Keiko Sofía Fujimori Higuchi (tiếng Tây Ban Nha: [ˈkejko soˈfia fuxiˈmoɾi (x)iˈɣutʃi, - fuʝiˈmoɾi -], sinh ngày 25 tháng 5 năm 1975)[1] là một chính trị gia người Perú, giữ chức tổng thống Perú từ năm 2026. Bà là trưởng nữ của cố tổng thống Perú Alberto Fujimori[2] và là chủ tịch Đảng Lực lượng Nhân dân. Là một trong những chính trị gia nổi tiếng nhất ở Perú, hệ tư tưởng của bà được mô tả lần lượt là bảo thủ hoặc cực hữu.

Keiko Fujimori
藤森 恵子
Fujimori năm 2026
Tổng thống Peru
Nhậm chức
28 tháng 7 năm 2026
Phó Tổng thốngPhó Tổng thống thứ nhất
Luis Galarreta
Phó Tổng thống thứ hai
Miki Torres
Tiền nhiệmJosé María Balcázar
Chủ tịch Đảng Lực lượng Nhân dân
Nhậm chức
22 tháng 7 năm 2009
Tổng Thư ký
Tiền nhiệmVị trí được thiết lập
Dân biểu Hạ viện Peru
Nhiệm kỳ
27 tháng 7 năm 2006 – 26 tháng 7 năm 2011
Khu vực bầu cửLima
Đệ nhất Phu nhân Peru
Nhiệm kỳ
23 tháng 8 năm 1994 – 22 tháng 11 năm 2000
Tổng thốngAlberto Fujimori
Tiền nhiệmSusana Higuchi
Kế nhiệmNilda Jara
Thông tin cá nhân
Sinh
Keiko Sofía Fujimori Higuchi

25 tháng 5, 1975 (51 tuổi)
Jesús María, Lima, Peru
Đảng chính trịĐảng Lực lượng Nhân dân (2010 – nay)
Phối ngẫu
Mark Villanella
(cưới 2004 – ly dị 2022)
Con cái2
MẹSusana Higuchi
ChaAlberto Fujimori
Người thânKenji Fujimori (anh trai)
Santiago Fujimori (chú)
Giáo dụcĐại học Stony Brook University
Đạn học Boston (Cử nhân Khoa học)
Đại học Columbia (Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh)
Chữ ký

Fujimori tranh cử tổng thống trong các cuộc bầu cử năm 2011, 2016 và 2021, nhưng đều bị đánh bại sít sao trong vòng bỏ phiếu thứ hai. Bà là ứng cử viên tổng thống trong cuộc tổng tuyển cử Perú năm 2026 và giành chiến thắng trước ứng cử viên cánh tả Roberto Sanchez với ít hơn 50.000 phiếu bầu trong tổng số hơn 18 triệu lá phiếu được kiểm.

Fujimori được cha mình phong làm Đệ nhất phu nhân Perú vào năm 1994 khi mới 19 tuổi, và giữ chức vụ này cho đến khi cha bà từ chức và bỏ trốn khỏi đất nước vào tháng 11 năm 2000. Sau khi cha bà bị bắt và bỏ tù vì tội tham nhũng và vi phạm nhân quyền, bà nổi lên như người lãnh đạo phong trào Fujimorism, đồng thời vận động cho việc trả tự do cho cha mình. Sau cuộc tổng tuyển cử Perú năm 2016, Đảng Lực lượng Nhân dân của bà và các đồng minh đã kiểm soát Quốc hội Perú trong một thập kỷ.[3] Trong giai đoạn này, Quốc hội do đảng của Fujimori lãnh đạo đã sử dụng nhiều biện pháp cứng rắn về hiến pháp nhằm chống lại cơ quan hành pháp và đã phế truất nhiều tổng thống của Perú.[4][5]

Cuộc sống và giáo dục ban đầu

Thời thơ ấu và gia đình

Keiko Sofía Fujimori Higuchi sinh ngày 25 tháng 5 năm 1975 tại quận Jesús María của Lima, thủ đô Perú.[6] [7] Bà là con gái lớn của Alberto Fujimori, cố tổng thống Perú giai đoạn 1990 – 2000, và mẹ bà là đệ nhất phu nhân Susana Higuchi.[8] Fujimori có ba anh chị em: Kenji Gerardo (sinh năm 1980), Hiro Alberto (sinh năm 1976) và Sachi Marcela (sinh năm 1979).[9] Trong suốt thời gian học tiểu học và trung học, Keiko Fujimori và các anh chị em của bà theo học tại trường Công giáo Perú Colegio Sagrados Corazones Recoleta.

