Thận Đáo(chữ Hán giản thể: 慎到; phồn thể: 慎到; bính âm: Shèn Dào), năm sinh năm mất còn là giả thiết, ông là một triết gia, nhà tư tưởng chính trị của Trung Quốc cổ đại thời kì Chiến quốc. Thận Đáo vừa được xem là một Đạo gia thuộc phái Hoàng Lão cũng vừa được xem là một Pháp gia nổi bật ở học cung Tắc Hạ vào thời Tề Tuyên Vương.

Tiểu sử

Năm sinh năm mất của Thận Đáo cũng như quá trình hoạt động của ông tại học cung Tắc Hạ vẫn còn là những giả thiết và những tranh cãi xoay quanh.

Tư tưởng

Tư tưởng của Thận Đáo nổi bật trong cả Đạo gia lẫn Pháp gia với những quan điểm được nêu lên và những ẩn dụ kinh điển.

Trên phương diện chính trị, Thận Đáo cho rằng một vị vua sở dĩ cai trị và chế ngự được bầy tôi là nhờ vào cái "thế" của mình. Cái thế của nhà vua thì không dựa vào sự hiền tài của riêng ông vua mà nó phụ thuộc vào pháp luật và cách ông vua xử sự. Đồng thời, cái thế của nhà vua thì không thể bị chia sẻ cho bất kì ai.

Trong Hàn Phi Tử (sách) làm rõ về quan điểm "thế" của nhà vua. "Thế" bao gồm thế tự nhiên và thế nhân tạo. Cái thế tự nhiên thì đã được định sẵn còn cái thế nhân tạo phải nhờ vào công cụ pháp luật và phương pháp xử sự của nhà vua. Thận Đáo có một ẩn dụ nổi tiếng, ông cho rằng con rồng và con đằng xà sở dĩ lợi hại là vì rồng bay trên mây, đằng xà lượn trong sương, khi bỏ cái mây và sương thì con rồng và con đằng xà sẽ tàn yếu. [1]

Thận Đáo là đại diện cho phái trọng thế thuộc Pháp gia.

Tác phẩm

Thận Đáo có để lại những thiên trình bày quan điểm của bản thân, được tập hợp trong tác phẩm mang tên là Thận Tử. Tuy nhiên hiện nay chỉ còn xót lại 5 thiên trong sách.

Xem thêm

Pháp gia

Đạo gia

Hoàng Lão Đạo

Hàn Phi Tử

Thân Bất Hại

Thương Ưởng

Tham khảo

Dịch giả Phan Ngọc, Hàn Phi Tử, NXB Văn học - Khang Việt.

Bách Gia Chư Tử của Thảo Đường Cư Sĩ Trần Văn Hải Minh, NXB Hồng Đức - Nhã Nam.

  1. ^ Dịch giả Phan Ngọc. Hàn Phi Tử. NXB Văn học - Khang Việt. tr. 304, Nạn thế.