Bác Nhĩ Hốt (Boroqul, Boroghul, Boro'ul hoặc Borokhulal) là một công thần khai quốc và tướng lĩnh cao cấp của Đế quốc Mông Cổ. Ông thuộc thị tộc Hứa Ngột Thận. Ông nổi tiếng với sự can trường và điềm đạm, đứng đầu lực lượng cận vệ Khiếp Tiết và là em nuôi của Thành Cát Tư Hãn.

Ông thuộc hàng ngũ Mông Cổ tứ kiệt (cũng được gọi là tứ tuấn) gồm bốn vị chiến tướng thân tín có đóng góp to lớn trong sự hình thành và mở rộng của quân đội Mông Cổ.

Thân thế

Sau khi bộ tộc Chủ Nhi Khất (Jurkin) bị Thiết Mộc Chân chinh phục, một bộ tướng được cho là Giả Bốc Khách đã bắt gặp Bác Nhĩ Hốt khi đó là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ lại trong doanh trại đổ nát rồi mang về và giao lại cho bà Ha Ngạch Luân, mẹ của Thiết Mộc Chân nuôi dưỡng. Tuy nhiên vẫn có những tranh cãi về mốc thời gian diễn ra sự kiện và các chi tiết xung quanh nguồn gốc của ông.

Sự nghiệp

Khi trưởng thành, ông gia nhập quân và theo Thiết Mộc Chân chinh chiến thống nhất các bộ lạc Mông Cổ. Chiến công nổi bật nhất của ông trong giai đoạn này là một mình cứu sống Oa Khoát Đài trong một trận chiến với bộ tộc Khắc Liệt vào năm 1203.

Về sau, ông giữ chức chỉ huy Khiếp Tiết, được phong Thiên hộ (Mingghan), rồi Vạn hộ (Tumen) và đặc quyền được miễn tội chết chín lần. Theo Jami' al-Tawarikh (Sử tập) của Hãn quốc Y Nhi, Bác Nhĩ Hốt đứng vị trí thứ hai trong hữu quân, dưới quyền tổng chỉ huy hữu quân là Bác Nhĩ Truật.

Vào năm 1217, Bác Nhĩ Hốt được lệnh mang quân đi trấn áp người Thốc Mã Dịch (Tumed) ở phương bắc nhưng bị phục kích và tử trận. Thành Cát Tư Hãn giận dữ muốn tự mình cầm quân trả thù nhưng các tướng lĩnh đã ngăn cản, ông cho Truật Xích dẫn quân tiến đánh một lần nữa và giành chiến thắng. Nữ vương của Thốc Mã Dịch là Bột Thoát Khôi Tháp Nhi Hồn (Botohui-Tarhun) và toàn bộ tộc nhân bị bắt.

Dù phải bỏ mình nhưng con cháu ông vẫn giữ vị trí quan trọng trong Đế quốc Mông Cổ suốt nhiều thế hệ sau đó.

Tham khảo