Khi cha bà là Alberto Fujimori được bầu làm tổng thống Perú vào năm 1990, ông được cho là đã được quân đội tiếp cận để thực hiện Kế hoạch Verde, một kế hoạch để Perú áp dụng nền kinh tế tân tự do, thanh lọc sắc tộc các nhóm dân cư dễ bị tổn thương và thiết lập quyền kiểm soát truyền thông. Với sự hậu thuẫn của quân đội, sau đó ông đã tự mình thực hiện một cuộc đảo chính khi giải tán Quốc hội vào năm 1992 và bắt đầu đàn áp những người đối lập. Tuy Alberto Fujimori có công vực dậy nền kinh tế Perú, nhưng trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của ông, chính phủ đã bị cáo buộc đã vi phạm nhân quyền bao gồm triệt sản cưỡng bức và giết người ngoài vòng pháp luật trong cuộc xung đột nội bộ ở Perú. Alberto Fujimori cũng bị cáo buộc đã biển thủ từ 600 triệu USD đến 2 tỷ USD thông qua tham nhũng.

Năm 1993, Keiko Fujimori tới Hoa Kỳ để học bằng chuyên ngành Quản trị kinh doanh tại Đại học Stony Brook và tốt nghiệp năm 1997 tại Đại học Boston.

Đệ nhất phu nhân Perú

Năm 1994, tổng thống Alberto Fujimori đã tước bỏ danh hiệu Đệ nhất phu nhân Perú đối với vợ mình là bà Susana Higuchi với ý định bịt miệng bà sau khi bà công khai cáo buộc ông có hành vi tra tấn bà và tham nhũng. Ngày 23 tháng 8 năm 1994, Keiko Fujimori đã ngừng việc học tại Đại học Stony Brook và trở về Perú, sau đó được cha bà bổ nhiệm làm Đệ nhất phu nhân Perú. Bà đệ nhất phu nhân trẻ nhất ở châu Mỹ. Với chức danh mang tính biểu tượng, từ tháng 4 năm 1994 đến tháng 11 năm 2000, cha bà đã bổ nhiệm bà làm người đứng đầu Fundación por los Niños del Perú (Quỹ vì Trẻ em Perú), và bà đã thành lập Fundación Perúana Cardioinfantil (Quỹ Tim mạch Trẻ em Perú) dành cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Năm 1998, khi tổng thống Alberto Fujimori dự định tranh cử nhiệm kỳ thứ ba chưa từng có tiền lệ và vào thời điểm đó là vi hiến, Keiko Fujimori đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ chống lại kế hoạch của cha mình và ủng hộ kế hoạch do phe đối lập đưa ra. Bà tuyên bố: "Là một người con gái, tôi muốn cha tôi được nghỉ ngơi, nhưng với tư cách là một công dân, tôi tin rằng ông ấy là người mà đất nước cần." Keiko Fujimori vẫn giúp đỡ cha mình tranh cử bất chấp những dè dặt của bà trong chiến dịch tái tranh cử của ông vào tháng 4 năm 2000.

Vào tháng 11 năm 2000, tổng thống Alberto Fujimori đã trốn sang Nhật Bản và tuyên bố từ chức qua fax sau khi bị cáo buộc về một vụ bê bối tham nhũng lớn. Keiko Fujimori buộc phải rời Cung điện Chính phủ Perú vào ngày 21 tháng 11 năm 2000, sau khi Quốc hội Perú chính thức bãi nhiệm chức vụ tổng thống Perú của cha bà.

Đến Hoa Kỳ cư trú và việc cha bà bị bắt giữ

Vào tháng 8 năm 2001, Keiko Fujimori đã đến Tokyo để gặp cha mình. Cựu tổng thống Alberto Fujimori vẫn còn mang hai quốc tịch Nhật Bản và Perú, vì lý do đó đã khiến Nhật Bản ngần ngại từ chối đơn xin tị nạn của ông và dẫn độ ông. Bà chuyển đến Hoa Kỳ vào năm 2002 để tiếp tục theo đuổi sự nghiệp kinh doanh và học Thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại Đại học Columbia. Khi ở New York, bà đã gặp Mark Vito Villanella và kết hôn với ông vào năm 2004. Keiko Fujimori đã tránh xa chính trị khi ở Hoa Kỳ, tìm kiếm sự ổn định bằng cách bắt đầu sự nghiệp tại General Motors và tập trung vào gia đình riêng của mình.

