K-5
Kaliningrad K-5 (tên định danh NATO AA-1 'Alkali), còn được biết đến với tên gọi RS-1U hoặc sản phẩm ShM, là một loại tên lửa không đối không đời đầu của Liên Xô.
Lịch sử
Việc phát triển của K-5 bắt đầu vào năm 1951. Những thử nghiệm đầu tiên là vào năm 1955. Nó được kiểm tra trên Yakovlev Yak-25. Loại vũ khí này bắt đầu phục vụ dưới tên gọi Grushin/Tomashevitch (tiếng Nga: Грушин/Томашевич) RS-2U (cũng như R-5MS hay K-5MS) vào năm 1957. Phiên bản RP-2U lúc đầu được thiết kế để tương thích với ra-đa (Izumrud-2) được sử dụng trên MiG-17PFU, MiG-19PM. Một phương án cải tiến, K-5M hay RS-2US được trang bị trong quân chủng phòng không Xô Viết, bắt đầu sản xuất năm 1959, tương thích với ra-đa RP-9/RP-9U (Sapfir) của Sukhoi Su-9. Trung Quốc cũng phát triển một loại tên lửa sao chép dưới tên gọi là PL-1, được sử dụng trên máy bay chiến đấu J-6B.
Những khó khăn liên quan đến tín hiệu dẫn đường cho tên lửa, đặc biệt trong một máy bay chiến đấu một chỗ, thực chất, làm cho K-5 chủ yếu là một tên lửa chống máy bay ném bom tầm ngắn. Khoảng năm 1967, K-5 được thay thế bởi K-55 (R-55 trong trang bị), K-55 với hệ thống dẫn đường ra-đa bán chủ động hoặc bằng hệ thống tia hồng ngoại của K-13 (AA-2 'Atoll'). Loại tên lửa mới này có trọng lượng 7.8 kg (17.2 lb) nặng hơn K-5, nhưng trọng lượng đầu nổ nhỏ 9.1 kg (20.1 lb). K-55 phục vụ cho đến năm 1977, có lẽ sau khi máy bay đánh chặn Sukhoi Su-9 về hưu.
Các quốc gia vận hành
Quốc gia vận hành hiện tại
- Bản mẫu:Flag
- Được sử dụng trên máy bay MiG-21PFM.
Các quốc gia từng vận hành
- Bản mẫu:Flagcountry/core
- Cả Không quân Liên Xô (VVS) và Lực lượng Phòng không Liên Xô (PVO) đều vận hành K-5.
- Bản mẫu:Flaglist
- Không quân Quân đội Nhân dân Albania đã nhận 400 quả PL-1 từ Trung Quốc trong các năm 1965 và 1966 cho máy bay Shenyang F-5 (MiG-17F) của mình.[1]
- Bản mẫu:Flag
- Được Không quân Bulgaria sử dụng cho đến tận tháng 12 năm 1984.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Footnotes”.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Check for unknown parameters”.
- Bản mẫu:Flagcountry/core
- Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã vận hành phiên bản sao chép được cấp phép của Trung Quốc từ mẫu Kaliningrad K-5 với tên định danh PL-1 (PL là viết tắt của Pi Li hay Pili, nghĩa là Tích Lịch/Sấm sét).
- Bản mẫu:Flagcountry/core
- Được Lực lượng Phòng không và Không quân Cách mạng Cuba sử dụng cho đến tận tháng 12 năm 1984.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Footnotes”.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Check for unknown parameters”.
- Bản mẫu:Flag
- Không quân Tiệp Khắc đã vận hành các dòng RS-2U và RS-2US.
- Bản mẫu:Flagicon Đông Đức
- Không quân Quân đội Nhân dân Quốc gia đã vận hành RS-2U trên các máy bay MiG-19PM và MiG-21PF.
- Bản mẫu:Flag
- Không quân Hungary đã vận hành RS-2US trên các máy bay MiG-19PM, MiG-21PF và MiG-21MF.
- Bản mẫu:Flag
- Được Không quân Iraq sử dụng cho đến tận tháng 12 năm 1984.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Footnotes”.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Check for unknown parameters”.
- Bản mẫu:Flag
- Không quân Mali.[2]
- Bản mẫu:Flag
- Không quân Ba Lan đã vận hành RS-2US trên các máy bay MiG-19PM và MiG-21.[3] Tên lửa này vẫn còn trong biên chế cho đến tận tháng 12 năm 1984.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Footnotes”.Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Check for unknown parameters”.
- Bản mẫu:Flag
- Phiên bản sao chép A-90 được sản xuất trong nước bởi Electromecanica Ploiesti (1984).
Xem thêm
Tham khảo
Trang Bản mẫu:Tham khảo/styles.css không có nội dung.
- ^ Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Citation/CS1”.
- ^ Bản mẫu:Harvnb
- ^ Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Citation/CS1”.
Liên kết ngoài
- RS-2U Bản mẫu:Webarchive - Air-to-Air missile
- K-5 @ airwar.ru
| Các loại tên lửa không đối không của Nga |
|---|
| AA-1 'Alkali' - AA-2 'Atoll' - AA-3 'Anab' - AA-4 'Awl' - AA-5 'Ash' - AA-6 'Acrid' - AA-7 'Apex' - AA-8 'Aphid' - AA-9 'Amos' - AA-10 'Alamo' - AA-11 'Archer' - AA-12 'Adder' - AA-13 'Axehead' |