Maria Carolina Ferdinanda của Hai Sicilie

Maria Carolina của Hai Sicilie[1] (Maria Carolina Ferdinanda Luisa; 5 tháng 11 năm 1798 – 16 tháng 4 năm 1870 tại Brunnsee, Steiermark[2]) là vương nữ của Vương quốc Hai Sicilie thuộc Vương tộc Borbone-Hai Sicilie. Thông qua cuộc hôn nhân với Charles Ferdinand, Công tước xứ Berry vào ngày 24 tháng 4 năm 1816, bà trở thành Công tước phu nhân xứ Berry. Maria Carolina đã lãnh đạo một cuộc nổi loạn chống lại Vua Louis-Philippe I để đưa con trai mình là Henri, Bá tước xứ Chambord lên ngai vàng nước Pháp, nhưng cuối cùng đã thất bại.

Maria Carolina của Hai Sicilie
Công tước phu nhân xứ Berry
Công tước phu nhân xứ Grazia
Chân dung Công tước phu nhân xứ Berry bởi Sir Thomas Lawrence, năm 1825 tại Cung điện Versailles
Thông tin chung
Sinh(1798-11-05)5 tháng 11 năm 1798
Cung điện Caserta, Caserta, Vương quốc Napoli
Mất16 tháng 4 năm 1870(1870-04-16) (71 tuổi)
Brunnsee, Steiermark, Đế quốc Áo-Hung
An tángNghĩa trang Mureck, Mureck, Áo
Phối ngẫu
Hậu duệLouise Marie, Công tước phu nhân xứ Parma và Piacenza
Henri, Bá tước xứ Chambord
Adinolfo Lucchesi-Palli, Công tước thứ 9 xứ Grazia
Tên đầy đủ
tiếng Ý: Maria Carolina Ferdinanda Luisa
tiếng Pháp: Marie Caroline Ferdinande Louise
Vương tộcBorbone-Hai Sicilie
Thân phụFrancesco I của Hai Sicilie Vua hoặc hoàng đế
Thân mẫuMaria Klementine của Áo
Chữ kýChữ ký của Maria Carolina của Hai Sicilie

Đầu đời

Carolina sinh ra tại Cung điện Caserta tại Napoli, là con cả của Vương tử Francesco, người sau này lên ngôi vua của Vương quốc Hai Sicilie, và người vợ đầu tiên là Maria Klementine của Áo, người con thứ mười và con gái thứ ba của Hoàng đế La Mã Thần thánh Leopold IIMaría Luisa của Tây Ban Nha.[3] Vương nữ được rửa tội theo tên của ông bà nội là Maria Karolina của ÁoFerdinando IV của Napoli, và bà ngoại là Hoàng hậu María Luisa.

Carolina trải qua tuổi trẻ của mình ở Palermo và Napoli. Năm 1801, mẹ của vương tôn nữ qua đời. Francesco tái hôn với một người em họ khác là Infanta María Isabel của Tây Ban Nha vào năm 1802,[4] và có thêm mười hai người con.

Hôn nhân

Năm 1816, đại sứ Pháp Pierre Louis Jean Casimir de Blacas sắp xếp với Vương quốc Napoli và Sicilia[a] để Carolina kết hôn với cháu trai của Louis XVIII của PhápCharles Ferdinand, Công tước xứ Berry. Lễ cưới được tổ chức vào ngày 24 tháng 4 năm 1816 tại Napoli.[5] Do đó, Carolina trở thành Duchesse de Berry và còn được gọi là Madame de Berry tại Pháp.

Mặc dù được sắp đặt nhưng cuộc hôn nhân vẫn trở nên hạnh phúc. Carolina và Charles Ferdinand sống tại Cung điện Élysée ở Paris, nơi được trao cho hai vợ chồng.[6] Hai người có bốn người con, trong đó có hai người con út sống sót đến tuổi trưởng thành. Người con lớn của Carolina là Louise Marie Thérèse xứ Artois.

Góa phụ

 
Maria Carolina để tang cùng con gái Louise Marie Thérèse. Cả hai đều nhìn vào bức tượng bán thân của Charles Ferdinand, Công tước xứ Berry.

