Đảo Ba Bình

(Đổi hướng từ Itu Aba)

Bản mẫu:Infobox disputed islands Đảo Ba Bình (tiếng Anh: Itu Aba Island; tiếng Filipino: Pulo ng Ligaw hoặc Ligao Island; Bản mẫu:Zh; Hán-Việt: Thái Bình đảo) là một đảo san hô thuộc cụm Nam Yết của quần đảo Trường Sa trên Biển Đông.[1] Đây là thực thể địa lý tự nhiên có diện tích lớn nhất tại quần đảo Trường Sa,[2][3][4][5][6][chú thích 1] với chiều dài khoảng 1,4 km, chiều rộng 0,4 km và diện tích tự nhiên khoảng 46 ha. ​Nằm ở rìa phía bắc cụm Nam Yết, đảo cách đảo Sơn Ca 6,2 hải lý (11,5 km) về phía tây và cách đảo Nam Yết khoảng 11 hải lý (20,4 km) về phía đông bắc.[8] Đảo có dạng hình elip, với đặc điểm nổi bật nhất là một đường băng sân bay chạy dọc theo toàn bộ chiều dài cấu trúc. Hiện nay, thực thể này cùng một khu vực lân cận đang được kiểm soát trái phép trên thực tế của Đài Loan.

Đảo Ba Bình là một thực thể địa lý đang tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam, Đài Loan, PhilippinesTrung Quốc. Hiện nay, hòn đảo này do Đài Loan kiểm soát thực tế và về mặt hành chính được xếp thuộc phường Trung Hưng, quận Kỳ Tân, thành phố Cao Hùng.[2]

Đối với Đài Loan, đảo Ba Bình là một vị trí chiến lược để kiểm soát các tuyến hàng hải, với lực lượng đồn trú nhằm bảo đảm an ninh.[2][9] Do đó, khu vực này thường hạn chế người dân tiếp cận. Tuy nhiên, vào năm 2016, Đài Loan đã lần đầu tiên mời truyền thông quốc tế đến đây. Đài Loan cho biết đảo sở hữu nguồn nước ngọt phục vụ trồng trọt, cùng hệ thống rừng nguyên sinh, nhà máy điện mặt trời, cơ sở tôn giáo và một bệnh viện hỗ trợ nhân đạo cho nhân sự nước ngoài khi cần thiết.[10]

Năm 2016, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) trong vụ kiện giữa PhilippinesTrung Quốc đã phán quyết Ba Bình (Itu Aba) chỉ là "đá" theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), vì vậy không có vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý và thềm lục địa. Cả Đài Loan lẫn Trung Quốc đều bác bỏ kết quả này.[11][12][13] Dù vậy, theo Viện Chính sách Chiến lược Úc (ASPI), nhiều ý kiến quốc tế và chuyên gia trước đó vẫn xem thực thể này là một "đảo", thay vì dự đoán một kết luận như trên.[14]

Theo tờ Yomiuri Shimbun (Nhật Bản), hòn đảo này có khoảng 200 nhân sự cư trú, sở hữu một ngọn hải đăng, sân bay với đường băng dài 1.200 m và cảng biển tiếp nhận được tàu trọng tải tới 3.000 tấn.[15] Tuy nhiên, các công trình cùng hoạt động quốc phòng tại đây vẫn được bảo mật, khiến thực trạng của đảo chưa thể xác định rõ ràng.[9]

Địa lý

Tập tin:00-149 Tizard Bank Spratly Islands.png
Tập tin:Txu-oclc-6654394-nc-50-4th-ed.jpg
Bản đồ bao gồm Cụm Nam Yết và các rạn san hô từ Bản đồ Thế giới Quốc tế (AMS, 1956)

Vị trí địa lý

Đảo Ba Bình (thuộc cụm Nam Yết, quần đảo Trường Sa) nằm cách bãi Bàn Than khoảng 3,1 hải lý và đảo Sơn Ca khoảng 7,1 hải lý. Vị trí này cũng cách các đá LạcGa Ven khoảng 16 hải lý về phía nam.

Địa hình và Địa chất

Hòn đảo có địa hình thấp, bằng phẳng và kéo dài theo trục từ đông sang tây. Theo các số liệu khảo sát, đảo có chiều dài khoảng 1.289,3 m đến 1.360 m và chiều rộng từ 350 m đến 365,7 m.[16][17] Chu vi bờ biển dao động trong khoảng 3,24 đến 4,09 m. ​Độ cao tự nhiên của đảo so với mực nước biển đạt từ 2 đến 6 m tùy vị trí. Về quy mô diện tích, phần đất liền và thảm thực vật ven biển chiếm khoảng 36,6 đến 41,3 ha; vùng đất ngập nước trung bình rộng 49 ha. Khi thủy triều xuống, tổng diện tích bao gồm cả rạn san hô quanh đảo có thể mở rộng lên tới 98 ha (tương đương khoảng 0,44 đến 0,51 km²).[18][19]

Đảo Ba Bình là một đảo san hô có bề mặt phủ cát mịn và các rạn đá phong hóa. Bao bọc xung quanh đảo là bãi biển cát hồng, được tạo nên từ vụn san hô đỏ và vỏ sò nghiền nát. Hình thái bãi biển có sự khác biệt rõ rệt theo từng hướng: phía nam và phía bắc hẹp nhất với chiều rộng khoảng 5 m, phía đông rộng 20 m, trong khi phía tây nam trải rộng tới 50 m.

Tập đoàn CPC đã khai thác mẫu lõi dài 523 m (1.716 ft). Trong đó, các lớp địa tầng ở độ sâu 43 m (141 ft) niên đại khoảng 780.000 năm và đạt trên 2 triệu năm khi qua mốc 130 m (430 ft).[20]

Khí hậu

Đảo Ba Bình có khí hậu nhiệt đới hải dương với nhiệt độ ổn định từ 21 đến 35 °C. Biên độ nhiệt năm đạt 2,7 °C, còn trong ngày dao động khoảng 3-4 °C. Khí hậu chia thành 2 mùa rõ rệt: mùa mưa (tháng 610) tập trung cao điểm vào tháng 8tháng 9 với lượng mưa hằng năm khoảng 2.000 mm; mùa khô kéo dài từ tháng 11 đến tháng 5 năm sau. Về chế độ gió, gió đông bắc thịnh hành từ tháng 11 đến tháng 3 với vận tốc 11–12 m/s, khiến dòng hải lưu mạnh lên tới 3 hải lý/giờ. Từ tháng 4 đến tháng 10, gió tây nam chiếm ưu thế với sức gió cấp 5-6, lúc này vận tốc dòng biển giảm xuống dưới 1 hải lý/giờ. Thảm thực vật tự nhiên tại đây tương đối rậm rạp nhưng đã bị suy giảm nghiêm trọng do hoạt động xây dựng đường băng quân sự.

Nhờ nguồn bức xạ mặt trời dồi dào và hoạt động đối lưu mạnh mẽ, đảo Thái Bình có lượng mưa lớn hơn quần đảo Hoàng Sa, trung bình đạt 1500 – 2200 mm/năm do thiếu yếu tố địa hình nâng đỡ. Nơi đây không thuộc vùng mưa xích đạo mà phân hóa thành 2 mùa tương phản rõ rệt. Mùa khô diễn ra từ tháng 1 đến tháng 5 với lượng mưa mỗi tháng dưới 100 mm (thấp nhất vẫn trên 24 mm), nên thực tế vẫn chịu ảnh hưởng phần nào từ chế độ mưa xích đạo. Mùa mưa kéo dài từ tháng 6 đến tháng 12, ghi nhận lượng mưa hằng tháng trên 150 mm; trong đó, các trận bão tuy không đóng góp phần lớn tổng lượng mưa cả mùa nhưng lại gây ra lượng mưa ngày cực đại. Do bao bọc bởi đại dương bao la, hòn đảo luôn có độ ẩm cao (trên 80%) và lượng mây lớn. Tuy nhiên, sương mù rất hiếm khi xuất hiện do thiếu các điều kiện ngưng tụ hơi nước trên bề mặt.

Tốc độ gió tại đảo Ba Bình khá thấp do chịu tác động từ vùng lặng gió xích đạo, hiếm khi xuất hiện giông lốc mạnh trừ lúc có bão. Về tần suất hướng gió hàng năm, ảnh hưởng của gió mùa Đông Bắc vẫn duy trì nhưng chủ yếu tác động đến hướng gió, còn nhiệt độ không biến động đáng kể. Khu vực này mang đặc điểm khí hậu vùng gió mùa: mùa đông bắc kéo dài từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau, tháng 5 là giai đoạn chuyển tiếp, và mùa tây nam diễn ra từ tháng 6 đến tháng 10. Khoảng thời gian cuối năm này cũng trùng với mùa mưa bão, thường xuyên xuất hiện giông vào buổi chiều, thể hiện rõ nét tính chất khí hậu xích đạo.

Đảo Ba Bình ít khi gặp bão nhiệt đới, trung bình chỉ khoảng 2,5 cơn mỗi năm, chủ yếu tập trung vào tháng 10tháng 11 do dải hạ áp xích đạo dịch chuyển về phía nam. Dù vậy, sức gió tại đây vô cùng dữ dội. Điển hình là trận bão từ Tây Thái Bình Dương đổ bộ ngày 29 tháng 4 năm 1940 đạt cấp 11 với vận tốc 33,3 m/s. Trận thiên tai năm 1941 thậm chí đã tàn phá, quật đổ nhiều nhà cửa, cây cối; trong khi một cơn bão khác vào tháng 10 năm 1937 cũng ghi nhận tốc độ gió lên tới 26 m/s.

Các dòng hải lưu quanh đảo Ba Bình chịu ảnh hưởng trực tiếp từ chế độ gió mùa. Từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau (mùa đông), gió đông bắc thịnh hành đẩy dòng nước chảy theo hướng tây nam với vận tốc từ 0,2 đến 0,5 hải lý/giờ. Ngược lại, vào mùa hè (tháng 5 đến tháng 10), gió mùa tây nam chiếm ưu thế khiến dòng lưu chuyển đổi sang hướng đông bắc, song tốc độ chậm hơn, chỉ đạt khoảng 0,2 - 0,3 hải lý/giờ. Tuy nhiên, diễn biến hải lưu có sự phân hóa theo từng khu vực. Điển hình như vào tháng 2, dòng chảy hướng đông bắc chỉ xuất hiện tại vùng biển ven bờ lục địa; trong khi đó tại quần đảo Trường Sa, gió nam lại chiếm ưu thế khiến dòng biển đi ngược lên phía bắc. Đặc biệt, vào giai đoạn giao mùa hoặc khi có sự tranh chấp giữa 2 khối gió mùa (đông bắc ở phía bắc và tây nam ở phía nam Biển Đông), trường gió trở nên bất ổn định, kích hoạt các vùng xoáy nước hình thành trên bề mặt biển.

Thủy triều tại đây thuộc loại nhật triều không đều, với mỗi ngày chỉ có một lần nước lên và một lần nước xuống. So với vùng cửa sông Châu Giang hay các bờ biển có bán nhật triều (2 lần nước lớn - ròng mỗi ngày), biên độ triều ở đây khá nhỏ, dao động từ 0,6 đến 1,5 m và đạt cao nhất là 2 m.

Nhiệt độ nước tại quần đảo Trường Sa luôn duy trì trên 26 °C quanh năm. Trong khi vùng biển xung quanh đảo Ba Bình vượt quá 28 °C suốt bảy tháng, thì tại Hoàng Sa mức này chỉ kéo dài trong năm tháng. Nguồn nước đạt độ ấm cao nhất vào tháng 5, vượt ngưỡng 29 °C, khiến mức bình quân hàng năm tiệm cận 28 °C. Do đặc tính nhiệt đới này, nơi đây không phải là môi trường thích hợp cho các loài cá ôn đới di cư.

Thủy văn

Dù mực nước ngầm trên đảo khá cao nhưng đã bị nhiễm mặn. Trong số ít giếng tại đây, duy nhất giếng phía đông tạm dùng được, số còn lại đều không thể uống.

