Tiêu Bồ Tát Ca (蕭菩薩哥; 983 – 1032), còn được gọi là Nhị hoàng hậu, là hoàng hậu của Liêu Thánh Tông triều Nhà Liêu. Bà xuất thân từ Gia tộc Tiêu, là con gái của Tiêu Ngôi Nhân – em trai của Tiêu Xước, và là cháu gái của Hàn Đức Nhượng.[1]

Tiêu Bồ Tát Ca
Tề Thiên Hoàng hậu (齊天皇后)
Thông tin chung
Sinh983
Mất1032
Phối ngẫuLiêu Thánh Tông
Hậu duệ2 hoàng tử (chết yểu)
Hoàng tộcGia tộc Tiêu
Thân phụTiêu Ngôi Nhân (萧隗因)

Tiểu sử

Tiêu Bồ Tát Ca sinh năm 983 trong một gia tộc quý tộc hiển hách của người Khiết Đan. Nhờ xuất thân cao quý cùng nhan sắc và sự khôn khéo, bà được Liêu Thánh Tông sủng ái.

Ngày 15 tháng 5 năm Thống Hòa thứ 19 (1001), bà được sách lập làm Tề Thiên Hoàng hậu (齊天皇后).[1]

Trong hậu cung, bà sinh được hai hoàng tử nhưng đều chết yểu. Sau đó, bà nhận nuôi hoàng tử Liêu Hưng Tông và nuôi dưỡng ông trưởng thành.

Cái chết

Sau khi Liêu Hưng Tông lên ngôi, quyền lực trong hậu cung rơi vào tay Tiêu Nậu Cân. Trong một chuyến đi săn vào mùa xuân, Tiêu Bồ Tát Ca bị Tiêu Nậu Cân bức tử và qua đời vào năm 1032.[1]

Truy tôn

Năm 1052, bà được truy thụy là Nhân Đức Hoàng hậu (仁德皇后).[1]

Xem thêm

Chú thích

  1. ^ a b c d 遼史 [Liêu sử] (bằng tiếng Trung). Nhà Nguyên.

Nguồn tham khảo