Vào năm 1820, Charles Ferdinand bị ám sát. Carolina khi đó đang mang thai đứa con thứ tư là Henri, người được mệnh danh là "đứa trẻ kỳ diệu", vì sự ra đời của vương tôn đã nối tiếp dòng dõi Bourbon trực hệ của Vua Louis XIV của Pháp (anh trai của ông nội Henri là Vua Louis XVIII, ông nội của Henri là Vua Charles X tương lai và người con trai khác của Charles là Louis Antoine đều không có con trai). Do đó, Henri sẽ là người thừa kế ngai vàng sau này. Là mẹ của vương tôn, Carolina trở thành một nhân vật quan trọng trong nỗ lực phục hoàng của Vương tộc Bourbon.

Năm 1824, Vua Louis XVIII băng hà và ngai vàng được truyền lại cho cha chồng của Carolina là Charles X.

Trong cuộc Cách mạng tháng Bảy năm 1830, Charles X bị lật đổ. Cả Charles X và người con trai cả đều thoái vị, nhưng người họ hàng của cả hai cha con là Louis Philippe của Orléans, tình cờ là chú của Carolina thông qua cuộc hôn nhân với Maria Amalia của Napoli và Sicilia, đã không tôn xưng Henri là Quốc vương. Vào tháng 5 năm 1832, Công tước phu nhân xứ Berry vội vã rời khỏi Paris với sự trợ giúp của Pierre-Antoine de Candie de la Berryer, cố vấn của Quốc hội, khi bà đổ bộ xuống miền nam nước Pháp để tổ chức một cuộc nổi loạn nhằm đưa con trai (từ lúc này được gọi là Bá tước xứ Chambord) lên ngôi. Thay vào đó, Louis Philippe cho phép Viện đại biểu tuyên bố mình là vua. Carolina và Henri phải lưu vong cùng Charles và gia đình ông. Bà sống tại Bath một thời gian, và sau đó gặp lại Charles và Louis Antoine tại Edinburgh. Charles sống tại Cung điện Holyrood, còn Carolina (và cả Louis Antoine) sống tại 11 (nay là 12) Regent Terrace.[7][8]

Cuộc nổi loạn

 
Công tước phu nhân xứ Berry bị giam cầm tại Blaye, năm 1832

Carolina không thấy điều kiện tại Edinburgh dễ chịu, và bà cũng không chấp nhận việc con trai mình bị "Quốc vương của người Pháp" thuộc Vương tộc Orléans loại khỏi ngai vàng. Carolina tuyên bố con trai mình là vua hợp pháp và bản thân bà là nhiếp chính. Năm 1831, Carolina rời Edinburgh và trở về với gia đình tại Napoli qua Hà Lan, PhổÁo.[9] Từ Napoli, với sự giúp đỡ của Tử tước de Saint Priest, Carolina âm mưu cho một cuộc nổi loạn của phe Chính thống để "phục ngôi" cho Henri. Bà cũng bí mật kết hôn với một nhà quý tộc người Ý là Ettore Carlo Lucchesi-Palli, Công tước thứ 4 xứ Grazia vào ngày 14 tháng 12 năm đó.[10]

Vào tháng 4 năm 1832, Carolina đổ bộ gần Marseille. Nhận được ít sự hỗ trợ, bà đi đến VendéeBretagne, và đã kích động một cuộc nổi loạn ngắn ngủi nhưng không thành công vào tháng 6 năm 1832. Tuy nhiên, những người ủng hộ Carolina đều bị đánh bại. Sau khi ẩn náu trong một ngôi nhà ở Nantes trong năm tháng, Carolina bị Simon Deutz phản bội với chính phủ vào tháng 11 năm 1832,[11] và bà bị giam giữ tại Lâu đài Blaye.[12]