Tài nguyên thiên nhiên

Thực vật

Nằm gần vùng lặng gió xích đạo và hiếm khi gặp bão, hòn đảo này sở hữu thảm thực vật tươi tốt, cao lớn mang đặc trưng của rừng ven biển nhiệt đới, xen lẫn các khu vực đồng cỏ rải rác. Nơi đây quy tụ 81 loài bản địa thuộc 66 chi và 33 họ (không tính cây trồng trọt, di thực). Trong số đó, thực vật 2 lá mầm chiếm ưu thế với 57 loài (25 họ, 45 chi); tiếp theo là 21 loài một lá mầm (6 họ, 19 chi, bao gồm cỏ biển Poa arvensis) và 3 loài dương xỉ. Hệ thực vật tại đây phần lớn là cỏ (13 loài), họ Đậuhọ Thầu dầu (mỗi họ 9 loài), cùng một số đại diện thuộc các họ Mồ hôi, Bìm bìm, Thiến thảoCói. Xét theo dạng sống, hòn đảo ghi nhận 48 loài thân thảo, 12 loài thân gỗ, 11 loài dây leo và 10 loài cây bụi.

Phía đông đảo chính là cánh rừng nhiệt đới ven biển với nhiều cây cổ thụ cao tới 20 m. Quần xã này chủ yếu gồm các loài thân gỗ lớn như lim đỏ, táo đầu cành, sồi long não, guatardia, thiên lý hương, nhài biển, cam quýt dại, cói leo, mào gà, dây leo iriomote và sắn dây; xen kẽ với dứa dại và dừa. Tầng cây bụi tại đây khá thưa thớt, trong khi thảm thực vật dưới tán được bao phủ phần lớn bởi cỏ lồng vực. Một số loài dây leo như tim hổ, dây sen mọc rải rác và rặng dâm bụt đan xen phía ngoài tạo thành hàng rào tự nhiên. Tại các bãi biển thông thoáng, bìm bìm và cói kép là những loài chiếm ưu thế. Dưới tác động từ các hoạt động của con người, nhiều bụi rậm và cỏ dại đã bị phát quang, biến một số nơi thành vùng cây thưa và đồng cỏ. Trong đó, đinh lăng gai, dâm bụt vàng cùng Guattardia là những loại cây phân bố rộng rãi nhất; riêng phân khu đồng cỏ bị chiếm lĩnh bởi mào gà trắng và trân châu Nhật. Những đặc trưng này cho thấy về mặt địa lý sinh học, hòn đảo thuộc hệ thực vật Mã Lai.

Động vật

Đảo Ba Bình là điểm dừng chân quan trọng trên tuyến di cư Đông Á của nhiều loài chim biểnchim di cư ghé qua trú đông. Do diện tích đất liền nhỏ hẹp, ít rạn san hô và địa hình bằng phẳng, phạm vi hoạt động của chúng bị giới hạn đáng kể. Vào mỗi buổi sáng và tối, các loài chim nước thường tụ tập kiếm ăn tại bãi cát phía đông bắc, khu vực cạnh cầu tàu tây nam và dọc theo bờ biển. Trong khi đó, nhóm chim trên cạn chủ yếu phân bố quanh các bụi rậm và cây cao; một số loài như diều hâu Á-Âu hay chim nhiệt đới đuôi trắng cũng thường xuyên trú ngụ tại đây.

Hiện trạng san hô tại đảo Ba Bình có sự phân hóa rõ rệt do tác động từ con người. Khu vực phía nam chịu áp lực lớn từ rác thải sinh hoạt dưới đáy biển và dấu vết tàn phá từ hoạt động nổ mìn trước đây. Dù hệ động vật sát bờ ở độ sâu 1–3 m khá phong phú, nhưng từ 5 m trở xuống, các rạn san hô bị hư hại nghiêm trọng, tảo bùng phát mạnh và rác thải bủa vây nơi neo đậu tàu thuyền, làm mất mỹ quan nghiêm trọng. Ngược lại, phía bắc và phía đông đảo vẫn giữ được hệ sinh thái tự nhiên tương đối nguyên vẹn nhờ địa hình vách đá dốc đứng (sâu từ 7 đến 45 m) và hoạt động lặn hiện nay mới chỉ giới hạn ở hình thức lặn ống thở nông. Đặc biệt, sườn ngoài rạn phía đông kéo dài hơn một kilomet ra biển sở hữu "khu vườn dưới nước" rực rỡ với nhiều loài san hô mềm và cứng trải dài đến độ sâu 36 m. Nhìn chung, dù vùng biển từ 3–6 m thường là môi trường lý tưởng cho san hô phát triển, nhưng tại đảo Ba Bình, mật độ khu vực này lại rất thưa thớt và hiện chỉ mới ghi nhận được 150 loài.

Vùng biển xung quanh đảo Ba Bình có hệ động vật thân mềm phong phú với nhiều loài ốc biểnốc xà cừ. Nơi đây sở hữu quần thể cá rạn san hô nhiệt đới cùng các sinh vật vùng triều đa dạng. Đặc biệt, hệ động vật phù du tại đây rất phát triển, chủ yếu là sứađộng vật nguyên sinh. Sự giao thoa loài phức tạp này xuất hiện do tháng 4 là giai đoạn chuyển tiếp thời tiết. Lúc này, gió mùa đông bắc suy yếu và gió mùa tây nam bắt đầu hoạt động mạnh, làm thay đổi các dòng hải lưu. Hiện tượng trên khiến sinh vật phù du từ nhiều nguồn nước khác nhau hội tụ rồi phân tán, tạo nên nét đặc trưng cho hệ sinh thái biển nơi này.

Khu vực làm tổ chính của rùa biển là các bãi cát phía bắc, đông và đông nam đảo Ba Bình. Tại đây, những loài được bảo vệ nghiêm ngặt như víchđồi mồi thường xuyên lên bờ đẻ trứng. Dù di chuyển hàng nghìn cây số đại dương, loài sinh vật trường thọ này vẫn quay về chính xác nơi chôn rau cắt rốn để duy trì nòi giống, một bản năng kỳ diệu chưa có lời giải đáp. Trước đây, bờ biển bị bủa vây bởi các lớp hàng rào thép gai quân sự. Tuy nhiên, sau khi Lực lượng Cảnh sát biển tiếp quản và thay đổi tư duy chiến lược, toàn bộ chướng ngại vật đã được tháo dỡ. Không gian yên tĩnh, an toàn và không bị ô nhiễm ánh sáng này nhanh chóng trở thành bãi đẻ lý tưởng cho vích. Hiện nay, các cơ quan chức năng đã chôn thiết bị cảm biến và sử dụng định vị vệ tinh để theo dõi, thu thập dữ liệu nhiệt độ bãi cát hằng năm, phục vụ hiệu quả cho công tác bảo tồn.

Khoáng sản

Các mỏ phốt phát trên đảo đã cạn kiệt, khiến nơi này không còn nguồn tài nguyên thiên nhiên quan trọng nào. Dù lưu vực Biển Đông được xác định có trữ lượng dầu khí lớn, hoạt động khảo sát và khai thác chính thức vẫn chưa được triển khai tại vùng biển quanh đảo Ba Bình.

Tên gọi

Tập tin:Operational Navigation Chart K-10, 10th edition.jpg
Bản đồ lịch sử tiếng Anh của khu vực bao gồm hòn đảo (được ghi nhãn là ITU ABA ISLAND) (DMA, 1984)

Nhà sử học Nguyễn Nhã là người đặt tên Việt cho đảo này, lấy cảm hứng từ đoạn trích trong các tài liệu cổ như sách "Việt sử cương giám khảo lược":Bản mẫu:QuoteTài liệu xưa hơn nữa là vào tháng 6 âm lịch năm Ất Mùi niên hiệu Minh Mạng 16 (1835), Đại Nam thực lục chép rằng:

"Dựng đền thờ thần [ở đảo] Hoàng Sa thuộc Quảng Ngãi. Hoàng Sa ở hải phận Quảng Ngãi, có một chỗ nổi cồn cát trắng, cây cối xanh um, giữa cồn cát có giếng, phía tây nam có miếu cổ, có tấm bài khắc 4 chữ "Vạn lý ba bình 萬里波平" (cồn Bạch Sa [cát trắng] chu vi 1070 trượng, tên cũ là núi Phật Tự, bờ đông, tây, nam đều đá san hô thoai thoải uốn quanh mặt nước. Phía bắc, giáp với một cồn toàn đá san hô, sừng sững nổi lên, chu vi 340 trượng, cao 1 trượng 3 thước, ngang với cồn cát, gọi là Bàn Than thạch). Năm ngoái vua toan dựng miếu lập bia ở chỗ ấy, bỗng vì sóng gió không làm được. Đến đây, mới sai cai đội Thủy quân là Phạm Văn Nguyên đem lính thợ Giám thành cùng phu thuyền hai tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định, chuyên chở vật liệu đến dựng miếu (cách tòa miếu cổ 7 trượng). Bên tả miếu dựng bia đá; phía trước miếu xây bình phong. Mươi ngày làm xong rồi về".[21]

Có nhiều giai thoại liên quan đến tên quốc tế của Ba Bình. Học giả Vương Hồng Sển từng kể rằng trong hai tuần ở Đà Lạt với Jean Decoux, một vị chuyên gia Pháp đã trả lời thắc mắc của ông về lý do đặt tên đảo là Itu Aba như sau:

"Khi trước lựa tên đặt theo mật hiệu, có một thằng Tây nhè lựa danh từ trớ trêu "Chị Tư Chị Ba" là tên của hai người bồi của nó và vì nó đọc giọng Pháp Itu Aba mà thành danh luôn từ thuở".[22][Ghi chú 1]

Nguồn khác lại cho rằng tên Itu Aba xuất phát từ tiếng Mã Lai, nghĩa là "cái đó là gì?".[23]

Trong quá khứ, Đế quốc Nhật Bản gọi đảo Ba Bình là Naga shima (長島 (Trường đảo) nghĩa là "đảo dài"?).[24]

Lịch sử

  1. đổi Bản mẫu:Xem thêm thông tin
Tập tin:Itu Aba Island.jpg
Hải quân tại đảo Ba Bình

Trước thập niên 1870, ngư dân Quảng Ngãi đã đến định cư bán kiên cố tại hòn đảo này. Họ mang theo nhu yếu phẩm từ đất liền để trao đổi lấy đồi mồi.[25]

Vào nửa cuối thế kỷ 19, các cường quốc phương Tây và Nhật Bản đẩy mạnh việc mở rộng ảnh hưởng tại khu vực Đông Nam Á, bao gồm cả quần đảo Trường Sa. Trước những hoạt động khảo sát của nước ngoài tại Biển Đông vào năm 1883, triều đình nhà Nguyễn đã tiến hành các biện pháp ngoại giao để khẳng định quyền kiểm soát của Đại Nam đối với vùng biển đảo này. Điều này đánh dấu Việt Nam tuyên bố chủ quyền đối với các đảo ở Biển Đông một cách có ý nghĩa theo luật quốc tế.[26]

Trong giai đoạn 18841885, triều đình nhà Thanh và chính quyền Pháp đã ký kết các hiệp ước quy định biên giới đất liền sau cuộc chiến tranh Pháp - Thanh.[27] Theo đó, Pháp tiếp tục quản lý và thực thi chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng SaTrường Sa.[28]

Năm 1907, ngư dân Miyazaki từ tỉnh Wakayama (Nhật Bản) đã dẫn tàu thuyền đến quần đảo Trường Sa. Nhận thấy tiềm năng lớn tại đây, ông đã kêu gọi, thu hút nhiều ngư dân trong nước tiến xuống phía nam khai thác thủy sản.[29] Tuy nhiên, mục tiêu thực sự của giới chủ và các tàu thuyền Nhật Bản thời kỳ này không chỉ dừng lại ở việc đánh bắt hải sản, mà là từng bước khảo sát, mở rộng tầm ảnh hưởng và hiện diện tại các thực thể thuộc khu vực Biển Đông.