Trong khi bà đang ở Hoa Kỳ, cha của Fujimori đã gọi điện cho bà, nói rằng ông dự định chuyển đến Chile nhằm chỉ đạo một chiến dịch tranh cử tổng thống cho cuộc bầu cử tổng thống Perú năm 2006 với hy vọng ông có thể một lần nữa giành được chức tổng thống. Ông đã đến Santiago de Chile để chuẩn bị trở lại Perú tranh cử tổng thống một lần nữa vào ngày 6 tháng 11 năm 2005, nhưng sau đó đã bị Interpol bắt giữ ngay lập tức.

Trở về nước và tranh cử vào Quốc hội Perú

Tập tin:Keiko Fujimori 2.jpg
Fujimori năm 2010
Tập tin:Keiko Fujimori y Parlamentarios Europeos.jpg
Keiko Fujimori gặp gỡ các thành viên Nghị viện châu Âu năm 2010

Lãnh đạo của khối Liên minh vì Tương lai

Sau khi cha bà bị bắt, Keiko Fujimori cảm thấy rằng bà phải gạt bỏ tham vọng cá nhân và tìm kiếm một chức vụ chính trị cho phép bà giải thoát cha mình khỏi nhà tù, đồng thời tuân theo chỉ thị của cha bà. Những người ủng hộ cựu tổng thống Alberto Fujimori đã thành lập khối Liên minh vì Tương lai (Alianza por el Futuro) với tên viết tắt là AF. Vì cha bà không thể lãnh đạo, Keiko Fujimori đã chấp nhận làm lãnh đạo và ứng cử viên của khối liên minh này vào ngày 18 tháng 12 năm 2005, dẫn đến việc bà bị chấm dứt quyền cư trú tại Hoa Kỳ. Bà đã chính thức trở về nước và tranh cử vào Quốc hội Perú trong cuộc tổng tuyển cử năm 2006.

Ngày 6 tháng 1 năm 2006, Keiko Fujimori đã thành công trong việc đưa đảng mới của mình vào Sổ đăng ký các Tổ chức Chính trị của Perú. Tuy nhiên, bà đã bị ngăn cản tham gia với tư cách ứng cử viên tổng thống trong cuộc bầu cử vì chỉ mới 31 tuổi, không thể đủ điều kiện để được bầu làm tổng thống. Trong cuộc bầu cử lập pháp năm đó, bà đứng đầu danh sách các ứng cử viên của đảng mình. Keiko Fujimori đã nhận được nhiều phiếu bầu nhất trong số các ứng cử viên Quốc hội năm đó với 602,869 phiếu, phá kỷ lục quốc gia về số phiếu bầu nhiều nhất mà một nhà lập pháp nhận được cho tại thời điểm đó. Khối liên minh của bà nhận được tổng cộng 1,4 triệu phiếu bầu, tương đương 13% tổng số phiếu hợp lệ, giành được 13 ghế và trở thành đảng quyền lực thứ tư trong Quốc hội Perú. Bà tiếp tục giữ chức vụ Dân biểu Quốc hội đại diện cho Lima từ ngày 26 tháng 7 năm 2006 đến ngày 26 tháng 7 năm 2011.

Nhiệm kỳ Dân biểu Quốc hội (2006 - 2011)

Trong nhiệm kỳ của mình, bà đóng vai trò là một nhà lập pháp kín đáo. Trong số 20 dự án lập pháp mà bà đề xuất trong 5 năm, chỉ có 6 dự án được thông qua. Phần lớn các đề xuất của bà liên quan đến cải cách các Bộ luật. Keiko Fujimori và khối nghị sĩ của bà ủng hộ nhiều chính sách của chính phủ, chẳng hạn như cuộc cải cách Bộ luật Hình sự nhằm tái áp dụng án tử hình đối với những kẻ khủng bố. Sau đó, bà đã cố gắng tái áp dụng án tử hình đối với tội ấu dâm và cướp. Bà là tác giả của một đạo luật hạn chế các lợi ích của nhà tù đối với những người phạm tội nghiêm trọng, và một đạo luật khác buộc các thẩm phán phải đưa ra hình phạt cao nhất đối với những người tái phạm. Tương tự, bà đã thông qua một đạo luật làm giảm các quyền lợi trong tù đối với những người được bảo vệ theo điều khoản "thú nhận thành thật".