Trong thời gian bị giam cầm, Carolina hạ sinh một con gái. Cuộc hôn nhân thứ hai do đó bị phát hiện, khiến bà mất đi sự đồng cảm của những người theo phe Chính thống. Carolina có quốc tịch Pháp khi kết hôn với Công tước xứ Berry, nhưng bị mất quốc tịch khi tái hôn với một người Ý. Do đó về mặt lý thuyết, bà không đủ điều kiện để trở thành nhiếp chính. Carolina không còn là đối tượng nguy hiểm với chính phủ Pháp, và bà được thả tự do vào tháng 6 năm 1833.[12]

Cuối đời

Sau khi được thả tự do, Maria Carolina đến Sicilia cùng Ettore. Người con gái sinh ra trong tù của bà qua đời khi còn nhỏ, cũng như một cô con gái khác được sinh ra vào năm sau đó, nhưng hai vợ chồng có thêm bốn người con sống đến tuổi trưởng thành. Năm 1844, Carolina và chồng mua cung điện Ca' Vendramin Calergi trên Kênh đào Chính của Venezia từ thành viên cuối cùng của dòng họ Vendramin.

Trong thời kỳ Risorgimento hỗn loạn, hai vợ chồng buộc phải bán cung điện cho cháu ngoại là Enrico, Bá tước xứ Bardi, và nhiều tác phẩm nghệ thuật trong cung điện được đem bán đấu giá tại Paris.[13] Hai vợ chồng nghỉ hưu tại Brunnsee, gần Graz ở Áo, và Ettore qua đời tại đây vào năm 1864.

Sau khi con gái là Công tước phu nhân xứ Parma và người chồng thứ hai, người đã khiến Carolina phá sản trong vòng hai tháng, qua đời vào đầu năm 1864, bà yêu cầu con trai là Bá tước xứ Chambord trả nợ để đổi lấy điền trang tại Brunnsee và Ca' Loredan Vendramin Calergi.[14] Carolina qua đời trong cảnh mù lòa vào ngày 16 tháng 4 năm 1870 trong lâu đài tổ tiên của Ettore tại Brunnsee, Steiermark, Áo, và được chôn cất bên cạnh cha chồng tại nghĩa trang Mureck.[15]

Nhà văn người Pháp Alexandre Dumas đã viết hai câu chuyện về Maria Carolina.

Con cái

Con cái của Maria Carolina với Charles Ferdinand, Công tước xứ Berry:

Con cái của Maria Carolina với Ettore Lucchesi-Palli, Công tước thứ 4 xứ Grazia, con trai của Antonio Lucchesi-Palli, Thân vương thứ 7 xứ Campofranco:[16]

  • Anna Maria Rosalia Lucchesi-Palli (10 tháng 5 năm 1833 – 19 tháng 8 năm 1833), sinh ra trong thời gian Carolina bị giam cầm tại Blaye. Vào tháng 6 năm 1833, Anna Maria Rosalia được thả tự do cùng mẹ và chuyển đến Ý, nơi cô bé được giao cho một cặp vợ chồng nuôi dưỡng cho đến lúc qua đời khi mới ba tháng tuổi.[17][18]
  • Maria Clementina Isabella Lucchesi-Palli (19 tháng 11 năm 1835 – 22 tháng 3 năm 1925), vào năm 1856 kết hôn với Bá tước Camillo Zilleri dal Verme.[19]
  • Francesca di Paola Lucchesi-Palli (12 tháng 10 năm 1836 – 10 tháng 5 năm 1923), kết hôn với Thân vương Massimo d'Arsoli vào năm 1860.
  • Maria Isabella Lucchesi-Palli (18 tháng 3 năm 1838 – 1 tháng 4 năm 1873), kết hôn với Hầu tước Maximilien Cavriani năm 1856, sau đó kết hôn với Bá tước Giovanni Battista de Conti.
  • Hector Adinolfo Lucchesi-Palli, Công tước thứ 5 xứ Grazia, Thân vương thứ 10 xứ Campofranco (10 tháng 3 năm 1840 – 4 tháng 2 năm 1911), kết hôn với Lucrezia Nicoletta, Nữ Thân vương Sasso-Ruffo dei principi di Sant' Antimo.[20]

Tổ tiên

Ghi chú

  1. ^ Vào tháng 12 năm 1816, cả hai vương quốc được sáp nhập thành Vương quốc Hai Sicilie

