Trang Mô đun:Infobox/styles.css không có nội dung.

Eugene III
Tập tin:B Eugen III.jpg
Tựu nhiệm15 tháng 2 1145
Bãi nhiệm8 tháng 7 1153
Tiền nhiệmLucius II
Kế nhiệmAnastasius IV
Thụ phong Linh mụcLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Tấn phong Giám mụcLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Vinh thăng Hồng yLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Thông tin cá nhân
Tên khai sinhBernardo
Sinhlate 1080s[1]
Pisa, Republic of Pisa, Italy, Đế quốc La Mã Thần thánh
Mất(1153-07-08)8 tháng 7, 1153
Tivoli, lãnh địa Giáo hoàng, Đế quốc La Mã Thần thánh
An tángLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Chân phướcLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Hiển thánhLỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Separated entries”.
Các giáo hoàng khác lấy tông hiệu Eugene

Bản mẫu:Wikidata image

Ép-ge-ni-ô Đệ Tam (tiếng La-Tinh: Eugenius III) là vị giáo hoàng thứ 167 của giáo hội công giáo La Mã. Ông đã được giáo hội suy tôn lên hàng chân phước sau khi qua đời.

Theo niên giám tòa thánh năm 1806 thì ông đắc cử Giáo hoàng năm 1145 và ở ngôi Giáo hoàng trong 8 năm 4 tháng 10 ngày.[2] Niên giám tòa thánh năm 2003 xác định ông đắc cử Giáo hoàng ngày 15 tháng 2 năm 1145, ngày khai mạc chức vụ mục tử đoàn chiên chúa là ngày 18 tháng 2 và ngày kết thúc triều đại của ngài là ngày 8 tháng 7 năm 1153.

Giáo hoàng Eugenius Đệ Tam sinh tại Montemagno, Pisa, Ý với tên là Bernardo Paganelli di Montemagno.

Vốn là một cựu đan sĩ Béc-na-đô, ông đã được bầu làm Giáo hoàng với sự ủng hộ của thánh Béc-na-đô mặc dù khi đó ông không phải là hồng y.

Eugenius III đã tiếp tục sự cải cách của Giáo hoàng Gregory VII. Ông hoàn thành quy chế của trường Đại học Công giáo và khởi công xây dựng dinh Giáo hoàng. Ông phê chuẩn Dòng Chiến Sĩ Tối cao (Dòng Hiệp Sĩ Malta).

Ông xoay xở để tổ chức tiến hành cuộc Thập Tự Chinh II nhưng rồi cũng như một tiếng la vang lên rồi biến mất. Với sự hậu thuẫn của Frederick Barbarossa, ông hứa sẽ phong vương cho ông này.

Eugenius III bị buộc phải trốn khỏi Rôma nhiều lần. Ông đã ra vạ tuyệt thông Arnaldo da Brescia và trục xuất ông này khỏi Rôma.

Trong triều đại của ông Giáo luật được áp dụng từng chi tiết trong việc quản trị Giáo hội La Mã. Các Giáo hoàng ngày càng can thiệp vào mọi chuyện trong xã hội, đến độ có lần thánh Bernado than phiền với đức Eugenius III rằng: "Mỗi ngày cung điện Giáo hoàng lại vang lên những luật theo Justinianus chứ không phải Luật của Chúa"

Chú thích

Trang Bản mẫu:Tham khảo/styles.css không có nội dung.

Tham khảo

Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Side box”.

  • 265 Đức Giáo hoàng, Thiên Hựu Nguyễn Thành Thống, Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin, xuất bản tháng 5 năm 2009.
  • Các vị Giáo hoàng của giáo hội toàn cầu, hội đồng Giám mục Việt Nam [1] Bản mẫu:Webarchive
  • Tóm lược tiểu sử các Đức Giáo hoàng, Đà Nẵng 2003,Jos. TVT chuyển ngữ từ Tiếng Anh.


Người tiền nhiệm
Lucius II
Danh sách các giáo hoàng
 
Người kế nhiệm
Anastasius IV


Lỗi Lua trong package.lua tại dòng 80: module 'Mô đun:Navbox/configuration' not found.