Ngày 22 tháng 9 năm 2007, cha của bà là cựu tổng thống Alberto Fujimori đã bị dẫn giải ra toà để xét xử. Bà đã tổ chức các cuộc biểu tình ủng hộ cha của mình. Bà nói với báo chí rằng bà tin tưởng ông sẽ được tha bổng vì "không có bằng chứng xác thực".

Vào tháng 12 năm 2007, cựu tổng thống Alberto Fujimori đã nhận bản án có tội đầu tiên và bị kết tội tham gia vào các hành vi tham nhũng, giết người, vi phạm nhân quyền và các tội danh khác. Keiko Fujimori coi phán quyết này là một "sự bất công", kết quả của "sự bức hại chính trị và tư pháp", nói rằng hệ thống tư pháp Perú "không đáng tin cậy". Bà nói rằng nếu được bầu làm tổng thống, bà sẽ "không ngần ngại" sử dụng quyền ân xá tổng thống của mình đối với cha mình.

Keiko Fujimori đã bị chỉ trích vì vắng mặt trong 500 phiên họp của Quốc hội. Trong thời gian này, bà sinh hai con gái và nghỉ thai sản. Bà đã ở ngoài nước tổng cộng 223 ngày từ tháng 8 năm 2006 đến năm 2010 và đã dành gần 100 ngày từ tháng 1 đến tháng 5 năm 2008 để hoàn thành bằng thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học Columbia. Trong số 42 phiên họp của Ủy ban kinh tế mà bà là thành viên, bà chỉ có mặt 7 phiên.

Chiến dịch tranh cử tổng thống

Cuộc tổng tuyển cử năm 2011

Khởi đầu chiến dịch

Ngày 17 tháng 12 năm 2010, Keiko Fujimori tuyên bố ứng cử tổng thống trong một chiến dịch ở Lima. Bà đã chọn ông Rafael Rey, bộ trưởng quốc phòng Perú và là thành viên của đảng bảo thủ Đổi mới Quốc gia làm ứng cử viên phó tổng thống thứ nhất. Trong khi ông Jaime Yoshiyama, cựu bộ trưởng dưới thời tổng thống của cha bà, được bà chọn làm ứng cử viên phó tổng thống thứ hai.

Tập tin:Keiko Fujimori Presidente (2011).jpg
Mặt tiền của một tòa nhà thể hiện sự ủng hộ dành cho ứng cử viên tổng thống Keiko Fujimori năm 2011

Keiko Fujimori đã thuê cựu thị trưởng thành phố New York Rudy Giuliani làm cố vấn về chính sách an ninh nội địa. Trong suốt chiến dịch tranh cử, bà đã kiên quyết bảo vệ các chính sách của mình, trong đó có việc áp dụng án tử hình đối với một số tội phạm, chú trọng tạo việc làm, chống đói nghèo, kiểm soát tài khoản công, tài trợ thương mại tự do, chống tội phạm, chống tham nhũng và cải thiện hệ thống giáo dục.

Bầu cử

Trong chiến dịch tranh cử vòng đầu tiên, Keiko Fujimori vướng vào một vụ bê bối mới khi bà thừa nhận đã nhận được tiền quyên góp từ những người bị cáo buộc liên quan đến buôn bán ma túy trong chiến dịch tranh cử vào Quốc hội năm 2006. Bà thừa nhận đã nhận được 10,000 đô la từ hai phụ nữ bị kết án, những người mà theo bà là nạn nhân của sự bức hại.

Các cuộc thăm dò dư luận cho thấy bà có khả năng cao giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2011. Bà dẫn đầu trong các cuộc thăm dò bầu cử tổng thống vào tháng 7 năm 2010. Trong vòng đầu tiên của cuộc bầu cử tổng thống năm 2011, Keiko Fujimori nhận được 23,551% số phiếu (3,4 triệu phiếu), chỉ đứng sau ứng cử viên cánh tả Ollanta Humala, người nhận được 31,699% số phiếu.

Riêng cuộc bầu cử Hạ viện, Đảng Lực lượng Nhân dân cánh hữu của bà đã trở thành đảng lớn thứ hai trong Quốc hội với 37 ứng viên giành chiến thắng. Anh trai bà là Kenji Gerardo Fujimori, được bầu làm dân biểu đại diện cho Lima, nhận được nhiều phiếu bầu nhất trong số tất cả các ứng cử viên.

