Clara Petacci
Clara Petacci hay còn gọi là Claretta Petacci (phát âm tiếng Ý: [klaˈretta peˈtattʃi]; 28 tháng 2 năm 1912 – 28 tháng 4 năm 1945) là người tình của nhà độc tài Ý Benito Mussolini, người lớn hơn bà hai mươi tám tuổi.


Ngày 27 tháng 4 năm 1945, Mussolini và Petacci đã bị những người du kích Cộng sản bắt được khi đang trốn trong một đoàn xe hộ tống của các thành viên nước Cộng hòa Xã hội Ý. Vào ngày 28 tháng 4, bà và Mussolini được đưa tới xử bắn ở Mezzegra. Ngày hôm sau, ngày 29 tháng 4, thi thể của Mussolini và Petacci được đưa đến Loreto Piazzale ở Milan và treo ngược trước một trạm xăng gần quảng trường thành phố. Các thi thể được một số phóng viên chụp ngay khi đám đông dân chúng trút hết cơn thịnh nộ vào đó. Thi thể của họ vẫn để ở quảng trường công cộng một vài ngày rồi mới mang chôn tại một nghĩa trang bí mật.[1]
Sau khi Clara Petacci được chôn cất lần đầu tiên ở nghĩa trang Milan, dưới cái tên giả Rita Colfosco, mãi đến năm 1959, với sự cho phép của Chủ tịch Hội đồng thành phố Fernando Tambroni, thi hài của bà mới được dời sang hầm mộ của gia đình tại Nghĩa trang Thành phố Monumental Campo Verano ở Roma.[2]
Thời trẻ
Bà là con gái của Giuseppina Persichetti (1888–1962) và bác sĩ Francesco Saverio Petacci (1883–1970), Clara Petacci sinh ra trong một gia đình có địa vị và sùng đạo ở Rome vào năm 1912. Cha cô (một bác sĩ của Cung điện Tông đồ Thánh, người trong vài năm cũng có phòng khám tư nhân riêng, "La Clinica del Sole") trở thành người ủng hộ chủ nghĩa phát xít. Là một đứa trẻ khi Mussolini lên nắm quyền vào những năm 1920, Clara Petacci đã thần tượng ông từ nhỏ. Sau khi Violet Gibson cố gắng ám sát nhà độc tài vào tháng 4 năm 1926, Petacci 14 tuổi đã viết thư cho ông bình luận: "Ôi, Duce, tại sao con không ở bên cạnh ngài? ... Con không thể bóp cổ người phụ nữ sát nhân đó sao?" Clara học nhạc với kết quả không mấy khả quan và là học trò của nghệ sĩ violin Corrado Archibugi, một người bạn của cha mẹ cô.
Mối quan hệ với Mussolini
Petacci có mối quan hệ lâu dài với Mussolini khi ông còn kết hôn với Rachele Mussolini. Petacci trẻ hơn Mussolini 28 tuổi.[6] Họ gặp nhau lần đầu tiên vào tháng 4 năm 1932 khi Mussolini, đang lái xe cùng một phụ tá đến Ostia, đã vượt qua một chiếc xe chở Petacci 20 tuổi và các thành viên gia đình. Cô gọi lớn, "Duce! Duce!" và khi ông dừng lại, cô nói với ông rằng cô đã viết thư cho ông từ khi còn là thiếu niên.
Năm 1934, Petacci kết hôn với sĩ quan Không quân Ý Riccardo Federici, nhưng cô đã chia tay chồng khi ông được cử đến Tokyo làm Tùy viên Không quân vào năm 1936. Sau đó, Petacci trở thành tình nhân của Mussolini 53 tuổi, thường xuyên đến thăm trụ sở lớn của ông tại Palazzo Venezia, nơi có một căn hộ riêng dành cho cô. Sự say mê của cô đối với Mussolini dường như là chân thành và lâu dài. Vụ việc trở nên nổi tiếng và các thành viên trong gia đình Petacci, đặc biệt là anh trai cô, Marcello, đã có thể hưởng lợi về tài chính và nghề nghiệp nhờ việc bán ảnh hưởng.