Vào năm 1917, Nhật Bản bắt đầu tiếp cận quần đảo Trường Sa bằng việc đưa tàu đến khảo sát khoáng sản tại hai đảo Ba Bình và Song Tử.[30] Đến năm 1919, các doanh nghiệp nước này tiến hành xây dựng nhà ở, cầu cảng cùng hệ thống đường ray quy mô nhỏ nhằm phục vụ việc khai thác, vận chuyển phân chim. Tại thời điểm cao điểm, hoạt động này thu hút hơn 300 nhân công Nhật Bản tham gia. Tuy nhiên, trước khi cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu diễn ra, việc khai thác tại đây đã bị gián đoạn và gần như đình trệ hoàn toàn.

Tháng 4 năm 1929, Nhật Bản bắt đầu khai thác quặng phosphat trên đảo. Tuy nhiên, do tác động từ cuộc Đại suy thoái, hoạt động này sớm bị ngưng trệ khiến họ phải rút đi.

Nhận thấy sự suy yếu của Trung Hoa Dân Quốc, Pháp chính thức sáp nhập 2 quần đảo Hoàng SaTrường Sa vào Đông Dương năm 1932, một năm sau sự kiện Nhật Bản đánh chiếm Mãn Châu. Động thái này vấp phải sự phản kháng từ cả phía Trung Quốc lẫn Nhật Bản.

Ngày 6 tháng 4 năm 1933, Pháp, quốc gia đang đô hộ Đông Dương, đã tiến hành chiếm đóng quần đảo Trường Sa, buộc lực lượng thương nhân và công nhân Nhật Bản, Đài Loan tại đây phải rút lui.[31] Đến ngày 21 tháng 12 năm 1933, Thống đốc Nam Kỳ J. Krautheimer ký Nghị định số 4702-CP, chính thức sáp nhập đảo Ba Bình cùng các đảo phụ thuộc thuộc quần đảo Trường Sa vào địa phận tỉnh Bà Rịa.[32] Tại đây, chính quyền thuộc địa cũng phối hợp xây dựng một số trạm khí tượng, bao gồm trạm mang số hiệu 48.919 do Tổ chức Khí tượng Quốc tế cấp phát, đồng thời không gây ảnh hưởng đến hoạt động của những ngư dân đang đánh bắt trong khu vực.

Đầu năm 1935, doanh nhân Nhật Bản Sueji Hirata phối hợp với Bộ Hải quânchính quyền Toàn quyền Đài Loan thành lập Công ty TNHH Kaiyo Kogyo nhằm khai thác đảo Ba Bình. Đến tháng 4 cùng năm, phía Pháp đã điều động một tàu chiến đưa 30 người Việt Nam đến đồn trú lâu dài tại hòn đảo này.

Tháng 12 năm 1936, công ty Kaiyo Kogyo của Nhật Bản cử người đến khảo sát và tiến hành thăm dò quặng phosphat.

Vào ngày 3 tháng 7 năm 1938,[31] quân đội thực dân Pháp nhân danh chính quyền Đông Dương chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa. Ngay sau đó, vào các tháng 8, 1012 cùng năm, Nhật Bản liên tục đưa tàu chiến, binh lính cùng nhân công Đài Loan đến khu vực này để thiết lập các cột mốc chủ quyền và đổ bộ lực lượng.

Vào tháng 3 năm 1939, Nhật Bản tiến hành chiếm đóng 2 quần đảo Hoàng SaTrường Sa từ thực dân Pháp. Tại quần đảo Trường Sa, quân đội Nhật đổ bộ lên đảo Ba Bình (mà phía Nhật gọi là Thái Bình) vào ngày 30 tháng 3, rồi trục xuất toàn bộ lực lượng đồn trú Pháp cùng ngư dân An Nam đang hoạt động tại đây vào ngày 9 tháng 4. Sau khi kiểm soát đảo Ba Bình, phía Nhật đổi tên nơi này thành "Nagashima", xếp vào "Quần đảo Shinnan" và đặt dưới sự quản lý của thành phố Cao Hùng (Đài Loan).[17] Trong suốt thời gian chiếm đóng, Nhật Bản đã biến đảo Ba Bình thành một căn cứ quân sự khi triển khai xây dựng trạm tàu ngầm,[33] đồng thời bố trí các đơn vị thủy quân lục chiến, lực lượng thông tin liên lạc, trạm khí tượng và phi đội máy bay trinh sát tại đây.[17]

Tháng 8 năm 1941, quân đội Nhật Bản điều một thủy phi cơ từ phi đội đóng tại Đài Loan đến đồn trú trên đảo Ba Bình nhằm phục vụ các hoạt động tuần tra, trinh sát ở khu vực Nam Thái Bình Dương. Trong thời gian chiếm đóng này, Đế quốc Nhật Bản đã sáp nhập 2 quần đảo Hoàng SaTrường Sa vào lãnh thổ Đài Loan thuộc Nhật.[34]

Năm 1944, Hải quân Đế quốc Nhật Bản đã thành lập một căn cứ tàu ngầm trên đảo này.[17]

Năm 1945, theo Tuyên bố CairoPotsdam, lực lượng thuộc chính quyền Trung Hoa Dân Quốc (Nam Kinh) được sự hỗ trợ của Mỹ đã đến tiếp nhận sự đầu hàng của quân đội Nhật Bản tại Đài Loan cùng 2 quần đảo Hoàng SaTrường Sa. Sau đó, phía Nam Kinh tuyên bố sáp nhập hai quần đảo này vào tỉnh Quảng Đông, dù trước đó về mặt hành chính, Nhật Bản từng xếp chúng thuộc thành phố Cao Hùng (Đài Loan). Đến tháng 12 cùng năm, chính quyền Tưởng Giới Thạch thiết lập bộ máy quản lý tại đây, tiến hành khôi phục các cơ sở điện lực, trạm quan trắc khí tượng và xây dựng đài phát thanh. Tuy nhiên, ngay sau khi Thế chiến II kết thúc, quân đội Pháp cũng quay trở lại Đông Dương, tiến hành chiếm đóng các đảo ở Biển ĐôngNhật vừa rút đi, dẫn đến sự thay đổi quyền kiểm soát thực tế tại đảo Ba Bình.

Vào ngày 5 tháng 10 năm 1946, tàu chiến Chevreud của Pháp đổ bộ lên đảo Trường Sa và đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa) để dựng bia chủ quyền. Ngay sau đó, chính quyền Trung Hoa Dân Quốc đã lên tiếng phản đối hành động này. Cùng năm, Đại tá Hải quân Diêu Nhữ Ngọc dẫn đầu 4 chiến hạm, trong đó có tàu "Thái Bình" (Taiping) và "Trung Nghiệp" (Zhongye), tiến ra quần đảo để dựng lại mốc đánh dấu, đồng thời lấy tên tàu "Thái Bình" để đặt cho đảo Ba Bình. Trước những tranh chấp trên, PhápTrung Hoa Dân Quốc từng lên kế hoạch đàm phán giải quyết vấn đề chủ quyền dự kiến vào cuối năm 1946 và đầu năm 1947. Tuy nhiên, do cuộc Kháng chiến chống Pháp bùng nổ, phía Pháp đã rút khỏi các cuộc thương lượng này.[33]

Tháng 11 năm 1946, chính phủ Trung Hoa Dân Quốc đã điều động lực lượng gồm bốn tàu chiến: Vĩnh Hưng (Yung-hsing), Trung Kiến (Chung-chien), Thái Bình (Tai-ping) và Trung Nghiệp (Chung-yeh), do Lâm Tôn và Dao Nhữ Vũ chỉ huy, xuất phát từ Quảng Châu hướng về hai quần đảo Hoàng SaTrường Sa. Trong đó, hai tàu Thái Bình và Trung Nghiệp được giao nhiệm vụ tiến về quần đảo Trường Sa. Sau khi tới một đảo thuộc quần đảo này, đồng thời dựng bia chủ quyền, tổ chức lễ kéo cờ và thiết lập Văn phòng hành chính quần đảo Trường Sa trực thuộc tỉnh Quảng Đông tại đây.

Ngày 12 tháng 12 năm 1946, lấy cớ giải giáp quân đội Nhật Bản sau Chiến tranh thế giới thứ hai, chính quyền Trung Hoa Dân Quốc đã cử lực lượng do Lâm Tôn chỉ huy, sử dụng các tàu chiến Hải quân như Thái Bình (ROCS Tai-ping) và Trung Nghiệp (ROCS Chung-Yeh) để đổ bộ lên đảo Ba Bình. Để đánh dấu sự kiện này, họ đã đặt tên đảo theo tàu Thái Bình và dựng một bia đá tại phía tây nam đảo, đồng thời xếp đơn vị hành chính này thuộc quyền quản lý của tỉnh Quảng Đông.[35]

Vào ngày 3 tháng 10 năm 1946, chính quyền Tưởng Giới Thạch ra lệnh cho Hải quân Trung Hoa Dân Quốc điều động lực lượng nhằm kiểm soát các đảo thuộc Biển Đông.[36] Xuất phát từ Thượng Hải vào ngày 29 tháng 10 và được Hải quân Hoa Kỳ hỗ trợ hậu cần, đoàn tàu này đã đi qua quần đảo Hoàng Sa trước khi đến đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa) sau một tháng rưỡi.[37] Tên của ba tàu chiến trong biên đội sau đó được dùng để đặt tên cho các đảo: đảo Phú Lâm được gọi là Vĩnh Hưng, đảo Tri Tôn mang tên Trung Kiến và đảo Thị Tứ trở thành Trung Nghiệp. Hiện nay, các thực thể này lần lượt do Trung QuốcPhilippines kiểm soát.

Năm 1947, Tomás Cloma cùng những người khác "khám phá" ra nhiều đảo không người thuộc biển Đông. Vì là một doanh nhân nên ông từng xem xét xây dựng nhà máy sản xuất nước đá và đồ hộp trên đảo Ba Bình.

Tháng 7 năm 1949, hải quân Pháp báo cáo về sự hiện diện của quân đội Quốc dân đảngchính quyền Cộng sản Trung Quốc tại đảo Ba Bình. Đến tháng 12 cùng năm, chính phủ Trung Hoa Dân Quốc rút sang Đài Loan. Trước đó, quân đội Đế quốc Nhật Bản đã rút khỏi quần đảo này từ năm 1946.[38]

Năm 1950, sau thất bại trong cuộc nội chiến, quân đội Trung Hoa Dân Quốc phải rút lui ra đảo Đài Loan, đồng thời sơ tán toàn bộ lực lượng cùng trang thiết bị từ đảo Ba Bình về cảng Tả Doanh. Lợi dụng khoảng trống phòng thủ này, một số công dân Philippines đã đặt chân lên hòn đảo này cũng như các thực thể xung quanh thuộc quần đảo Trường Sa để tiến hành khai thác quặng phosphate.

Sau khi được Trung Hoa Dân Quốc tiếp quản, đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa) được xếp vào diện quản lý của tỉnh Quảng Đông. Khi lực lượng này rút lui ra đảo Đài Loan, họ vẫn duy trì sự hiện diện quân sự tại đây.[39] ​Đến ngày 8 tháng 9 năm 1951,[40] theo Hiệp ước Hòa bình San Francisco, Nhật Bản chính thức từ bỏ mọi quyền lợi và danh nghĩa đối với quần đảo Trường Sa cùng quần đảo Hoàng Sa. Mặc dù có những diễn giải khác nhau về bên tiếp nhận bàn giao sau đó.[41][Ghi chú 2]

Trong Hiệp ước Hòa bình Đài Bắc năm 1952 giữa Nhật BảnTrung Hoa Dân Quốc (Đài Loan), phía Nhật Bản xác nhận việc từ bỏ quyền đối với quần đảo Trường Sa (bao gồm đảo Ba Bình). Cùng năm, một công dân Philippines tên là Tomás Cloma bắt đầu khai thác lưu huỳnh tại Ba Bình sau khi tự tuyên bố hòn đảo này thuộc vùng đất "Freedomland" do ông ta thành lập; đồng thời, một ghi chú kèm theo Hiệp ước Đài Bắc cũng tạo cơ sở để chính quyền Đài Loan lập luận về chủ quyền đối với hòn đảo này.