Trong vòng bầu cử tổng thống lần thứ hai, bà đã điều chỉnh lập trường của mình để giành được nhiều phiếu bầu hơn, đồng thời cố tách bản thân ra khỏi cha mình. Gần ngày bầu cử, các cuộc thăm dò cho thấy kết quả thực tế là hòa do sai số biên độ. Kết quả cuối cùng của vòng bầu cử thứ hai vào ngày 5 tháng 6 năm 2011, Keiko Fujimori đã thua Ollanta Humala với tỷ lệ 51,34% (7.937.704 phiếu) so với 48,66% (7.490.647 phiếu). Bà đã nhận được phần lớn sự ủng hộ từ cộng đồng doanh nghiệp, những người bảo thủ, phần lớn giới báo chí, các chuyên gia tự do, các doanh nghiệp nhỏ, nhà thờ và phần lớn tầng lớp trung lưu ở Lima. Khi 90% các điểm bỏ phiếu đã đóng cửa, Keiko Fujimori thừa nhận thất bại của mình và đích thân chúc mừng Humala về chiến thắng của ông.

Sau chiến dịch tranh cử năm 2011

Vào tháng 10 năm 2012, Keiko Fujimori và các anh em trai của bà đã yêu cầu ân xá nhân đạo cho cha của họ là cựu tổng thống Alberto Fujimori, được cho là đang gặp vấn đề về sức khỏe. Vào tháng 6 năm 2013, tổng thống Ollanta Humala đã từ chối yêu cầu ân xá, cho rằng cựu tổng thống không mắc bất kỳ bệnh nan y nào cũng như không mắc bất kỳ bệnh tâm thần nghiêm trọng nào. Vào tháng 1 năm 2015, cha bà bị kết án lần thứ ba, lần này bị kết án 8 năm tù vì tội biển thủ công quỹ để mua chuộc các tờ báo lá cải cho cuộc bầu cử năm 2000 của ông.

Từ năm 2011 đến năm 2016, Keiko Fujimori dự định củng cố lại vị thế cho đảng của mình bằng cách đi khắp đất nước nhằm giảm bớt sự do dự mà nhiều người vẫn còn dành cho bà vì mối liên hệ của bà với cha bà là cựu tổng thống Alberto Fujimori, một yếu tố đã quyết định thất bại của bà vào năm 2011. Bà đã cố gắng để cắt đứt mối liên hệ này, bao gồm cả việc loại bỏ các thành viên tham nhũng trong đảng và tiếp cận giới trẻ nhiều hơn. Thành trì của bà tiếp tục tập trung ở Lima và miền trung Perú.

Mặc dù Keiko Fujimori không đảm nhiệm bất kỳ chức vụ công nào trong giai đoạn này, bà vẫn dẫn đầu tất cả các cuộc thăm dò dư luận trong suốt năm 2015, với hơn 30% sự ủng hộ. Bà cũng được hưởng lợi từ cuộc khủng hoảng chính trị đang diễn ra và những cáo buộc tham nhũng chống lại tổng thống Ollanta Humala khiến tỷ lệ ủng hộ của ông giảm xuống chỉ còn 20%.

Cuộc tổng tuyển cử năm 2016

Khởi đầu chiến dịch

Tập tin:Keiko 2016.png
Logo chiến dịch của Keiko Fujimori năm 2016.

Ngày 4 tháng 12 năm 2015, Keiko Fujimori chính thức tuyên bố ứng cử tổng thống trong cuộc bầu cử năm 2016. Các chính trị gia đồng hành tranh cử của bà là cựu bộ trưởng nông nghiệp và thủy lợi Jose Chilmper Ackerman được đề cử giữ chức phó tổng thống thứ nhất và Vladimiro Huaroc Portocarrero, cựu thống đốc khu vực Junin được đề cử giữ chức phó tổng thống thứ hai.

Keiko Fujimori đã vạch ra sáu "trụ cột", trong đó có bảo vệ các thể chế pháp luật cao hơn, độc lập quyền lực, bảo vệ nhân quyền, ủng hộ việc hạn chế lực lượng vũ trang, thị trường tự do, cắt giảm thuế, ưu đãi cho các doanh nghiệp nhỏ, sử dụng quỹ khẩn cấp của nhà nước để khởi động nền kinh tế, tăng nguồn cung trái phiếu chính phủ và mở rộng cơ sở hạ tầng điện và internet ở khu vực nông thôn.