Tham khảo

  1. ^ Encyclopædia Britannica. "Marie-Caroline de Bourbon-Sicile, duchess de Berry".
  2. ^ "Le Mémorial des Pyrénées : politique, judiciaire, industriel et d'annonces". Gallica (bằng tiếng Anh). ngày 30 tháng 8 năm 1887.
  3. ^ a b "Maria Carolina Ferdinanda Louise di Borbone, Principessa delle Due Sicilie". The Peerage.
  4. ^ "Barcelona 13 de Octubre.- La noche del día 1.º del corriente hubo debajo de los balcones de palacio una magnífica orquesta dispuesta por el comercio. Ratificación de los matrimonios del Príncipe de Astúrias Ntro. Sr. con la Serenísima Sra. Princesa de Nápoles, y la Sra. Infanta Doña María Isabel con el Serenísimo Sr. Príncipe D. Francisco Genaro" (PDF) (bằng tiếng Tây Ban Nha). Gaceta de Madrid. ngày 19 tháng 10 năm 1802.
  5. ^ Giấy chứng nhận kết hôn được cử hành theo ủy nhiệm giữa Charles Ferdinand de Berry và Caroline de Bourbon-Sicile, vào ngày 24 tháng 4 năm 1816, cơ sở dữ liệu Archim, Archives nationales.
  6. ^ Laure Hillerin, “La duchesse de Berry, people avant l'heure” trong chương trình “Au cœur de l'histoire” trên kênh Europe 1, ngày 14 tháng 5 năm 2013.
  7. ^ Mackenzie-Stuart, A. J. A French King at Holyrood. John Donald Publishers Ltd., Edinburgh (1995). ISBN 0 85976 413 3
  8. ^ McCormack, Léo (Spring 2014). "The French Royals' Last Return to Edinburgh". Scottish Local History (88). Scottish Local History Forum: 25–31.
  9. ^ Mackenzie-Stuart, A. J. A French King at Holyrood. John Donald Publishers Ltd., Edinburgh (1995). ISBN 0 85976 413 3
  10. ^ "Almanach de Gotha : contenant diverses connaissances curieuses et utiles pour l'année ..." Gallica (bằng tiếng Anh). 1888.
  11. ^ Nicault, Catherine (2009). "Comment 'en être'? Les Juifs et la Haute Société dans la seconde moitié du xixe siècle". Archives Juives. 1 (42): 8–32. doi:10.3917/aj.421.0008 – qua Cairn.info.
  12. ^ a b Encyclopædia Britannica. "Marie-Caroline de Bourbon-Sicile, duchess de Berry".
  13. ^ Ca' Vendramin Calergi: La storia
  14. ^ "Galignani's messenger". Gallica (bằng tiếng Anh). ngày 11 tháng 3 năm 1864.
  15. ^ "Gil Blas / dir. A. Dumont". Gallica (bằng tiếng Anh). ngày 16 tháng 2 năm 1911.
  16. ^ "Le Mémorial des Pyrénées : politique, judiciaire, industriel et d'annonces". Gallica (bằng tiếng Anh). ngày 30 tháng 8 năm 1887.
  17. ^ Nagel, Susan (2008). Marie-Therese, Child of Terror: The Fate of Marie Antoinette's Daughter. Bloomsbury. tr. 332. ISBN 9781596910577.
  18. ^ Lưu ý: ngày sinh không chính xác. Anna Maria Rosalia Lucchesi Palli in: geneall.net.
  19. ^ "Lettres autographes et documents historiques / Maison Jacques Charavay ainé dirigée par Étienne Charavay". Gallica (bằng tiếng Anh). 30, rue de Furstenberg, Paris. ngày 1 tháng 11 năm 1920. tr. 30.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: địa điểm (liên kết)
  20. ^ "L'Anjou : journal de l'Ouest". Gallica (bằng tiếng Anh). ngày 31 tháng 8 năm 1887.

Liên kết ngoài

Lỗi Lua trong Mô_đun:Authority_control tại dòng 152: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).