Ngày 15 tháng 5 năm 1956, Tomás Cloma ra văn bản tuyên bố quyền sở hữu đối với một số thực thể địa lý nằm rải rác trên vùng biển rộng khoảng 64.976 hải lý vuông.[42][43] Trước động thái này, chính quyền Đài Loan đã điều lực lượng tới đảo Ba Bình. Thời điểm quân đội Đài Loan thực sự kiểm soát lại đảo hiện có nhiều nguồn thông tin khác nhau (cho là vào ngày 20 tháng 5, tháng 7,[42] tháng 9 hoặc tháng 10[44]) và có tài liệu nhận định phải đến năm 1971 họ mới bắt đầu đồn trú lâu dài tại đây.[45][Ghi chú 3]. Vào ngày 6 tháng 6 năm 1956, lực lượng Quốc Dân Đảng lần đầu tiên phái "Đội Lập Uy" đến khu vực này để giải tỏa sự hiện diện của nhân sự và thường dân Philippines. Đến ngày 11 tháng 7 cùng năm, họ tiếp tục cử "Đội Uy Viễn" cùng Thủy quân lục chiến quay trở lại đảo Ba Bình, thành lập "Quận đồn trú Trường Sa" và bố trí một tiểu đoàn đóng quân nhằm thực hiện nhiệm vụ phòng vệ. Đài Loan đã thiết lập sự hiện diện thường trực trên đảo từ tháng 7 năm 1956, sau khi tiếp quản lại hòn đảo này từ phía Philippines.[17][46]

Tập tin:Txu-pclmaps-oclc-22834566 k-10c.jpg
Bản đồ khu vực bao gồm hòn đảo (được ghi nhãn là ĐẢO ITU ABA) (NIMA, 2001)

Năm 1959, lực lượng đồn trú trên đảo đã cung thỉnh tượng Bồ Tát Quán Thế Âm nghìn tay từ Đài Loan về an vị và xây dựng điện thờ tại đây.

Ngày 9 tháng 9 năm 1960, một chi nhánh trực thuộc Bưu điện Cao Hùng chính thức được thành lập tại đây. Ngay sau đó, ngày 31 tháng 10 cùng năm, trạm thời tiết địa phương cũng được nâng cấp và mở rộng thành đài quan sát khí tượng.

Tháng 7 năm 1963, bưu cục trên đảo Ba Bình được chuyển giao cho Bưu điện Thành phố Đài Bắc quản lý. Cũng trong năm này, Viện Hành chính Đài Loan đã thành lập Đội Phát triển Nam Hải tại đây nhằm thu gom phế liệu sắt và khai thác quặng phosphat.

Tháng 10 năm 1967, Đoàn thám hiểm Nam Cương do một tổ chức thanh niên thuộc chính quyền Tưởng Giới Thạch bảo trợ đã dựng bia đá mang tên "Màn chắn Nam Cương" tại vị trí này.

Năm 1968, "Đội Phát triển Nam Hải" được nâng cấp thành "Văn phòng Phát triển Tài nguyên Nam Hải", sau đó tiếp tục mở rộng quy mô thành Trạm Phát triển Tài nguyên Nam Hải.

Năm 1975, trước những diễn biến tranh chấp thực địa từ Philippines, Việt NamMalaysia tại quần đảo Trường Sa, Trung Hoa Dân Quốc đã ra tuyên bố khẳng định chủ quyền đối với toàn bộ khu vực này.

Ngày 12 tháng 1 năm 1980, ông Vương Hưng Quyền, khi đó là Giám đốc Sở Địa chính thuộc Bộ Nội chính Đài Loan, đã đại diện giới chức Đài Loan đến đảo Ba Bình để dựng bia đá mang dòng chữ "Chìa khóa Nam Tân Cương" nhằm tuyên bố chủ quyền. Tiếp đó, vào ngày 16 tháng 2 cùng năm, Đài Loan quyết định đặt đảo Ba Bình dưới sự quản lý hành chính của quận Kỳ Tân, thành phố Cao Hùng, đồng thời cho thành lập một xưởng chế biến hải sản tại đây.

Năm 1987, Trạm Dịch vụ Ngư dân Đài Loan-Bàn Châu được thành lập và đã thúc đẩy nhiều hoạt động hỗ trợ bà con ngư dân.

Năm 1990, cơ quan nội vụ Đài Loan lên đảo Ba Bình dựng bia đá khẳng định chủ quyền. Cùng năm, chính quyền hòn đảo này giao thành phố Cao Hùng quản lý hành chính và áp mã bưu chính 819 cho đảo.

Ngày 12 tháng 6 năm 1992, Bộ Nội vụ Đài Loan thành lập ủy ban chuẩn bị cho "Đội đặc nhiệm Biển Đông".

Năm 1999, người đứng đầu Bộ Quốc phòng Đài Loan lúc bấy giờ là Đường Phi tuyên bố rút quân khỏi đảo Ba Bình, bàn giao quyền kiểm soát cho lực lượng huấn luyện thủy quân lục chiến. Đến năm 2000, sau khi lực lượng tuần duyên được thành lập, cơ quan này đã triển khai lực lượng đặc trách đến đảo để đồn trú. Bên cạnh đó, cơ quan khí tượng Đài Loan cũng đặt trạm quan sát tại đây với một nhóm nhân sự chuyên trách thực hiện nhiệm vụ đo đạc thời tiết.

Ngày 28 tháng 1 năm 2000, Đài Loan thành lập Cục Cảnh sát biển trực thuộc Viện Hành chính, có vai trò tương đương với Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Nhật Bản. Kể từ thời điểm này, cơ quan này chính thức tiếp quản công tác quản lý đảo Ba Bình từ lực lượng Thủy quân lục chiến và duy trì một đơn vị đồn trú tại đây.[17]

Ngày 16 tháng 8 năm 2003, phái đoàn Đài Loan do Bộ trưởng Bộ Nội vụ Đài Loan Yu Cheng-hsien dẫn đầu đã đến thực địa và làm lễ động thổ xây dựng trạm kiểm soát vệ tinh cấp một. Thành phần đoàn gồm có Phó Chủ tịch Ủy ban Kinh tế và Xây dựng Chang Ching-sen, Phó Chủ tịch Ủy ban Nghiên cứu, Phát triển và Khảo thí Tsai Ting-kui, Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát biển You Kan-chi và Phó Thị trưởng thành phố Cao Hùng Lin Yong-chien.

Tháng 12 năm 2005, Bộ Quốc phòng Đài Loan thông báo triển khai xây dựng một đường băng mới. Cơ quan này khẳng định công trình phục vụ các mục đích dân sự và nhân đạo, đồng thời làm rõ rằng chiều dài đường băng không đủ điều kiện cho máy bay chiến đấu hoạt động, do đó không mang tính chất quân sự. Cùng năm này, Nhóm Biển Đông là đơn vị từng giữ vai trò độc lập trong việc hoạch định chính sách tại khu vực này đã bị giải thể. Trách nhiệm điều hành được chuyển giao cho Bản tin Tình hình Biển xung quanh thuộc "Hội đồng An ninh Quốc gia", trở thành cơ chế cốt lõi để giải quyết các tranh chấp lãnh hải liên quan.[47]

Đầu tháng 1 năm 2006, Bộ Ngoại giao Đài Loan phản hồi lời phản đối từ phía Việt Nam, khẳng định việc xây dựng đường băng trên đảo Ba Bình không mang mục đích chính trị hay quân sự.[47] Tuy nhiên, vài ngày sau đó, cựu Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nước này lại phát biểu trước Ủy ban Quốc phòng của Viện Lập pháp rằng dự án có chứa đựng các cân nhắc chiến lược.[47] Cũng trong năm này, Đài Loan triển khai "Dự án Sân bay đảo Ba Bình" thông qua Bộ Quốc phòng nhằm phục vụ công tác tiếp tế và cứu hộ y tế từ đảo chính. Dù vậy, hoạt động khởi công xây dựng đường băng ngay sau đó đã vấp phải nhiều tranh cãi do những lo ngại về nguy cơ gây tổn hại tới hệ sinh thái và môi trường nơi đây.[48]

Ngày 3 tháng 3 năm 2007, Cục Hải dương thành phố Cao Hùng chính thức thành lập Khu bảo tồn sinh sản rùa biển đảo Ba Bình nhằm bảo vệ loài động vật này và đáp ứng sự quan tâm của quốc tế. Phạm vi bảo tồn bao gồm khu vực làm tổ từ bãi cát đến rìa rừng trên đất liền, cùng vùng biển kéo dài từ vùng triều ra 12 hải lý. Đến ngày 7 tháng 11 năm 2007, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Đài Loan lúc bấy giờ là ông Lý Thiên Vũ xác nhận với truyền thông về chuyến thị sát quần đảo Trường Sa trước đó một tuần để kiểm tra tiến độ đường băng sân bay đảo Ba Bình. Trong phiên điều trần tại cơ quan lập pháp cùng ngày, ông khẳng định việc xây dựng công trình này là cần thiết để khẳng định vị thế trong bối cảnh các bên xung quanh đều đã lập sân bay tại đây. Bên cạnh mục tiêu khẳng định chủ quyền, ông nhấn mạnh đường băng sẽ hỗ trợ hiệu quả việc tiếp tế cho lực lượng tuần duyên và phục vụ công tác cứu hộ nhân đạo trên biển. Trước những lo ngại về môi trường, ông tuyên bố hệ sinh thái nơi đây vẫn sẽ được đảm bảo. "Dự án Ba Bình" chính thức hoàn thành vào ngày 12 tháng 12 năm 2007 sau 273 ngày thi công.[49]

Ngày 21 tháng 1 năm 2008, một máy bay vận tải quân sự C-130 Hercules của Đài Loan lần đầu tiên hạ cánh xuống đảo Ba Bình, thiết lập đơn vị trú đóng để bảo trì đường băng tại đây. Đến ngày 2 tháng 2 cùng năm, Tổng thống Đài Loan lúc bấy giờ là ông Trần Thủy Biển đã đích thân bay đến hòn đảo này. Chuyến đi có sự hộ tống của một lực lượng hải quân quy mô lớn, bao gồm hai hạm đội với tàu khu trục lớp Kidd làm soái hạm và hai tàu ngầm.[50] Tại đây, ông Trần Thủy Biển đã chủ trì lễ khánh thành đường băng sân bay, đồng thời tiến hành kiểm tra các cơ sở vật chất và thăm hỏi các binh sĩ đang làm nhiệm vụ trên đảo.[51]

Ngày 28 tháng 1 năm 2009, Thượng viện Philippines đã thông qua Dự luật số 2699 (Đạo luật xác định đường cơ sở lãnh hải). Tiếp đó, ngày 2 tháng 2, Hạ viện Philippines tiếp tục thông qua Dự luật số 3216, nhằm đưa một số thực thể thuộc quần đảo Trường Sa (gồm đảo Ba Bình) và bãi cạn Scarborough vào phạm vi chủ quyền của mình. Ngày 4 tháng 2, Bộ Ngoại giao Đài Loan tuyên bố khẳng định, xét theo các khía cạnh lịch sử, địa lý, luật pháp quốc tế cũng như thực tế, các quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa, Trung Sa, Đông Sa cùng vùng hải lý phụ cận đều thuộc chủ quyền lâu đời của họ. Đài Loan nhấn mạnh quyền lợi hợp pháp đối với các cấu trúc địa lý này, đồng thời tuyên bố không thừa nhận mọi yêu sách hoặc hành vi chiếm đóng từ các bên khác dưới bất kỳ hình thức nào.

Ngày 19 tháng 4 năm 2011, Thủy quân lục chiến Đài Loan được thông báo sẽ tái đồn trú trên đảo Ba Bình.[52] Từ ngày 12 đến 18 tháng 7 và ngày 9 đến 15 tháng 8, Hội đồng An ninh Quốc gia nước này đã phối hợp với các cơ quan quốc phòng tổ chức hai Trại học tập thanh niên Biển Đông. Hoạt động này quy tụ nhiều giảng viên, nghiên cứu sinh và sinh viên đến từ các trường đại học lớn (như Đại học Hải dương Quốc gia, Tôn Trung Sơn, Chung Hưng và Khoa học Công nghệ Hàng hải Cao Hùng) nhằm thực hiện tuyên bố chủ quyền một cách mềm mỏng. Song song với đó, vào ngày 3 tháng 8, Giám sát viên Lý Băng Nam cùng lực lượng Cảnh sát biển và các bên liên quan đã tiến hành khảo sát thực địa để đánh giá tiềm năng nâng cấp cơ sở vật chất tại sân bay và bến tàu Nam Hưng trên đảo.