Bầu cử

Keiko Fujimori đã đứng đầu trong vòng bỏ phiếu đầu tiên vào ngày 10 tháng 4 năm 2016, giành được khoảng 40% số phiếu bầu so với các đối thủ Pedro Pablo KuczynskiVerónika Mendoza, mỗi người nhận được khoảng 20% phiếu bầu. Đảng Lực lượng Nhân dân cánh hữu của bà lần đầu tiên chiến thắng vang dội, đảng đã giành được đa số tuyệt đối trong Quốc hội với 73 ghế trong số 130 ghế. Sau khi biết kết quả, Keiko Fujimori nói: "Bản đồ chính trị mới được vẽ ra cho chúng ta thấy rõ ràng rằng Perú muốn hòa giải và không muốn bạo lực nữa."

Trong vòng bầu cử tổng thống lần thứ hai, Keiko Fujimori tiếp tục là ứng cử viên được yêu thích nhất theo các cuộc thăm dò. Tuy nhiên, chiến dịch của bà đã gặp phải một trở ngại lớn khi bà bị cáo buộc có mối liên hệ buôn bán ma túy với Dân biểu Joaquín Ramírez, Tổng thư ký của Đảng Lực lượng Nhân dân và là một trong những trợ lý chính của bà.

Hình ảnh của Keiko Fujimori tiếp tục bị ảnh hưởng, chủ yếu là do lo ngại rằng đất nước sẽ trở thành một quốc gia ma túy nếu bà đắc cử, những lo ngại này đã được đối thủ của bà thổi phồng. Đồng thời, các công tố viên tuyên bố họ sẽ điều tra những cáo buộc về rửa tiền và các bất thường khác trong chiến dịch tranh cử của bà, điều mà bà bác bỏ và xem đó là một chiến dịch bôi nhọ.

Cuộc bầu cử tổng thống vòng hai diễn ra vào ngày 5 tháng 6 năm 2016, Keiko Fujimori đã bị ứng viên Pedro Pablo Kuczynski dẫn trước theo các cuộc thăm dò ý kiến sau khi kiểm phiếu vào cuối buổi tối cùng ngày. Việc kiểm phiếu lại đã chiếm rất nhiều thời gian sau ngày bầu cử. Cuối cùng, Pedro Pablo Kuczynski đã giành chiến thắng với 50,12% số phiếu, so với 49,88% của Keiko Fujimori. Ngày 10 tháng 6, Keiko Fujimori đã thừa nhận thất bại và chúc tổng thống đắc cử mới được tốt lành. Mặt khác, bà cũng tuyên bố rằng đối thủ đã chiến thắng nhờ sự giúp đỡ của "những kẻ cổ vũ lòng thù hận" và "quyền lực chính trị, kinh tế và truyền thông của chính phủ sắp mãn nhiệm."

Sau chiến dịch tranh cử năm 2016

Tập tin:PPK, Vizcarra and Fujimori 2017.png
Keiko Fujimori gặp Tổng thống Perú Pedro Pablo Kuczynski và phó tổng thống Martín Vizcarra vào tháng 7 năm 2017

Sau cuộc bầu cử năm 2016, Keiko Fujimori và các đồng minh chính trị của bà ngay lập tức tuyên bố rằng đã xảy ra gian lận bầu cử. Keiko Fujimori tiếp tục là lãnh đạo chính của phe đối lập chống lại chính phủ, nắm quyền đa số khi có 73 trong số 130 ghế tại Quốc hội. Vào tháng 12 năm 2017, bà đã ủng hộ quá trình luận tội đầu tiên chống lại tổng thống Pedro Pablo Kuczynski, mặc dù ông đã ân xá cho cha bà là cựu tổng thống Alberto Fujimori vào ngày 24 tháng 12 năm 2017.

Anh trai của bà, Kenji Fujimori, đã tuyên bố phản đối động thái luận tội của bà, điều này đã làm trầm trọng thêm sự rạn nứt ngày càng lớn giữa hai anh em. Vào tháng 3 năm 2018, tổng thống Pedro Pablo Kuczynski đã từ chức sau khi bị cáo buộc mua phiếu bầu chống lại việc luận tội ông. Chức tổng thống sau đó được chuyển giao cho kỹ sư dân sự Martín Vizcarra.

Bị bắt giữ và tạm giam

Ngày 10 tháng 10 năm 2018, Keiko Fujimori đã bị bắt và tạm giam với cáo buộc rửa tiền. Lệnh bắt giữ nêu rõ rằng bà đã lãnh đạo một "tổ chức tội phạm" bên trong Đảng Lực lượng Nhân dân. Đáp lại, Keiko Fujimori viết: "đây là điều chúng ta gọi là bức hại chính trị, không có bằng chứng chống lại tôi, tôi bị tước đoạt tự do, nhưng vẫn ngẩng cao đầu và tinh thần vẫn nguyên vẹn." Ngày 18 tháng 10, bà được thả tự do, sau khi đơn kháng cáo của bà được Tòa án Tối cao chấp nhận. Ngày 31 tháng 10, bà một lần nữa bị bắt và bị kết án 3 năm giam giữ trước xét xử vì tội rửa tiền và "nguy cơ bỏ trốn cao", theo quyết định của thẩm phán Richard Concepcion Carhuancho.