Clara rất đam mê hội họa. Cô đảm nhận vai trò người bạn đồng hành bí mật của Mussolini, chia sẻ những khoảnh khắc đen tối nhất và số phận cuối cùng của ông, dường như không bao giờ yêu cầu ông bỏ vợ Rachele để đến với cô.
Một phần thư từ giữa Petacci và Mussolini không được công bố vì lý do riêng tư.
Sự thăng tiến xã hội của gia đình Petacci
Vào cuối năm 1939, gia đình Petacci chuyển từ nơi ở thuộc tầng lớp trung lưu của họ trên Via Lazzaro Spallanzani (liền kề Villa Torlonia) đến "Villa Camilluccia" tráng lệ (nằm trên sườn núi Monte Mario, khi đó ở ngoại ô thành phố), được thiết kế bởi các kiến trúc sư Vincenzo Monaco và Amedeo Luccichenti. Nó đại diện cho một ví dụ về nghệ thuật Phát xít, được định nghĩa là Chủ nghĩa Duy lý Ý.
Ở cánh phải của tầng trệt (có lẽ vì lý do an ninh, do cần phải ở gần hầm trú ẩn) là góc riêng của Claretta và Benito. Nó bao gồm một phòng ngủ với tường và trần nhà được phủ gương và được trang bị đồ nội thất màu hồng, phục vụ bởi một phòng tắm được ốp bằng đá cẩm thạch đen.
Cái chết
Clara Petacci bị bắt vào ngày 25 tháng 7 năm 1943, khi chế độ Phát xít sụp đổ. Trong thời gian này, bà duy trì thư từ trao đổi mật thiết với Mussolini và, bất chấp ý kiến trái chiều của Duce, bà vẫn giữ tất cả các bức thư. Trong một trong những bức thư này, bà yêu cầu tại phiên tòa Verona, Galeazzo Ciano bị kết án tử hình vì là "kẻ phản bội, hèn nhát, bẩn thỉu, ích kỷ và dối trá", do đó bày tỏ một lập trường cực kỳ khắc nghiệt (cũng áp dụng cho Edda Mussolini, "đồng phạm đáng kính của ông ta"), điều mà nhà sử học Emilio Gentile định nghĩa là thể hiện "sự nghiêm khắc của Đức Quốc xã".
Vào ngày 27 tháng 4 năm 1945, Mussolini và Petacci bị bắt tại Dongo bởi một đơn vị thuộc Lữ đoàn Garibaldi số 52 của quân du kích khi đang di chuyển cùng một đoàn xe của Không quân Đức rút lui về Đức. Đoàn quân Đức bao gồm các thành viên của Cộng hòa Xã hội Ý.
Vào ngày 28 tháng 4, bà và Mussolini bị đưa đến Mezzegra và bị hành quyết. Một nguồn tin cho rằng việc hành quyết Petacci không được lên kế hoạch trước và bà đã chết vì lao mình vào Mussolini trong một nỗ lực vô vọng để bảo vệ ông khỏi những viên đạn. Ngày hôm sau, thi thể của Mussolini và Petacci được đưa đến Piazzale Loreto ở Milan và bị treo ngược bằng chân từ mái che của trạm xăng Esso để bảo vệ thi thể khỏi bị đám đông xúc phạm thêm. Địa điểm mà họ được đưa đến được chọn như một hành động tượng trưng cho sự trả thù cho vụ thảm sát mười lăm chiến sĩ du kích và những người chống phát xít, bị hành quyết để trả đũa tại cùng địa điểm đó vào ngày 10 tháng 8 năm 1944. Thi thể được chụp ảnh khi đám đông trút cơn thịnh nộ lên chúng. Cùng ngày, anh trai của Clara, Marcello Petacci, cũng bị giết ở Dongo bởi các chiến sĩ du kích, cùng với mười lăm người khác đồng lõa trong vụ trốn thoát của Mussolini.