Tháng 2 năm 2012, Đài Loan bắt đầu xây dựng Tháp ăng-ten Taikang trên đảo Ba Bình. Với chiều cao khoảng 7 đến 8 m (23 đến 26 ft), công trình này có chức năng cung cấp hỗ trợ dẫn đường, phục vụ hoạt động cất - hạ cánh của máy bay cũng như công tác vận chuyển, tiếp tế liên quan. Dự án dự kiến hoàn thành vào tháng 4 và chính thức đi vào hoạt động đồng bộ từ tháng 9 cùng năm sau khi trải qua các quy trình thử nghiệm.[53] Cũng trong ngày 30 tháng 4 năm 2012, ba nghị sĩ Lin Yu-fang, Chen Chen-hsiang và Zhan Kai-chen đã đến thăm đảo để động viên lực lượng đồn trú tại đây. Đến tháng 7 năm 2012, Đài Loan tiếp tục công bố kế hoạch kéo dài đường băng thêm 500 m (550 yard), nhằm nâng cao năng lực tiếp nhận nhiều chủng loại máy bay quân sự khác nhau.[54]

Ngày 8 tháng 1 năm 2013, Bưu cục thuộc Bưu điện Chunghwa được thành lập và sự xuất hiện của hệ thống liên lạc di động GSM do Chunghwa Telecom triển khai. Cũng trong thời gian này, Cục Cảnh sát biển Đài Loan bắt đầu thực hiện "Kế hoạch xây dựng và nâng cấp cơ sở hạ tầng phòng thủ khu vực Đông Sa và Nam Sa" với tổng ngân sách hơn 143 triệu Đài tệ. Dự án kéo dài hơn hai năm này tập trung vào nâng cao năng lực sẵn sàng phòng vệ, điều chỉnh chiến thuật, mua sắm khí tài bảo hộ và cải thiện điều kiện làm việc tại hai khu vực trên. Bên cạnh khoản kinh phí ban đầu trị giá 1,8 triệu Đài tệ phục vụ nghiên cứu bến tàu cho tàu trên 500 tấn, Đài Loan tiếp tục công bố kế hoạch đầu tư 112 triệu USD vào cuối tháng 8 năm 2013. Nguồn vốn lớn này được phân bổ để cải tạo đường băng và xây dựng cảng biển có sức chứa tàu tuần tra 3.000 tấn, với mục tiêu hoàn thành trong năm 2016.[55]

Ngày 8 tháng 9 năm 2014, Bức ảnh công bố về căn cứ quân sự trên đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa cho thấy một nữ cảnh sát Đài Loan đang làm nhiệm vụ tại đây.

Tại hội thảo kỷ niệm 70 năm kết thúc Chiến tranh thế giới thứ hai vào ngày 7 tháng 7 năm 2015, Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu thông báo đang tích cực triển khai nâng cấp đường băng và xây dựng bến tàu tại đảo Ba Bình, công trình vốn được khởi công từ tháng 2 năm 2014.[56] Ông khẳng định, căn cứ vào các văn kiện quốc tế như Tuyên bố CairoPotsdam, thực thể này có đầy đủ điều kiện của một hòn đảo theo Điều 121 Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) và có quyền hàng hải liên quan. Đến tháng 12 năm 2015, các hạng mục cầu tàu và hải đăng tại đây hoàn thành; các quan chức cấp cao của hòn đảo này sau đó đã đến thị sát và thực hiện nghi thức khánh thành công trình.[57]

Ngày 28 tháng 1 năm 2016, Tổng thống Đài Loan lúc đó là Mã Anh Cửu đã đến đảo Ba Bình để kiểm tra tình hình lực lượng đồn trú. Tại đây, ông tuyên bố khẳng định chủ quyền đối với các quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa, Trung Sa, Đông Sa cùng vùng biển phụ cận dựa trên các yếu tố lịch sử, địa lý và luật pháp quốc tế. Đồng thời, ông kêu gọi các bên liên quan gác lại tranh chấp nhằm hợp tác hòa bình vì lợi ích chung, và nhấn mạnh đảo Ba Bình có đủ điều kiện cấu thành một hòn đảo thực sự theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển chứ không phải là rạn san hô.

Ngày 7 tháng 7 năm 2016, truyền thông Đài Loan đưa tin phán quyết cuối cùng về vụ kiện trọng tài Biển Đông do Philippines khởi xướng dự kiến sẽ được công bố vào ngày 12. Trong bối cảnh này, Cục Cảnh sát biển Đài Loan đã rút toàn bộ cặp tàu tuần tra phân khối 100 tấn khỏi đảo Ba Bình. Hiện tại, khu vực này chỉ còn lại các phương tiện nhỏ và cũ hơn, giới hạn khả năng hoạt động trong vùng biển lân cận.

Ngày 12 tháng 7 năm 2016, Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) tại La Hay, Hà Lan, dựa trên Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), đã ra phán quyết ủng hộ Philippines trong vụ kiện chống lại yêu sách "đường chín đoạn" của Trung Quốc. Theo phán quyết này, không một thực thể nào thuộc quần đảo Trường Sa đủ điều kiện pháp lý để thiết lập Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ).[58] Trong đó, đảo Ba Bình do Đài Loan kiểm soát bị phân loại là "đá" thay vì "đảo", đồng nghĩa với việc không có quyền có EEZ.[59][60][61] Cả Trung QuốcĐài Loan đều kịch liệt phản đối kết quả trên.[62][63] Đài Loan tuyên bố phán quyết này "xâm phạm quyền lợi" của mình,[64] đồng thời phản đối việc văn bản tòa án gọi họ là "chính quyền Đài Loan của Trung Quốc".[65] Ngay sau đó, Tổng thống Thái Anh Văn đã cử một tàu khu trục lớp Kang Ding mang tên "Dihua" đến khu vực này để khẳng định lập trường.[64]

Ngày 20 tháng 9 năm 2016, hình ảnh từ Google Earth cho thấy 4 công trình mới xuất hiện tại đảo Ba Bình. Về vấn đề này, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Đài Loan, ông Phùng Thế Khoan, khẳng định mọi cơ sở quân sự và công năng của chúng đều thuộc diện tối mật nên không thể tiết lộ, đồng thời nhấn mạnh hòn đảo có năng lực tự vệ rất mạnh mẽ. lực lượng tuần duyên cũng từ chối bình luận và cho biết không thể cung cấp thêm thông tin chi tiết cho dư luận.[9]

Ngày 21 tháng 9 năm 2016, Đài Loan đã đề nghị Google làm mờ hình ảnh vệ tinh về đảo Ba Bình trên ứng dụng Google Earth. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng lúc đó, ông Trần Trung Cát, cho biết yêu cầu này nhằm bảo vệ bí mật và an ninh tại các công trình quân sự trọng yếu. Lực lượng Cảnh sát biển cũng xác nhận đang thảo luận với Google về vấn đề trên do nhận định doanh nghiệp này có thể chưa rõ đây là khu vực quân sự. Đại diện Google sau đó thông báo đang xem xét đề nghị.[66][67] Sự việc phản ánh việc hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa này đang được tăng cường các yếu tố phòng thủ quân sự.[67]

Ngày 9 tháng 12 năm 2016, Bảo tàng Lịch sử Quốc gia tại Đài Bắc đã tổ chức triển lãm đặc biệt đánh dấu 70 năm sự kiện tiếp quản các đảo trên Biển Đông từ Nhật Bản và khôi phục quyền tài phán tại đây. Phát biểu khai mạc, Tổng thống Thái Anh Văn khẳng định chính quyền quyết tâm bảo vệ chủ quyền cùng các lợi ích hợp pháp ở khu vực này, đồng thời nhấn mạnh việc thực thi quyền lực sẽ dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS).[68]

Ngày 29 tháng 3 năm 2017, lực lượng Cảnh sát biển Đài Loan bắt đầu cuộc diễn tập bắn đạn thật định kỳ kéo dài 3 ngày tại đảo Ba Bình. Ngay sau đó, Việt Nam đã lên tiếng phản đối vào ngày 30 tháng 3, cho rằng hoạt động này xâm phạm chủ quyền và đe dọa đến an ninh hàng hải khu vực. Cùng ngày, Bộ Ngoại giao Đài Loan tái khẳng định chủ quyền đối với hòn đảo này và quyền thực thi các hoạt động huấn luyện tại đây. Đồng thời, Đài Loan bày tỏ nguyện vọng duy trì hòa bình, ổn định và sẵn sàng hợp tác với các bên liên quan dựa trên nguyên tắc "gạt bỏ tranh chấp, cùng nhau phát triển".[69]

Ngày 29 tháng 4 năm 2017, Bộ Quốc phòng Đài Loan đã khai mạc khóa đào tạo kéo dài chín ngày dành cho học viên cao học, bao gồm chuyến đi đến đảo Ba Bình bằng tàu chiến. Hoạt động này nhằm mục đích giúp các nhà nghiên cứu trẻ nắm rõ và ủng hộ chính sách Biển Đông của Đài Loan, đồng thời khẳng định chủ quyền của hòn đảo trong khu vực. Những người tham gia đã lưu trú một đêm, tham quan các giếng nước ngọt, trang trại, di tích lịch sử và trải nghiệm các hoạt động như lễ thượng kỳ hay gửi thư. Suốt hành trình, họ cũng được tiếp cận các bài giảng cùng hoạt động thực tế về chiến lược Biển Đông và lịch sử quân sự. Ba khóa huấn luyện tương tự đã được lên kế hoạch vào tháng 7 cùng năm, trong đó đợt thứ tư dự kiến sẽ mở rộng cho cả giáo viên tiểu học và trung học cơ sở.[70]

Ngày 5 tháng 11 năm 2018, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Đài Loan Nghiêm Đức Phát tuyên bố chuyến thăm của tàu chiến Mỹ đến đảo Ba Bình có thể được chấp thuận vì mục đích cứu trợ nhân đạo. Dù vậy, ông lưu ý thêm nếu hoạt động này gây ảnh hưởng tới an ninh hoặc sự ổn định tại khu vực thì phía họ sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.[71]

Ngày 25 tháng 8 năm 2020, phát ngôn viên Sử Thuận Văn cho biết Bộ Quốc phòng có kế hoạch bố trí các máy bay trinh sát không người lái Ruiyuan do Đài Loan tự sản xuất đến quần đảo Đông Sa và đảo Ba Bình thuộc Biển Đông, nhằm mục đích nâng cao năng lực kiểm soát tại những khu vực này.[72]

Chính phủ và chính trị

Hòn đảo này, cùng với phần còn lại của quần đảo Trường Sa, đang bị bốn quốc gia tranh chấp trên cơ sở lịch sử, địa lý, pháp lý và/hoặc kỹ thuật, nhằm theo đuổi quyền đánh bắt cá, tuyến đường vận chuyển và tiềm năng dầu khí dưới Biển Đông. Mặc dù người ta dự đoán rằng lưu vực Biển Đông rất giàu dầu khí, nhưng vùng biển xung quanh đảo Ba Bình vẫn chưa được khảo sát hoặc khai thác chính thức. Nghị sĩ Quốc Dân Đảng Lâm Vũ Phương đã tuyên bố rằng Tập đoàn Dầu khí Trung Quốc không loại trừ khả năng thăm dò vùng biển lãnh thổ trong tương lai gần, với việc quân đội cung cấp hỗ trợ hộ tống hải quân theo chỉ thị của Hội đồng An ninh Quốc gia Cộng hòa Trung Hoa.[73]

Đảo Ba Bình là đối tượng tranh chấp chủ quyền trong khu vực, hiện do Đài Loan kiểm soát. Về mặt hành chính, đảo thuộc quản lý của phường Kỳ Tân, thành phố Cao Hùng. Dịch vụ bưu chính tại đây do Bưu điện Chunghwa (mã vùng 819) và bưu điện quân đội (chi nhánh 68) đảm nhận. ​Tổng nhân số trên đảo khoảng 600 người, chủ yếu là lực lượng đồn trú bao gồm hơn 100 nhân sự thuộc Cục Cảnh sát biển, cùng các đơn vị phối thuộc của Hải quân và Không quân (phụ trách trạm khí tượng, điều phối căn cứ và kiểm soát không lưu); không có dân thường cư trú lâu dài. Về mặt kinh tế, giá trị đất đai do chính quyền Cao Hùng quản lý và định giá ở mức 400 Đài tệ/m² (theo số liệu công bố năm 2007), dù chưa phát sinh giao dịch thực tế trên thị trường.