Keiko Fujimori tiếp tục kháng cáo để được trả tự do nhưng đơn kháng cáo đã bị Tòa án Tối cao bác bỏ vào tháng 1 năm 2019. Ngày 28 tháng 1, thẩm phán Victor Zuniga Urday đã tái áp đặt lệnh giam giữ phòng ngừa trong 15 tháng đối với Keiko Fujimori với cáo buộc rửa tiền từ công ty Odebrecht. Ngày 30 tháng 4 năm 2020, một tòa phúc thẩm Perú đã lật ngược lệnh giam giữ 15 tháng của bà và cho phép bà được trả tự do có điều kiện khỏi nhà tù. Cuối cùng bà được thả tự do theo diện bảo lãnh vào ngày 5 tháng 5 năm 2020.

Cuộc tổng tuyển cử năm 2021

Khởi đầu chiến dịch

Tập tin:Ballot paper – 2021 Peruvian presidential election.jpg
Phiếu bầu cho vòng hai của cuộc bầu cử tổng thống năm 2021

Sau vài tháng không xuất hiện trước công chúng dù vẫn lãnh đạo đảng của mình, vào ngày 25 tháng 9 năm 2020, Keiko Fujimori tuyên bố trở lại chính trường. Một tháng sau vào ngày 30 tháng 11, bà đã đăng tweet tuyên bố chính thức ứng cử với tư cách ứng viên tổng thống của đảng Đảng Lực lượng Nhân dân cùng với các đồng minh là cựu chủ tịch Quốc hội Luis Galarreta làm phó tổng thống thứ nhất và cựu luật sư kiêm giám đốc của National Solidarity, Patricia Juarez làm phó tổng thống thứ hai. Đảng của Fujimori đã dẫn đầu việc cách chức gây tranh cãi đối với tổng thống đương nhiệm Martín Vizcarra và thay thế ông bằng Manuel Merino, dẫn đến các cuộc biểu tình ở Perú năm 2020.

Ngày 9 tháng 12, bà đã thắng cuộc bầu cử nội bộ đảng để trở thành ứng cử viên tổng thống của Đảng Lực lượng Nhân dân cho cuộc bầu cử năm 2021. Keiko Fujimori nói rằng bà muốn trở thành một tổng thống có "bàn tay sắt" và "quyền lực", đề xuất tăng cường bảo vệ pháp lý cho lực lượng thực thi pháp luật. Bà cũng kêu gọi xây dựng thêm nhà tù để giảm tình trạng quá tải và có thể áp dụng quản chế cho những người phạm tội nhẹ. Khác với các cuộc bầu cử trước đây mà bà luôn hứa sẽ không ân xá cho cha mình, Keiko Fujimori đã hứa sẽ ân xá cho cha mình nếu đắc cử.

Trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Keiko Fujimori luôn nằm trong số những người dẫn đầu trong các cuộc thăm dò dư luận. Sau vòng bầu cử đầu tiên, bà đã có bài phát biểu trong đó bà coi vòng bầu cử thứ hai là cuộc chiến giữa "thị trường và chủ nghĩa Mác", đồng thời coi đối thủ của bà ở vòng hai Pedro Castillo là một người cộng sản.

Bầu cử

Vòng đầu tiên được tổ chức vào ngày 11 tháng 4 năm 2021. Kết quả được công bố cho thấy ứng cử viên ít được ủng hộ Pedro Castillo của Đảng Perú Tự do đã đứng đầu trong vòng bỏ phiếu đầu tiên với khoảng 16,1% số phiếu, trong khi Keiko Fujimori đạt 11,9%.

Trong vòng bầu cử tổng thống lần thứ hai, Keiko Fujimori đã bị ứng viên Pedro Castillo đánh bại chỉ với 44,263 phiếu bầu, giành chiến thắng với tỷ lệ 50,13% so với 49,87% của bà. Sau khi Pedro Castillo dẫn đầu trong quá trình kiểm phiếu ở vòng bầu cử thứ hai, Keiko Fujimori đã lan truyền những cáo buộc vô căn cứ về gian lận bầu cử, nhiều quan sát viên quốc tế đã phản bác các cáo buộc của bà, cho rằng quá trình bầu cử được tiến hành theo tiêu chuẩn quốc tế, đồng thời ca ngợi tính chính xác của cuộc bầu cử.

