Hiếu Định Hoàng hậu (chữ Hán: 孝定皇后; ? – ? ), thường gọi Định vương Chính phi (定王正妃), hay Chính phi (正妃). Là một chính phi của Định vương Nguyễn Phúc Thuần trong lịch sử Việt Nam. Thụy hiệu Hoàng hậu của bà cũng không phải là thụy hiệu chính thức, mà là gọi theo thụy hiệu của Hiếu Định Hoàng đế, tức là Định vương.

Nguyễn Thị Châu
阮氏珠
Phi tần chúa Nguyễn
Hoàng hậu nhà Nguyễn
(Truy tôn)
Truy tônthụy hiệu không chính thức
Tiền nhiệmÔn Thành Hiếu Vũ Hoàng hậu
Kế nhiệmÝ Tĩnh Hiếu Khang Hoàng hậu
Thông tin chung
Sinh
huyện Tống Sơn, phủ Hà Trung, tỉnh Thanh Hoá
Mất
Thành Gia Định
Phu quânĐịnh vương Nguyễn Phúc Thuần
Hậu duệNguyễn Phúc Ngọc Thục
Tên húy
Nguyễn Thị Châu (阮氏珠)
Thụy hiệu
Không có
(Không được truy thụy)
Tước hiệuĐịnh vương Chính phi
(定王正妃)
Thân phụNguyễn Cửu Sách

Tiểu sử

Hiếu Định Hoàng hậu có húy là Châu (珠), người huyện Tống Sơn, phủ Hà Trung, tỉnh Thanh Hoá. Là con gái của Quận công Nguyễn Cửu Sách. Không có nhiều ghi chép về bà, không rõ bà kết hôn với Nguyễn Phúc Thuần khi nào, và được phong Định vương Chính phi (定王正妃), chỉ biết bà sinh được một công nữ là Nguyễn Phúc Ngọc Thục.

Thời gian bà qua đời không được ghi chép lại, biết rằng bà mất ở Gia Định trong thời kỳ loạn lạc, mộ cũng không biết an táng ở đâu.[1] Năm 1802, Nguyễn Ánh tiêu diệt nhà Tây Sơn, thống nhất Việt Nam, đến năm 1806, thì lên ngôi Hoàng đế, tức là vua Gia Long, mở ra Hoàng triều Nguyễn, lại truy phong cho Định vương là Hiếu Định Hoàng đế, miếu hiệu Duệ Tông. Như vậy Nguyễn Thị Châu cũng được gọi là Hiếu Định Hoàng hậu (孝定皇后).[2]

Tham khảo

  1. ^ Nguyễn Phúc tộc thế phả, tr.184
  2. ^ gọi theo thụy hiệu của Duệ Tông Hiếu Định Hoàng đế Nguyễn Phúc Thuần