Trước năm 2012, lực lượng phòng thủ bờ biển Đài Loan sở hữu súng không giật 106 mm (4 in) và súng cối 81 mm (3 in) để bảo vệ hòn đảo. Theo kế hoạch, chúng sẽ được thay thế bằng 8 bộ pháo tự động 40 mm (2 in) và một số súng cối 120 mm (5 in) vào cuối tháng 8 năm 2012.[74]

Vị trí chiến lược

Đảo Ba Bình nằm ở phía tây bắc quần đảo Trường Sa, sở hữu vị trí địa lý chiến lược tại Biển Đông. Đảo cách quần đảo Hoàng Sa khoảng 400 hải lý, cách thành phố Cao Hùng (Đài Loan) 860 hải lý, cách căn cứ Vịnh Subic (Philippines) khoảng 440 hải lý và cách cửa phía đông eo biển Malacca (Singapore) khoảng 540 hải lý. Nhờ vậy, đảo đóng vai trò quan trọng trong việc bảo đảm an toàn hàng hải, hỗ trợ cứu nạn, quan sát khí tượng và cung cấp thông tin hàng không quốc tế. Trong điều kiện bình thường, nơi đây có thể phục vụ như một căn cứ hậu cần nghề cá và cung ứng dịch vụ hàng hải cho các tàu thuyền qua lại. Khi xảy ra xung đột, vị trí này có khả năng chuyển đổi thành điểm trung chuyển hoặc căn cứ hoạt động cho lực lượng hải quân. Các đánh giá thực địa cho thấy đảo có đủ điều kiện tự nhiên để duy trì sự hiện diện lâu dài của một lực lượng đồn trú quy mô khoảng hai đại đội, mang lại lợi thế phòng thủ đáng kể so với nhiều thực thể khác trong khu vực.

Bên cạnh đảo Ba Bình, một vấn đề mang tính chiến lược hơn là tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa. Từ năm 2003, khu vực này đã thu hút sự chú ý lớn từ dư luận quốc tế không chỉ bởi vị trí địa chính trị quan trọng mà còn do nguồn tài nguyên phong phú. Các quốc gia và vùng lãnh thổ liên quan, bao gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia, Trung Quốc cùng Đài Loan, đều có những hoạt động khẳng định vị thế và kiểm soát các thực thể địa lý tại đây.

Việt Nam quản lý thực thể nhiều nhất tại quần đảo Trường Sa với 21 đảorạn san hô, tiếp theo là Philippines kiểm soát 9 vị trí và Malaysia nắm giữ 5 nơi. Mặt khác, đảo Ba Bình do Đài Loan đóng giữ tuy là thực thể tự nhiên có diện tích lớn nhất khu vực này, nhưng đây cũng là vị trí duy nhất họ kiểm soát tại đây.

Nhiều thực thể thuộc quần đảo Trường Sa có cấu trúc rạn san hô, thường xuyên thay đổi diện tích lộ thiên theo chế độ thủy triều, dẫn đến số lượng vị trí có thể đồn trú quân sự bị hạn chế. Tại một số điểm đảo kiên cố, các bên liên quan đang tiến hành xây dựng công trình nhằm khẳng định tuyên bố chủ quyền của mình.

Trước tình hình đó, vào đầu tháng 1, Bộ Ngoại giao Đài Loan đã kêu gọi các nước thành viên ASEAN sớm đồng ý để hòn đảo này tham gia cơ chế "Tuyên bố về ứng xử các bên ở Biển Đông" (DOC), đồng thời công nhận tư cách tuyên bố chủ quyền của họ đối với các đảo tại đây. Do vậy, mục đích cốt lõi sau các động thái nhấn mạnh đến đảo Ba Bình từ Đài Loan nhiều khả năng mang đậm tính chất chính trị và ngoại giao.

Trong lịch sử, dù trải qua những giai đoạn đối đầu căng thẳng, cả hai bờ eo biển Đài Loan đều nhất quán duy trì lập trường khẳng định chủ quyền đối với các quần đảo ở Biển Đông. Thậm chí, dưới thời kỳ chính quyền của Tưởng Giới Thạch quản lý hòn đảo này, giữa hai bên còn tồn tại những hình thức phối hợp không chính thức nhằm duy trì sự hiện diện và kiểm soát tại đảo Ba Bình.

Khi đó, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Đài Loan, ông Trịnh Vi Nguyên, từng tuyên bố công khai rằng nếu xung đột tái diễn, lực lượng vũ trang hòn đảo sẽ cùng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc phối hợp hành động. Đến năm 1993, giới chức Đài Loan ban hành "Cương lĩnh chính sách Biển Đông", khẳng định quyết tâm duy trì và bảo vệ chủ quyền tại vùng biển này. Các đại diện bộ quốc phòng bối cảnh đó cũng khẳng định "không loại trừ phương án hợp tác với phía đại lục để cùng khai thác và quản lý quần đảo Trường Sa".

Cơ sở hạ tầng

Nguồn nước

Năm 1992, hệ thống bể và hồ lưu trữ nước đã được triển khai xây dựng. Đến năm 1993, việc vận hành hai nhà máy lọc nước biển giúp cung cấp khoảng 6.000 gallon nước ngọt chỉ với bốn giờ hoạt động mỗi ngày. Hiện tại, đảo Ba Bình sở hữu bốn giếng nước có tỷ lệ nước ngọt lần lượt là 99,1%, 75,8%, 97,5% và 96,8% (đạt mức trung bình 92,3%). Nguồn này cho phép khai thác khoảng 65 tấn (72 tấn ngắn) mỗi ngày nhằm phục vụ mục đích ăn uống lẫn sinh hoạt thiết yếu. Ngoài ra, các công trình tích trữ khác cũng được duy trì nhằm đáp ứng riêng cho nhu cầu sản xuất nông nghiệp.[75]

Nguồn điện

Nguồn cung năng lượng ban đầu chủ yếu đến từ 5 máy phát diesel công suất 150 kW, sử dụng nhiên liệu vận chuyển từ Đài Loan. Nhằm dự phòng sự cố, một hệ thống điện mặt trời công suất 20,3 kW đã được đưa vào vận hành từ tháng 12 năm 2001. Đến tháng 12 năm 2014, hòn đảo được nâng cấp bằng trạm điện mặt trời 40 kWp kết hợp hệ thống lưu trữ 612 kW, phân chia thành hai giai đoạn triển khai (hoàn thành lần lượt vào tháng 12 năm 2011tháng 12 năm 2014). Với nguồn vốn tài trợ từ Bộ Kinh tế, toàn bộ hệ thống năng lượng tái tạo này ước tính đạt sản lượng 189.492 kWh/năm (riêng trạm mới đóng góp khoảng 50 MWh/năm), giúp giảm thiểu tiêu thụ khoảng 49.000 lít dầu diesel mỗi năm.[76]

Bến tàu và sân bay

Một cầu tàu hình chữ T đã được xây dựng ở phía tây nam của hòn đảo, cùng với một đường băng trải nhựa dài 1.100 m tại khu vực trung tâm nhằm phục vụ các chuyến bay vận tải quân sự. Trước đây, đảo Ba Bình chỉ sở hữu một đường băng bằng sỏi, vốn giới hạn cho các dòng phi cơ hạng nhẹ và không đáp ứng được yêu cầu hoạt động của máy bay cánh cố định thông thường.

Năm 1992, cầu cảng lúc bấy giờ vẫn trong tình trạng hư hại, chưa được trùng tu. Hòn đảo sở hữu một đường băng nhỏ đủ điều kiện phục vụ máy bay vận tải C-130. Định kỳ hai tháng một lần, Lực lượng Không quân Đài Loan duy trì chuyến bay khứ hồi bằng phi cơ này giữa đây và đảo Ba Bình. Tuy nhiên, đường băng tại chỗ chỉ cho phép một chiếc cất hạ cánh tại một thời điểm. Mọi hoạt động tiếp tế vật tư, luân chuyển binh sĩ hay di tản y tế đều được hoàn tất trong khoảng thời gian từ 7 đến 8 tiếng.

Năm 2006, Đài Loan lên kế hoạch xây dựng đường băng trải nhựa dài 1.200 m trên đảo Ba Bình. Công trình này nhằm rút ngắn thời gian di chuyển giữa hòn đảo và lãnh thổ chính, phục vụ việc cất - hạ cánh của các máy bay vận tải quân sự.

Sân bay đảo Ba Bình được hoàn thành vào ngày 12 tháng 12 năm 2007, giúp nâng cao năng lực cung ứng vật tư và cứu trợ y tế. Đây là sân bay nằm ở điểm cực nam của vùng lãnh thổ do Đài Loan kiểm soát. Công trình sở hữu một đường băng dài khoảng 1.150 đến 1.200 m, rộng 30 m, phục vụ cho các dòng máy bay vận tải như C-130 của Lực lượng Không quân Đài Loan với tần suất 2 tháng một chuyến. Hệ thống hạ tầng tại đây gồm bãi đáp trực thăng cùng 2 khu vực sân đỗ: sân đỗ phía đông rộng 7.800 m² (đủ chỗ cho hai chiếc C-130) và sân đỗ phía tây rộng 1.800 m². Hiện tại, sân bay này không được trang bị các cơ sở tiếp nhiên liệu.[77]

Dự án mở rộng cầu cảng trên đảo Ba Bình được khởi công vào ngày 7 tháng 2 năm 2014 và hoàn thành vào cuối năm 2015. Công trình này cho phép các tàu trọng tải lớn trên 3.000 tấn cập bến ngoài, trong khi khu vực phía trong đáp ứng cho tàu từ 1.000 tấn trở xuống. Sau khi hạng mục này về đích, đường băng thuộc sân bay trên đảo cũng được nâng cấp và kéo dài tương ứng.

Khác

Các tiện ích bổ sung trên đảo bao gồm nơi trú ẩn cho ngư dân, trạm y tế (với bác sĩ dân sự), cơ sở viễn thông vệ tinh, thiết bị giám sát radar và hệ thống liên lạc khác. Những công trình liên quan như doanh trại, trạm khí tượng và thiết bị quang học cũng đã được thiết lập đồng bộ.

Trạm khí tượng quy mô lớn trên đảo Ba Bình do Đài Loan duy trì hoạt động. Cơ sở này thu thập dữ liệu thời tiết thông qua hệ thống thiết bị mặt đất kết hợp thả khinh khí cầu hằng ngày.[78] Cơ quan Khí tượng Đài Loan hiện có nhân sự làm việc trực tiếp tại đây.

Lực lượng bảo vệ bờ biển

Tập tin:太平島竣工碼頭.jpg
Cầu tàu đảo Ba Bình, năm 2015.

Ba tàu cao tốc M8 (Nam Hải 4, 5 và 6) của Cục Quản lý Cảnh sát biển được chuẩn bị để tuần tra đảo, nhưng chưa đủ khả năng giám sát toàn diện khu vực xung quanh. Về cơ sở hạ tầng, bến phà Sao Nam (Nam Tinh Hồn) hình chữ L bị hư hỏng từ năm 1992 đã được khởi công xây dựng lại vào tháng 12 năm 2006 nhằm cải thiện năng lực vận tải và tiếp tế cho Lực lượng Bảo vệ bờ biển. Đến năm 2017, việc tiếp vận và vận chuyển nhân sự cho đảo được duy trì qua hai kênh: một tàu quân sự định kỳ vào tháng 4tháng 11 hằng năm (neo đậu 1 ngày), cùng một tàu buôn dân sự chở hàng thông thường đến cứ 20 ngày một lần (neo đậu từ 1 đến 2 ngày).[79]

Vận tải

Đường

Trên đảo không có đường nhựa chính thức, chỉ tồn tại một lối mòn sinh thái vòng quanh bờ biển. Phương tiện di chuyển chủ yếu tại đây là xe đạp; bên cạnh đó, mạng lưới giao thông công cộng vừa có thêm một chiếc xe buýt mang số hiệu "Nansha số 1" do chính quyền thành phố Cao Hùng tài trợ.

