Nguyễn Tiến Thông (1924 – 2018) là một nhà ngoại giao người Việt Nam. Ông từng là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại Tiệp Khắc, Bulgaria kiêm nhiệm các nước Thổ Nhĩ KỳArgentina, nguyên Vụ trưởng Vụ Đông Âu I, Vụ trưởng Cục Lễ tân – Bộ Ngoại giao Việt Nam.[2][3]

Nguyễn Tiến Thông
Chức vụ
Vụ trưởng
Vụ Đông Âu I
Nhiệm kỳ1992 – 
Tiền nhiệmCù Đình Bá[1]
Kế nhiệmNguyễn Văn Khiếu
Vị tríBộ Ngoại giao Việt Nam
Nhiệm kỳ1986 – 1989
Tiền nhiệmHoàng Trọng Nhu
Kế nhiệm?
Vị tríBulgaria, Thổ Nhĩ Kỳ
Vụ trưởng
Cục Lễ tân nhà nước
Nhiệm kỳ? – 1986
Tiền nhiệmNguyễn Ngọc Uyển
Kế nhiệmPhạm Quốc Bảo
Vị tríBộ Ngoại giao Việt Nam
Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền
Nhiệm kỳ1975 – 1979
Tiền nhiệmDương Đức Hà
Kế nhiệm?
Vị tríTiệp Khắc, Argentina
Thông tin cá nhân
Quốc tịch Việt Nam
Sinhk. năm 1924
Thanh Hóa, Liên bang Đông Dương
Mất19 tháng 9, 2018(2018-09-19) (93–94 tuổi)
Hà Nội
Nghề nghiệpNhà ngoại giao
Đảng chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam
Con cáiMinh Tiệp

Tiểu sử

Nguyễn Tiến Thông sinh năm 1924, quê gốc Thanh Hóa, ông là em[4] của nhà ngoại giao Bộ trưởng Nguyễn Dy Niên. Ông có người con trai là diễn viên Minh Tiệp, sinh ra tại Tiệp Khắc trong thời gian ông làm Đại sứ tại đây (1975–1979).[5][6]

Nguyễn Tiến Thông mất ngày 19 tháng 9 năm 2018 tại Hà Nội, hưởng thọ 94 tuổi.[7]

Sự nghiệp

Nguyễn Tiến Thông từng được cử đi học tiếng Nga tại Trường Đại học Bắc Kinh.[3]

Vào những năm 1960 - 1961, ông cùng với Nikolai Ivanovich Nikulin biên soạn cuốn Từ điển Nga - Việt đầu tiên, đồng thời tham gia dịch bản Nhật ký trong tù do Pavel Antokolsky chủ biên.[8] Vào cuối thập niên 1960, Nguyễn Tiến Thông là Đại biện lâm thời của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Liên Xô.[9]

Từ năm 1975 đến 1979, ông là Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền tại Tiệp Khắc, kiêm nhiệm Argentina.[10][11]

Nguyễn Tiến Thông từng giữ chức Vụ trưởng Cục Lễ tân nhà nước:[3]

Từ năm 1986 đến 1989, ông là Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền tại Bulgaria kiêm nhiệm Thổ Nhĩ Kỳ.[12]

Năm 1992, Vụ Liên Xô được giải thể thành Vụ Đông Âu I do Nguyễn Tiến Thông làm Vụ trưởng và Vụ Đông Âu II do Hà Văn Thắng làm Vụ trưởng.[3]

Xem thêm

Tham khảo

  1. ^ Vụ trưởng Vụ Đông Âu
  2. ^ Ngoại giao Việt Nam 1945 - 2000 . Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật. 2020. tr. 6.
  3. ^ a b c d Nguyễn Kim Nga; Cù Thúy Lan; Hoàng Thu Quỳnh (2015). Bộ Ngoại giao: 70 năm xây dựng và phát triển (1945-2015). Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. tr. 128, 284, 416, 431.
  4. ^ có thể là em họ
  5. ^ Hiền Hương (ngày 24 tháng 3 năm 2007). "Minh Tiệp từng yêu cô giáo". Báo điện tử Dân Trí. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2026.
  6. ^ Bình An (ngày 2 tháng 1 năm 2024). "Minh Tiệp tiết lộ học diễn xuất trong 2 ngày khi đang lau dọn trường quay". laodong.vn. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2026.
  7. ^ "Nghe tin bố Minh Tiệp qua đời, loạt sao Việt gửi lời chia buồn". Báo Ngôi sao. ngày 19 tháng 9 năm 2018. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2026.
  8. ^ Nguyễn Thị Như Trang (ngày 14 tháng 4 năm 2024). "Nhật kí trong tù hành trình đến với độc giả Nga và phương Tây". Tạp chí Văn nghệ quân đội. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2026.
  9. ^ Vũ Khoan (ngày 29 tháng 8 năm 0209). "Bức điện mật khi Bác Hồ qua đời trong ký ức nguyên Phó Thủ tướng". VietNamNet. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2026.
  10. ^ Nghị quyết 572 NQ/TVQH (1975)
  11. ^ Lịch sử Quốc Hội Việt Nam (tập 2).
  12. ^ Nghị quyết 748NQ/HĐNN7 (1986)