Vào lúc hoàng hôn ngày hôm sau, 30 tháng 4, theo lệnh của Ủy ban Giải phóng Quốc gia (CLN), thi thể của Claretta Petacci được chôn cất (cũng như Mussolini và những người khác) trong một hố ở Cánh đồng 16 của Nghĩa trang Maggiore di Milano, được để ẩn danh để tránh bị xúc phạm thêm. Sau hai ngày, vào ban đêm, để việc nhận dạng khó khăn hơn, một lần nữa theo lệnh của CLN, thi thể được khai quật và chuyển đến một hố ở Cánh đồng 10, cánh đồng vĩnh viễn dành cho những người ngã xuống của RSI, dưới cái tên giả "Rita Colfosco". Thi thể nằm ở đó cho đến tháng 3 năm 1956, khi, với sự cho phép của Bộ trưởng Nội vụ Fernando Tambroni, thi thể của Petacci được khai quật, vận chuyển đến Rome và được chôn cất trong lăng mộ gia đình tại nghĩa trang Campo Verano vào ngày 16.
Sau chiến tranh, gia đình Petacci bắt đầu các vụ kiện dân sự và hình sự chống lại Walter Audisio vì tội giết Petacci trái pháp luật. Sau một quá trình pháp lý kéo dài, một thẩm phán điều tra cuối cùng đã khép lại vụ án vào năm 1967. Audisio được tuyên bố trắng án về tội giết người và tham ô với lý do các hành động bị cáo buộc xảy ra như một hành động chiến tranh chống lại người Đức và phát xít trong thời kỳ chiếm đóng của kẻ thù.
Sau cái chết của con cháu trực hệ của bà trong khoảng thời gian từ những năm 1960 đến những năm 1970 và việc di dời các thành viên gia đình còn lại đến Hoa Kỳ, ngôi mộ đã được ban quản lý nghĩa trang tuyên bố là "công trình trong tình trạng bị bỏ hoang" vào năm 2015. Một hiệp hội đề xuất khôi phục công trình, trong khi cựu thị trưởng Sant'Abbondio Alberto Botta đề xuất chuyển hài cốt đến Mezzegra, nơi Petacci qua đời. Sau đó, ngôi mộ đã được khôi phục vào mùa thu năm 2017 sau một chiến dịch gây quỹ của hiệp hội "Campo della Memoria".
Gia đình
- Em gái của Clara Petacci là nữ Diễn viên Miriam di San Servolo (31 tháng 5 năm 1923 – 24 tháng 5 năm 1991), còn được gọi là Miriam Petacci hoặc Miriam Day.
- Em trai của Clara Petacci là Marcello Petacci đã bị bắt cùng với Mussolini và Petacci. Nhưng thay vì xử tử ở Dongo thì ông bị bắn khi đang cố gắng trốn thoát.
Ảnh hưởng văn hóa
- Claretta, bộ phim năm 1984 với sự tham gia của Claudia Cardinale
- Nhạc sĩ người Mỹ Scott Walker đã ghi lại một bài hát về Petacci gọi là "Clara" trong album năm 2006 The Drift của ông
- Ban nhạc quốc xã của Tây Ban Nha 'División 250' cũng ghi lại một bài hát về Petacci gọi là "Clara"
- Mussolini: The Untold Story (Mussolini: Câu chuyện chưa kể), phim truyền hình ngắn tập với Virginia Madsen trong vai Petacci
- Mussolini and I (Mussolini và tôi), với Barbara De Rossi trong vai Petacci
Xem thêm
- Margherita Sarfatti, một trong những tình nhân trước đó của Mussolini
Chú thích
- ^ "Death of the Father-Mussolini & Fascist Italy: the 'infamous' exhibit". Viện sưu tầm kỹ thuật số Cornell. 1999.
- ^ Arrigo Petacco, Eva and Claretta, Arnoldo Mondadori Editore, September 2012, p. 211-212
Tham khảo
- Nicholas Farrell, Mussolini: A New Life (Phoenix Press, London, 2003) ISBN 1-84212-123-5
- Luciano Garibaldi, Mussolini: The Secrets of His Death (Enigma Books, New York, 2004) ISBN 1-929631-23-5
- Ray Moseley, Mussolini: The Last 600 Days of Il Duce (Taylor Trade Publishing, Dallas, 2004) ISBN 1-58979-095-2
- Rudolph S. Daldin "The Last Centurion" Volumes I&II ISBN 0-921447-34-5
Lỗi Lua trong Mô_đun:Authority_control tại dòng 152: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).