Vận tải biển

Hạ tầng cầu cảng nguyên bản tại đây đã xuống cấp từ năm 1992 mà chưa được khắc phục. Do đó, việc tiếp tế phụ thuộc lớn vào lực lượng hải quân với quy trình chuẩn bị kỹ lưỡng. Đặc thù rạn san hô và mực nước nông khiến các phương tiện vận tải lớn không thể tiếp cận trực tiếp. Hàng hóa buộc phải trung chuyển ngoài khơi bằng xuồng cao su để đưa vào bờ. Cụ thể, tàu chở hàng lớn (trang bị cần cẩu 15 tấn) sẽ neo cách bờ chừng 1,2 hải lý, chuyển tải sang các phà nhỏ (tải trọng an toàn 10 tấn). Quy trình này gặp rất nhiều rủi ro khi thời tiết xấu, đồng thời tiêu tốn đáng kể thời gian và nguồn nhân lực cho việc bốc dỡ cũng như bảo dưỡng phương tiện. Do những tranh chấp liên quan đến tài nguyên dầu khí tại Biển Đông, khu vực quần đảo Trường Sa luôn tiềm ẩn căng thẳng. Trước tình trạng các tàu cá nước ngoài thường xuyên vào vùng biển để hoạt động, năng lực kiểm soát của đội tàu cao tốc M8 thuộc Cảnh sát biển (gồm ba chiếc "Nanhai 4", "Nanhai 5" và "Nanhai 6") tỏ ra khá hạn chế. Để giải quyết thực trạng này, vào tháng 12 năm 2006, một bến neo đậu tạm thời dạng chữ L mang tên "Cầu tàu Nanxing" (kích thước 30m x 15m) đã được thiết lập cạnh công trình cũ. Công trình mới giúp nâng cao độ an toàn, đủ sức chứa bốn tàu tuần tra 20 tấn hoặc các ghe xuồng nhỏ. Đến năm 2009, một chiếc tuần tra thuộc phân khúc này đã được bố trí đồn trú cố định. Hiện tại, các chuyến tiếp viện quân sự và công vụ diễn ra định kỳ vào tháng 4tháng 11 hằng năm, với thời gian di chuyển khoảng 3 ngày mỗi chiều và neo lại đảo trong vòng 1 ngày.

Tàu thương mại: Định kỳ 20 ngày cập cảng một lần để tiếp tế nhu yếu phẩm và hỗ trợ thay ca cho nhân sự. Hành trình di chuyển mất 4 ngày, kết hợp neo đậu tại đảo từ 24 đến 48 giờ.

Vận chuyển hàng không

Hòn đảo sở hữu một bãi đáp trực thăng với tần suất hoạt động khá thưa thớt. Nơi đây cũng có phi trường quy mô nhỏ, đủ điều kiện phục vụ dòng máy bay vận tải C-130 cất hạ cánh. Tuy nhiên, đường băng tại đây chỉ cho phép một chiếc hoạt động trong cùng thời điểm, với chiều dài 1.200 m và chiều rộng 30 m. Về hạ tầng bến bãi, khu vực phía đông rộng 7.800 m² đủ sức chứa hai chiếc C-130, còn sân đỗ phía tây có diện tích khiêm tốn hơn là 1.800 m². Nhờ vậy, công tác luân chuyển binh sĩ cũng như di tản sau các đợt tiếp tế nhu yếu phẩm luôn được hoàn tất gọn gàng trong vòng 7 đến 8 tiếng.[77]

Thông tin liên lạc

Hệ thống bưu chính tại đây do Bưu điện Quân đội Đài Loan đảm trách với mã bưu chính là 819. Về hạ tầng viễn thông, đảo được trang bị năm điện thoại công cộng kết nối qua vệ tinh cùng dịch vụ Internet thông suốt. ​Đối với mạng di động, Chunghwa Telecom đã thiết lập một trạm phát sóng vệ tinh nhằm nâng cao chất lượng thông tin liên lạc cho lực lượng tuần tra bờ biển. Bên cạnh đó, người dùng tại đây có thể sử dụng dịch vụ chuyển vùng quốc tế nhờ sóng từ các trạm GSM lân cận. Các trạm này bao gồm hệ thống của Viettel (Việt Nam) đặt tại đảo Nam Yếtđảo Sơn Ca, cùng trạm phát sóng của China Mobile (Trung Quốc) đặt tại đá Chữ Thập.

Điểm tham quan du lịch

Trên đảo có một ngôi chùa là điểm tham quan nổi tiếng. Phía đông nam tập trung nhiều công trình kiến trúc cổ Nhật Bản chưa rõ năm xây dựng chính xác, bao gồm cả phần cuối của một bến tàu cũ. Dù hiện đã xuống cấp, công trình này vẫn trở thành địa điểm thu hút du khách đến khám phá.

Chùa Quan Âm, được xây dựng vào năm 1959 trên đảo Ba Bình, là nơi thờ phụng bức tượng Phật nghìn tay tôn kính mang từ Đài Loan sang và từng được trùng tu vào năm 1972. Sự hiện diện của ngôi chùa này cùng các bia mộ có niên đại từ triều đại nhà Nguyễn (kéo dài đến năm 1911) là những dấu vết cho thấy hoạt động lịch sử của người Việt Nam tại đây. Gần bến tàu của đảo là Công viên Văn hóa Thái Bình (tiếng Trung: 太平文化公園), nổi bật với chiếc cổng vòm trên bãi cát được tạo hình từ những thân cây tận dụng trong quá trình xây dựng sân bay.[80]

Cột mốc biên giới trên đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa ghi rõ: "明命十七年丙申水軍正隊長率隊范有日奉命往黃沙相度至此留誌" (Năm Minh Mạng thứ 17 Bính Thân, Chánh đội trưởng Thủy quân Phạm Hữu Nhật vâng mệnh ra Hoàng Sa đo đạc đến đây lưu dấu), khẳng định chủ quyền của nhà Nguyễn đối với hòn đảo này.[81]

Môi trường xung quanh

Môi trường tự nhiên

Về mặt không gian, thực thể này nằm cách bãi bàn Than khoảng 3,1 hải lý (5,7 km) và đảo Sơn Ca 7,1 hải lý (13,2 km) về phía đông. Trong khi đó, đá Gaven tọa lạc cách tọa độ này 16 hải lý (29,6 km) về phía tây nam.

Môi trường địa chính trị

Tại cụm Nam Yết, đảo Ba Bình hiện bị đặt trong thế đối trọng quân sự giữa các bên. Việt Nam hiện diện tại đảo Sơn Cađá Núi Thị ở phía đông, cùng đảo Nam Yết ở phía nam. ​Ngược lại, Trung Quốc thiết lập thế định vị đối xứng thông qua việc bố trí lực lượng tại đá Ga Ven (ở phía tây nam) và duy trì sự hiện diện tại đá Én Đất ở phía đông. Bên cạnh đó, lực lượng đồn trú của Trung Quốc tại đá Ga Ven cũng thường xuyên tiến hành các hoạt động tuần tra, giám sát khu vực đá Lạc lân cận. ​Sự phân bố lực lượng này tạo nên cục diện phòng thủ và kiềm tỏa lẫn nhau giữa các thực thể xung quanh đảo Ba Bình.

Thành phố kết nghĩa

Thành phố sau đây là thành phố kết nghĩa với đảo Ba Bình:

Hình ảnh

Ảnh vệ tinh của bãi san hô Tizard do NASA chụp
đảo Ba Bình
bãi Bàn Than
đảo Sơn Ca
đá Núi Thị
đá Én Đất
đảo Nam Yết
đá Lạc
đá Ga Ven

Đảo Ba Bình và các thực thể địa lý phụ cận (nguồn: NASA).
Tài liệu hàng hải quốc tế gọi toàn thể rạn san hô vòng dạng hở này là
bãi san hô Tizard (Tizard Bank).

Ghi chú

  1. ^ Lưu ý rằng kể từ năm 2014, Trung Quốc đã bắt đầu 7 dự án cải tạo đất lớn ở khu vực quần đảo Trường Sa. Có vẻ như những dự án lớn nhất trong số này nằm ở Đá Xu BiĐá Vành Khăn. Việc cải tạo đất tại Đá Chữ Thập có diện tích ít nhất 60 ha, và theo một số nguồn không thể kiểm chứng, có thể lên tới 150 ha.[7]
  1. ^ Chuyện đặt tên này không có thật vì tài liệu hàng hải của chính nước Pháp từ thế kỷ 19 đã nhắc đến tên gọi "Itu Aba".(Bản mẫu:Harv)
  2. ^ Trung Hoa Dân quốc không dự hội nghị San Francisco.
  3. ^ Năm 1971, tàu của Philippines cố gắng cập vào đảo Ba Bình và bị Đài Loan đáp trả. Tổng thống Philippines khi này là Ferdinand Marcos đã lên tiếng phản đối, và Philippines cũng gửi văn bản tới Đài Bắc để phản ứng lại hành động của Đài Loan (Bản mẫu:Harv).

