Joseph Isadore Lieberman (/ˈlbərmən/; 24 tháng 2 năm 1942 – 27 tháng 3 năm 2024) là một chính trị gialuật sư người Mỹ, từng giữ chức Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đại diện cho Connecticut từ năm 1989 đến năm 2013. Ông ban đầu là thành viên của Đảng Dân chủ; là ứng cử viên cho chức phó tổng thống của đảng này trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2000. Trong nhiệm kỳ cuối của mình, ông một thành viên không đảng phái (Independent Democrat) và tham gia các nhóm nghị sĩ cũng như chủ trì các ủy ban trong Đảng Dân chủ.

Joe Lieberman
Tập tin:Joe Lieberman official portrait 2 (cropped 2).jpg
Chân dung chính thức năm 2005
Chức vụ
Nhiệm kỳ3 tháng 1 năm 2007 – 3 tháng 1 năm 2013
Tiền nhiệmSusan Collins
Kế nhiệmTom Carper
Nhiệm kỳ6 tháng 6 năm 2001 – 3 tháng 1 năm 2003
Tiền nhiệmFred Thompson
Kế nhiệmSusan Collins
Nhiệm kỳ3 tháng 1 năm 1989 – 3 tháng 1 năm 2013
Tiền nhiệmLowell Weicker
Kế nhiệmChris Murphy
Nhiệm kỳ5 tháng 1 năm 1983 – 3 tháng 1 năm 1989
Tiền nhiệmCarl R. Ajello
Kế nhiệmClarine Nardi Riddle
Nhiệm kỳTháng 1 năm 1971 – Tháng 1 năm 1981
Tiền nhiệmEdward L. Marcus
Kế nhiệmJohn Daniels
Vị trí
  • Quận 11 (1971–1973)
  • Quận 10 (1973–1981)
Thông tin cá nhân
Sinh(1942-02-24)24 tháng 2, 1942
Stamford, Connecticut, Hoa Kỳ
Mất27 tháng 3, 2024(2024-03-27) (82 tuổi)
Thành phố New York, Hoa Kỳ
Nơi an nghỉCongregation Agudath Sholom
Đảng chính trị
Con cái3
Học vấnĐại học Yale (Cử nhân Nghệ thuật, Cử nhân Luật)
Chữ kýTập tin:Joe Lieberman Signature.svg

Ông sinh ra tại Stamford, Connecticut; tốt nghiệp Đại học Yale với bằng Cử nhân Nghệ thuậtCử nhân Luật. Ông được bầu làm Thượng nghị sĩ bang Connecticut năm 1970 với tư cách là thành viên Đảng Dân chủ, nơi ông giữ chức lãnh đạo phe đa số trong ba nhiệm kỳ. Sau khi thất bại khi tranh cử vào Hạ viện Hoa Kỳ năm 1980, ông giữ chức Bộ trưởng Tư pháp của bang từ năm 1983 đến năm 1989. Ông đánh bại đương kim Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa Lowell Weicker trong cuộc bầu cử Thượng viện Hoa Kỳ năm 1988 với tỷ số ''sít sao" và sau đó tái đắc cử vào các năm 1994, 2000 và 2006.

Năm 2000, Phó Tổng thống đương nhiệm và ứng cử viên tổng thống Al Gore đã chọn ông làm ứng cử viên phụ tranh cử tổng thống; trở thành ứng cử viên gốc Do Thái đầu tiên trong liên danh tranh cử tổng thống của một chính đảng tại Hoa Kỳ.[2] Sau ngày bầu cử chính thức, dù giành được phiếu phổ thông (popular vote), Gore và Lieberman đã bị liên danh đảng Cộng hòa với George W. BushDick Cheney đánh bại. Sau đó, ông cũng thất bại khi cố gắng đề cử mình cho cuộc bầu cử năm 2004. Ông sau đó cũng thất bại khi cố gắng tái tranh cử tại Thượng viện với tư cách là đảng viên đảng thứ ba.

Lieberman được chính thức ghi trong hồ sơ Thượng viện cho Quốc hội khóa thứ 110 và 111 với tư cách là không đảng phái, sau đó là thành viên của Đảng Dân chủ tại Thượng viện.[3] Sau bài phát biểu của ông tại Đại hội toàn quốc Đảng Cộng hòa năm 2008, trong đó ông ủng hộ John McCain trở thành tổng thống Hoa Kỳ; ông sau đó không còn tham dự các cuộc họp chiến lược lãnh đạo hoặc các bữa ăn nghị sự của Đảng Dân chủ nữa.[4] Đảng Dân chủ tại Thượng viện đã bỏ phiếu cho phép ông tiếp tục giữ chức chủ tịch Ủy ban An ninh Nội địa và Các vấn đề Chính phủ. Năm 2013, ông tuyên bố rằng ông sẽ trở lại tham gia Đảng Dân chủ.[5] Năm 2016, ông ủng hộ Hillary Clinton trở thành tổng thống Hoa Kỳ; năm 2020, ông ủng hộ Joe Biden trở thành tổng thống.

Với tư cách là thượng nghị sĩ, Lieberman ủng hộ đạo luật bãi bỏ chính sách Không hỏi, không nói năm 2010 và đạo luật dẫn đến việc thành lập Bộ An ninh Nội địa. Trong cuộc tranh luận về Đạo luật Obamacare (ACA), với tư cách là ứng viên thứ 60 chủ chốt để thông qua luật, sự phản đối của ông đối với lựa chọn về bảo hiểm y tế công cộng đã dẫn đến việc loại bỏ nó khỏi dự luật cuối cùng được Tổng thống Barack Obama ký sau đó.[6]

Ông qua đời ở tuổi 82 tại Thành phố New York tháng 3 năm 2024.

Chú thích

  1. ^ Voght, Kara (ngày 7 tháng 11 năm 2023). "Joe Lieberman Will Not Leave His Fellow Democrats Alone". The Washington Post. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 11 năm 2023. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2024. Officially he'd ended his 24 years in the Senate as an independent, but when he moved to the Bronx neighborhood of Riverdale, Lieberman registered to vote with the party he'd joined amid heady idealism of the Kennedy years.
  2. ^ "Here is your document: The Lieberman Phenomenon" (PDF). www.edah.org. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 2 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2026.
  3. ^ "U.S. Senate: Senators Home". www.senate.gov. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 12 năm 2006. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2026.
  4. ^ Perks, Ashley. "TheHill.com - Conventions over, Lieberman embarks on lonely September". thehill.com. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2026.
  5. ^ "Democrats Gain as Stevens Loses Race" (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2026.
  6. ^ Halpin, Helen A.; Harbage, Peter (tháng 6 năm 2010). "The Origins And DemiseOf The Public Option". Health Affairs (bằng tiếng Anh). Quyển 29 số 6. tr. 1117–1124. doi:10.1377/hlthaff.2010.0363. ISSN 0278-2715.

Liên kết ngoài

Website chính thức
Dữ liệu và danh sách liên quan