Trần Đình Phác
| Trần Đình Phác | |
|---|---|
Trần Đình Phác (chữ Hán: 陳廷樸, 1858 – 1914[1]) làm quan dưới thời nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam.
Trần Đình Phác sinh năm Tự Đức thứ 11 (1858), quê làng Hà Trung, xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.[2] Ông là con trai quan Hiệp biện Đại học sĩ Trần Đình Túc. Cuối thời Tự Đức, ông giữ chức sơn phòng Quảng Trị. Sau bị giáng xuống hàm Hồng lô tự thiếu khanh. Năm Thành Thái thứ 7 (1895), ông nhậm chức Án sát Quảng Trị. Năm sau (1896), cải sang làm Phủ thừa phủ Thừa Thiên. Rồi sau được thăng làm Phủ doãn phủ Thừa Thiên. Cuối thời Thành Thái, ông được bổ làm Tổng đốc Nghệ-Tĩnh. Tháng giêng năm Duy Tân thứ 3 (1909), thăng Hiệp biện Đại học sĩ. Tháng 10 năm sau (1910), cải lĩnh Thượng thư bộ Hộ sung Phụ chính Đại thần. Tháng 7 năm Duy Tân thứ 6 (1912), chính phủ Pháp trao cho Trần Đình Phác Bắc Đẩu Bội tinh hạng Tứ. Tháng 12 năm Duy Tân thứ 7 (1913), Trần Đình Phác bệnh tình nguy kịch, triều đình Huế chuẩn cho đình chỉ chức quan của ông và ông được sang Pháp chữa trị. Chức quan Thượng thư bộ Hộ của ông tạm do Thượng thư bộ Lễ Huỳnh Côn tạm thời nắm giữ. Tháng giêng năm Duy Tân thứ 6 (1914), ông được ban tước Lễ Môn tử (禮門子). Ngày 17 tháng 4 năm 1914,[2] Trần Đình Phác qua đời khi đang đương chức.
Tham khảo
- ^ Đỗ Minh Điền (2019). "VỀ TẤM BIA ĐỀ DANH QUAN PHỦ DOÃN PHỦ THỪA THIÊN". Tạp chí Nghiên cứu và Phát triển (số 1 (153)). Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 10 năm 2022. Truy cập ngày 9 tháng 10 năm 2022.
- ^ a b ORBAND, R. (1915). "NOTICES NÉCROLOGIQUES : LES MORTS DE 1914 (1)" (PDF). Bulletin des amis du vieux Hué (Janvier-Mars 1915). Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2023.
Nguồn
- Quốc Sử Quán triều Nguyễn, Đại Nam Thực lục (2012), Chính biên, Đệ lục kỷ phụ biên, bản dịch Cao Tự Thanh, NXB Văn hóa - Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh. Trang 164, 277, 532, 537, 613, 659, 661, 666.