Bước tới nội dung

Địch Hắc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Địch Hắc
狄黑
Thất thập nhị hiền
x • t • s

Địch Hắc (tiếng Trung: 狄黑; bính âm: Di Hei),[1] tự Tích (皙)[1] hay Tích Chi (皙之),[2] Triết Chi (哲之), tôn xưng Địch Tử (狄子), người nước Vệ thời Xuân thu, là một trong thất thập nhị hiền của Nho giáo.

Cuộc đời

Cuộc đời của Địch Hắc không được ghi chép lại. Năm 72, thời Hán Minh Đế, Địch Hắc được phối thờ trong Khổng miếu.

Tham khảo

Chú thích