Phật Di Giáo kinh (chữ Hán: 佛遺教經; bính âm: Fó yíjiào jīng; hay còn gọi là Kinh Di Giáo, Phật thùy Bát-niết-bàn lược thuyết giáo giới kinh) nghĩa là Những Lời Dạy Cuối Cùng của Đức Phật, gồm một tập và được dịch bởi Đại sư Tam Tạng Kumarajiva của Kucha vào thời Hậu Tần. Đây là giáo lý cuối cùng của Đức Phật dành cho các đệ tử trước khi nhập Niết Bàn, giải thích các giới luật, sự tập trung và trí tuệ là nền tảng của Phật giáo. Nội dung của nó đến từ "Đại Nhập Niết Bàn phẩm" của "Phật Sở Hành Tán" và "Đại Diệt phẩm" của "Phật Bản Hành Tán".[1][2]

Đây là bản kinh ngắn gọn nhưng súc tích, tóm tắt toàn bộ những điểm cốt lõi về giới luật, thiền định và trí tuệ mà người tu hành cần tuân thủ sau khi Phật giáo chủ không còn tại thế.

Nội dung

Những bài giảng cuối cùng của Đức Phật là bài thuyết pháp cuối cùng mà Đức Phật Thích-ca Mâu-ni giảng cho các đệ tử của mình vào đêm ngày 15 tháng 2 năm 543 trước Công nguyên, trước khi Ngài nhập Niết bàn.[cần dẫn nguồn]

Kinh này có hơn 2.300 chữ và toàn bộ văn bản có thể được tóm tắt thành 21 phần cụ thể là:

  1. Lời giới thiệu
  2. Giữ giới
  3. Kiểm soát tâm trí
  4. Ăn uống điều độ
  5. Kiêng ngủ
  6. Kiêng giận
  7. Kiêng kiêu ngạo
  8. Kiêng nịnh hót
  9. Ít ham muốn
  10. Bằng lòng
  11. Từ bỏ dục vọng thế gian
  12. Siêng năng
  13. Không quên
  14. Thiền định
  15. Trí tuệ
  16. Không nói chuyện phù phiếm
  17. Tự khích lệ
  18. Giải trừ nghi ngờ
  19. Giải thoát chúng sinh
  20. Bản chất vĩnh hằng của Pháp thân
  21. Kết luận[3]

Lời bình luận từ nhiều triều đại khác nhau

Các bài bình luận và chú giải về kinh này trong suốt lịch sử bao gồm:

  • Di Giáo Kinh Luận, được tập hợp trong một cuốn, do Vasubandhu biên soạn, hoặc theo một tài liệu khác, do Asanga biên soạn.
  • Phật Di Giáo Kinh Luận Sơ Tiết Yếu, trong một tập, với phần chú giải của Trí Viên thời Tống, phần Tiết Yếu của Tĩnh Nguyên thời Tống và phần chú thích bổ sung của Châu Hoằng thời Minh.
  • Tác phẩm "Di Giáo Kinh Luận Trụ Pháp Ký", được viết trong một tập duy nhất bởi Nguyên Chiếu thời nhà Tống .
  • Bộ sách ba tập "Di Giáo Kinh Luận Ký" được biên soạn bởi Quán Phủ thời Tống .
  • Phật Di Giáo Kinh Bổ Chú, gồm một tập, được chú giải bởi Thủ Toại thời Bắc Tống và được bổ sung bởi Liễu Đồng thời Minh.
  • Phật Di Giáo Kinh Giải, một quyển, do Trí Húc thời Minh biên soạn.
  • Di Giáo Kinh Chỉ Nam, một quyển, do Đạo Bái thời Minh biên soạn.
  • Phật Di Giáo Kinh Tiên Chú, của Đinh Phúc Bảo soạn.
  • Phật Dị Giáo Kinh Giảng Nghĩa, do Sư phụ Bảo Tĩnh viết trong thời kỳ Cộng hòa Trung Hoa.[4]

Các tác phẩm thư pháp

Tập tin:FuoYijiaoJing WangXizhi 356AD 1.png
 
Tập tin:FuoYijiaoJing WangXizhi 356AD 2.png
 
Tập tin:FuoYijiaoJing WangXizhi 356AD 3.png
 
Tập tin:FuoYijiaoJing WangXizhi 356AD 4.png
Vương Hi Chi thư pháp về《Phật Di Giáo Kinh》。


Tài liệu tham khảo

  1. ^ 釋惠敏 (1995). "鳩摩羅什所傳「數息觀」禪法之剖析". Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 2 năm 2022. {{Chú thích tập san học thuật}}: Chú thích journal cần |journal= (trợ giúp)
  2. ^ 保坂玉泉. "仏遺教経の成立に就いて" (PDF). 實踐乘宗研究會年報. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 19 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 16 tháng 5 năm 2020.
  3. ^ 曉雲法師. "遺教經". 中華百科全書. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 8 năm 2018. Truy cập ngày 5 tháng 8 năm 2018.
  4. ^ 寶靜大師. "佛遺教經講義". 香港佛經流通處. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2018.

Liên kết ngoài

Bảng các chữ viết tắt
bo.: Bod skad བོད་སྐད་, tiếng Tây Tạng | ja.: 日本語 tiếng Nhật | ko.: 한국어, tiếng Triều Tiên |
pi.: Pāli, tiếng Pali | sa.: Sanskrit संस्कृतम्, tiếng Phạn | zh.: 中文 chữ Hán