Cuộc bầu cử tổng thống năm 2026

Khởi đầu chiến dịch

Tập tin:Keiko Presidenta 2026.svg
Logo chiến dịch của Keiko Fujimori năm 2026

Ngày 27 tháng 12 năm 2022, Tổng thư ký Galarreta của Đảng Lực lượng Nhân dân đã gợi ý rằng Keiko Fujimori đang chuẩn bị trở thành ứng cử viên trong cuộc bầu cử tổng thống tiếp theo, mặc dù bà đã phủ nhận việc quan tâm đến việc tranh cử. Sau khi Tòa án hiến pháp ra lệnh thả cựu tổng thống Alberto Fujimori vào tháng 12 năm 2023, nhiều người đã suy đoán rằng ông sẽ thay con gái mình tranh cử tổng thống. Ngày 14 tháng 7 năm 2024, Alberto Fujimori đã tuyên bố ứng cử tổng thống bất chấp tuổi tác, sức khỏe và những trở ngại pháp lý của ông. Vài tháng sau, Alberto Fujimori đã qua đời vì biến chứng sức khỏe vào ngày 11 tháng 9 năm 2024.

Sau cái chết của cha mình, Keiko Fujimori lại được đồn đoán sẽ tranh cử tổng thống vào năm 2026. Sau khi được Tòa án hiến pháp bác bỏ vụ án rửa tiền, bà đã chính thức tuyên bố ứng cử tổng thống vào ngày 30 tháng 10 năm 2025 cùng với cựu chủ tịch Quốc hội Luis Galarreta được đề cử làm phó tổng thống thứ nhất và thượng nghị sĩ Miki Torres làm phó tổng thống thứ hai.

Bầu cử

Keiko Fujimori được xem là ứng viên hàng đầu và sáng giá nhất trong vòng bầu bầu cử đầu tiên vào ngày 12 tháng 4 năm 2026. Kết quả Keiko Fujimori đã đứng đầu và giành được 17,18% số phiếu bầu, tiến vào vòng bầu cử thứ hai đối đầu với cựu bộ trưởng Roberto Sánchez của Đảng Cùng nhau vì Perú.

Hình ảnh công chúng và lập trường chính trị

Tham khảo

  1. ^ The Fall of Fujimori: The Story, truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2008.
  2. ^ "Factbox: Candidates and platforms in Peru race — Reuters".
  3. ^ Tegel, Simeon (ngày 12 tháng 4 năm 2026). "10 presidents in 10 years: Peru's leaders don't last. Voters will try again". The Washington Post (bằng tiếng Anh). ISSN 0190-8286. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2026.
  4. ^ Cassinelli, Martin (ngày 27 tháng 10 năm 2025). "Peru at a breaking point: How ten years of political chaos opened the door to organized crime". Atlantic Council (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2026.
  5. ^ Menna, Santiago (ngày 8 tháng 7 năm 2025). "Congress in Cahoots". Human Rights Watch (bằng tiếng Anh).
  6. ^ Salvador, Susana (ngày 28 tháng 1 năm 2016). "Keiko quer afastar a sombra do apelido Fujimori e chegar à presidência". dn.pt (bằng tiếng Portuguese). Diário de Notícias. Truy cập ngày 20 tháng 9 năm 2020.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)
  7. ^ "Keiko Sofía Fujimori Higuchi". Jurado Nacional de Elecciones (Perú) (bằng tiếng Tây Ban Nha). Infogob. Truy cập ngày 20 tháng 9 năm 2020.
  8. ^ "Alberto Fujimori profile: Deeply divisive Peruvian leader". BBC News (bằng tiếng Anh). ngày 20 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2021.
  9. ^ Crespo, Silvia (ngày 14 tháng 4 năm 2016). "Memorias de una Recoletanao". Caretas (bằng tiếng Tây Ban Nha). Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 4 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2017.

Liên kết ngoài

Tước vị danh dự
Tiền nhiềm bởi
Susana Higuchi
Phu nhân tổng thống Perú
1994–2000
Kế nhiệm bởi
Nilda Jara de Paniagua
Văn phòng chính trị đảng phái
Văn phòng mới Chủ tịch của the Popular Force
2010–hiện tại
Chưa có

Lỗi Lua trong Mô_đun:Authority_control tại dòng 152: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).