Tham khảo

Chú thích

  1. ^ Tham khảo: "Tranh cãi xung quanh việc Đài Loan xây dựng đường băng trên đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa ở Biển Đông và những hàm ý chính sách của nó," trang 26.
  2. ^ a ă â "台湾は、太平島の主権を主張". daily Asia news. デイリーアジアニュース. ngày 8 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2015.
  3. ^ C. Michael Hogan (2011) South China Sea Topic ed. P.Saundry. Ed.-in-chief C.J.Cleveland. Encyclopedia of Earth. National Council for Science and the Environment. Washington DC
  4. ^ "Taiping Island". Spratly islands. Marine National Park Headquarters (Republic of China). Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 21 tháng 3 năm 2014.
  5. ^ "Itu Aba – Inquirer Global Nation". Philippine Daily Inquirer. Truy cập ngày 19 tháng 8 năm 2014.
  6. ^ Michael Gold. "Taiwan Considers Permanent Armed Ships For Disputed South China Sea Island". Reuters. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 1 năm 2016. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2014.
  7. ^ Kristine Kwok; Minnie Chan (ngày 8 tháng 6 năm 2014). "China plans artificial island in disputed Spratlys chain in South China Sea". South China Morning Post. Truy cập ngày 28 tháng 9 năm 2014.
  8. ^ Bản mẫu:Harv.
  9. ^ a ă â "<南シナ海>太平島に新たな構造物 憶測広がるも国防相「機密」/台湾". 中央社フォーカス台湾. 中央通訊社. ngày 20 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2016.
  10. ^ "国内外のメディアを南シナ海・太平島に招待=外交部". 台北駐日経済文化代表処. ngày 24 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 31 tháng 7 năm 2017. {{Chú thích web}}: Đã bỏ qua văn bản “和書” (trợ giúp)
  11. ^ Tiezzi, Shannon (ngày 13 tháng 7 năm 2016). "Taiwan: South China Sea Ruling 'Completely Unacceptable'". The Diplomat. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2016.
  12. ^ Hsu, Stacy (ngày 13 tháng 7 năm 2016). "Government rejects South China Sea ruling". The Taipei Times. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2016.
  13. ^ Chow, Jermyn (ngày 12 tháng 7 năm 2016). "Taiwan rejects South China Sea ruling, says will deploy another navy vessel to Taiping". The Straits Times. Singapore Press Holdings Ltd. Co. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2016.
  14. ^ Zhang, Feng (ngày 14 tháng 7 năm 2016). "Breathtaking but counterproductive: the South China Sea arbitration award". The Strategist (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 22 tháng 5 năm 2024.
  15. ^ 「台湾 実効支配の島/南沙・太平島 海外メディアに初公開/領有権アピール」『読売新聞』朝刊2016年3月24日(国際面)。
  16. ^ "外交部と農業委員会、「太平島陸地生態環境調査団」説明会を開催" (bằng tiếng Nhật). ngày 25 tháng 1 năm 2016. Truy cập ngày 2 tháng 2 năm 2016. {{Chú thích web}}: Đã bỏ qua văn bản “和書” (trợ giúp)
  17. ^ a ă â b c d 参考文献「台湾の南シナ海南沙諸島太平島における滑走路建設をめぐる論争とその政策的含意」14ページ
  18. ^ Bản mẫu:Harv.
  19. ^ "太平島背後的關鍵問題" (bằng tiếng Trung). 世界新聞報. ngày 19 tháng 1 năm 2006. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 24 tháng 10 năm 2012.Lưu trữ bởi WebCite® vào ngày 24 tháng 11 năm 2012 tại.
  20. ^ 魏國彥 (ngày 25 tháng 1 năm 2016). "名家觀點-太平島可能比台灣還老". 中時新聞網 (bằng tiếng Trung).
  21. ^ Đại Nam thực lục chính biên, đệ nhị kỷ, quyển CLIV, thực lục về Thánh tổ Nhân Hoàng đế, tập 4, trang 673.
  22. ^ Bản mẫu:Harv.
  23. ^ "Itu Aba Island" (bằng tiếng Anh). National Tsing Hua University. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 2 năm 2006. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2012.
  24. ^ Bản mẫu:Harv.
  25. ^ Tizard Bank – Footnote, The China Sea Directory, Hydrographic Office – Admiralty, published by J D Potter, London 1879, page 66
  26. ^ I, Trung tâm lưu trữ quốc gia (ngày 19 tháng 1 năm 2022). "Châu bản triều Nguyễn - Những chứng cứ lịch sử, pháp lý về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa -Trường Sa". VTLT. Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2026.
  27. ^ "Hòa ước Thiên Tân (1885)", Wikipedia tiếng Việt, ngày 22 tháng 11 năm 2025, truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2026
  28. ^ "Hòa ước Giáp Thân (1884)", Wikipedia tiếng Việt, ngày 7 tháng 11 năm 2025, truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2026
  29. ^ Kazumasa, Kikuchi. Các nước Đông Nam Á và dân cư . tr. 14–15.
  30. ^ Đảo Ba Bình có tên quốc tế là Itu Aba, Trung Quốc gọi là Thái Bình đảo (太平島), nằm ở toạ độ 10°23'B và 114°22'Đ, là hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa, hiện do Đài Loan kiểm soát.
  31. ^ a ă Binoche, Jacques (1990). "La politique extrême-orientale française et les relations franco-japonaises de 1919 à 1939". Publications de la Société française d'histoire des outre-mers. 10 (1): 263–275.
  32. ^ "Quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Bà Rịa (1933)". Trang Thông tin điện tử về Biên giới lãnh thổ. ngày 25 tháng 10 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2012.
  33. ^ a ă Bản mẫu:Harv.
  34. ^ Tạp chí Nghiên cứu và Phát triển, số 5 (148). 2018
  35. ^ 吕一燃 (Lu Yiran), 2007. 中国近代边界史 (A modern history of China's borders), Vol. 2. 四川人民出版社 (Sichuan People's Publishing), pp.1092–1093. Bản mẫu:ISBN
  36. ^ Tsu-sung Hsieh (2018). South China Sea Disputes, The: Historical, Geopolitical And Legal Studies. World Scientific. tr. 11. ISBN 9789813234901.
  37. ^ Hsiung, James Chieh (2018). South China Sea Disputes And The Us-china Contest, The: International Law And Geopolitics. World Scientific. tr. 5. ISBN 978-9813231115.
  38. ^ Chemillier-Gendreau, Monique (2021). Sovereignty Over the Paracel and Spratly Islands. BRILL. tr. 115–116. ISBN 9789004479425.
  39. ^ Spratly Islands. Microsoft Encarta Online Encyclopedia 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 10 năm 2009.
  40. ^ "South China Sea: How we got to this stage". China Daily. ngày 6 tháng 7 năm 2018. Signed on September 8, 1951 and entering into force on April 28, 1952, the document served to end the Allied post-war occupation of Japan and establish Japan's role in the international arena. It officially renounced Japan's rights to the land it occupied including "renounces all right, title and claim to the Spratly Islands and to the Paracel Islands". Its Article 2(6) provided that "Japan renounces all right, title and claim to the Spratly Islands (the Nansha Islands) and to the Paracel Islands (the Xisha Islands)", but did not specify the ownership of these islands.
  41. ^ "Taipei Peace Treaty". Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2014.
  42. ^ a ă Bản mẫu:Harv.
  43. ^ Bản mẫu:Harv.
  44. ^ Nguyễn, Nhã (ngày 31 tháng 1 năm 2008). "Đài Loan thừa gió bẻ măng, chiếm đảo Ba Bình". Tuổi trẻ online. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2012.
  45. ^ Bản mẫu:Harv, dẫn lại Heinzig (1976), tr. 35-36, 42.
  46. ^ Severino, Rodolfo, Where in the World Is the Philippines?: Debating Its National Territory, 2011, p. 79, Bản mẫu:ISBN.
  47. ^ a ă â 参考文献「台湾の南シナ海南沙諸島太平島における滑走路建設をめぐる論争とその政策的含意」17-19ページ
  48. ^ 参考文献「台湾の南シナ海南沙諸島太平島における滑走路建設をめぐる論争とその政策的含意」20-23ページ
  49. ^ "MND admits strategic value of Spratly airstrip." Taipei Times. 6 January 2006. p. 2 (MND is the ROC Ministry of National Defense)
  50. ^ Shih Hsiu-chuan, Hsu Shao-hsuan, and Jimmy Chuang. "President visits disputed islands." Taipei Times. 3 February 2008. p. 1.
  51. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tên ref25
  52. ^ Cindy Sui, 19 April 2011, Taiwan to boost forces in disputed Spratly Islands, BBC News
  53. ^ "太平島 將建助導航塔 - Yahoo奇摩新聞" (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2026.
  54. ^ "SS". ABS-CBN (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 12 năm 2024. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2026.
  55. ^ Jennings, Ralph (ngày 2 tháng 9 năm 2013). "Taiwan Plans New Infrastructure for Disputed South China Sea Claim". Voice of America (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2026.
  56. ^ "台湾総統、実効支配の太平島の整備「積極的に進める」と強調". 産経ニュース. 産経新聞社. ngày 7 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2015.
  57. ^ "Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển". ngày 10 tháng 12 năm 1982. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 2 năm 2016.
  58. ^ "台湾総統府、仲裁判決「受け入れられず」". 日本経済新聞社. ngày 13 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2016. {{Chú thích web}}: Đã bỏ qua văn bản “和書” (trợ giúp)
  59. ^ "Timeline: South China Sea dispute". Financial Times. ngày 12 tháng 7 năm 2016.
  60. ^ "A UN-appointed tribunal dismisses China's claims in the South China Sea". The Economist. ngày 12 tháng 7 năm 2016.
  61. ^ "South China Sea: Tribunal backs case against China brought by Philippines". BBC. ngày 12 tháng 7 năm 2016.
  62. ^ Perez, Jane (ngày 12 tháng 7 năm 2016). "Beijing's South China Sea Claims Rejected by Hague Tribunal". The New York Times.
  63. ^ Jun Mai; Shi Jiangtao (ngày 12 tháng 7 năm 2016). "Taiwan-controlled Taiping Island is a rock, says international court in South China Sea ruling". South China Morning Post.
  64. ^ a ă "【緊迫・南シナ海】蔡総統「裁定は台湾の権利傷つけた」 南シナ海に軍艦を派遣". 産経ニュース. 産経デジタル. ngày 13 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 10 tháng 2 năm 2018.
  65. ^ "仲裁裁判決、「一切認めない」立法院が抗議声明/台湾". 中央通信. ngày 16 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 10 tháng 2 năm 2018.
  66. ^ "台湾、南沙諸島の島の画像にモザイク処理要求 グーグルに". BBC. ngày 21 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2016.
  67. ^ a ă "台湾、南沙諸島の太平島を軍事要塞化・Google Mapの映像で明らかに". Business Newsline. ngày 21 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2016.
  68. ^ "蔡総統、南シナ海の領有権改めて強調 管轄権回復70周年で/台湾". 中央通訊社. ngày 9 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2017.
  69. ^ "外交部「太平島は固有の領土」=ベトナムの抗議受け/台湾". 中央通訊社. ngày 1 tháng 4 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2017.
  70. ^ "南シナ海で研修キャンプ 台湾の大学院生らが参加 国防部、主権をアピール". 中央通訊社. ngày 29 tháng 4 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2017.
  71. ^ "米艦の南シナ海・太平島への寄港「人道支援なら可能」=国防相/台湾". ngày 6 tháng 11 năm 2018. Truy cập ngày 20 tháng 8 năm 2023.
  72. ^ "無人機「鋭鳶」を東沙島に配備=一部報道 国防部「憶測はやめて」/台湾". ngày 26 tháng 8 năm 2020. Truy cập ngày 20 tháng 8 năm 2023.
  73. ^ 蕭照平, 3 May 2012, 太平島勘油軍艦護航?國防部:跟海巡署協調, China Times. (WebCite archive)
  74. ^ Joseph Yeh, 25 July 2012, Cannons and mortars to be deployed on Taiping in South China Sea: MND, The China Post (Taiwan)
  75. ^ "ROC Minister of the Interior Chen Wei-zen presides over a ceremony marking the opening of a wharf and lighthouse on Taiping Island" (Thông cáo báo chí). Ministry of Interior (ROC, Taiwan). ngày 12 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 13 tháng 1 năm 2016.
  76. ^ "Solar power system expanded on Taiping Island". Focus Taiwan. ngày 14 tháng 12 năm 2014.
  77. ^ a ă "TAIPING ISLAND: AN ISLAND OR A ROCK UNDER UNCLOS". ASIA MARITIME TRANSPARENCY INITIATIVE. ngày 7 tháng 5 năm 2015.
  78. ^ "ROC to upgrade weather stations in disputed Spratlys". Government of the Republic of China. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 4 năm 2015. Truy cập ngày 17 tháng 3 năm 2015.
  79. ^ 添斌, 羅. "敦睦艦隊訪太平島 萬噸磐石艦首次錨泊". Liberty Times Net.
  80. ^ "Taiping Island is an island, not a rock, and the ROC possesses full rights associated with an exclusive economic zone and continental shelf in accordance with UNCLOS". MOFA(ROC).
  81. ^ Đại Nam Thực Lục quyển 165
  82. ^ "InterLinc – City of Lincoln – Mayor's Dept Sister Cities". City of Lincoln, Nebraska. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 24 tháng 12 năm 2013.

Thư mục

  • Cục Chính trị (2011), Những điều cần biết về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và khu vực thềm lục địa phía nam (DK1), Cục Chính trị, Bộ Tư lệnh Hải quân (Việt Nam){{Chú thích}}: Quản lý CS1: ref trùng mặc định (liên kết)
  • Dzurek, Daniel J. (1996), The Spratly Islands Dispute: Who's on First?, Maritime Briefings (bằng tiếng Anh), quyển 2, University of Durham, International Boundaries Research Unit, ISBN 978-1897643235
  • Sailing Directions 161 (Enroute) - South China Sea and the Gulf of Thailand (bằng tiếng Anh) (ấn bản thứ 13), Bethesda, Maryland: National Geospatial-Intelligence Agency, 2011
  • Service hydrographique (1868), Annales hydrographiques: Recueil d'avis, instructions, documents et mémoires relatifs à l'hydrographie et à la navigation (bằng tiếng Pháp), quyển 31, Service hydrographique (France)
  • Severino, Rodolfo C (2010), Where in the World is the Philippines? Debating Its National Territory (bằng tiếng Anh), Institiute of South East Asian Studies, ISBN 978-981-4311-71-7
  • Vương, Hồng Sển (1992), "18 - Những việc gì xảy ra từ năm 1939 đến năm 1943", Hơn nửa đời hư, Nhà xuất bản Thành phố Hồ Chí Minh
  • 山本, 信人 [Yamamoto, Nobuto] (2009), 東南アジアからの問いかけ, 慶應義塾大学出版会, ISBN 978-4766416558{{Chú thích}}: Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết) (bằng tiếng Nhật)
Tham khảo chung
Nguyễn, Nhã (2002), Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (luận án tiến sĩ), Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh)

Liên kết ngoài

Bản mẫu:Quần đảo Trường Sa