Bước tới nội dung

Đại Cathay

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lê Văn Đại
Tập tin:Dai cathay.jpg
Lê Văn Đại (giữa)
SinhLê Văn Đại
1940
Đô thành Sài Gòn - Chợ Lớn, Nam Kỳ, Liên bang Đông Dương
Mất7 tháng 1, 1967(1967-01-07) (26–27 tuổi)
Phú Quốc, Kiên Giang, Việt Nam Cộng hoà
Quốc tịch Việt Nam Cộng hòa
Tên khácĐại Cathay
Nghề nghiệpTrùm tội phạm có tổ chức
Nổi tiếng vìMột trong "Tứ đại thiên vương" của Sài Gòn

Đại Cathay, tên thật là Lê Văn Đại là một dân xã hội đên Sài Gòn thập niên 1960, và được coi là người đứng đầu trong "Tứ đại thiên vương" của giới tội phạm tại Sài Gòn trước năm 1975, tiếp theo là Huỳnh Tỳ, Ngô Văn Cái và Ba Thế.[a][1][2][3][4][5]

Đầu đời

Lê Văn Đại (sinh năm 1940) là con trai của Lê Văn Cự, một người hoạt động tự do tại khu vực chợ Cầu Muối. Sau năm 1945, ông Lê Văn Cự vào chiến khu Rừng Sác tham gia Kháng chiến chống Pháp, thuộc lực lượng Bình Xuyên do thủ lĩnh Ba Dương (Thiếu tướng Dương Văn Dương) chỉ huy. Đến năm 1946, ông Cự bị quân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo, rồi qua đời tại đây một thời gian sau đó..[1][2][4][5]

Sau khi cha qua đời, mẹ của Đại tái hôn với một người đàn ông có hành vi đánh bạc và nghiện thuốc phiện. Gia đình sau đó chuyển đến đường Đỗ Thành Nhân (thuộc quận 4), khu vực tập trung nhiều dân cư nhập cư từ các tỉnh thành và là địa bàn hoạt động của nhiều băng nhóm tội phạm Sài Gòn lúc bấy giờ. Do áp lực kinh tế, Đại thường xuyên bị cha dượng bạo hành. Ông sớm bỏ học và làm nghề đánh giày, bán báo để tự nuôi thân tại khu vực ngã tư Công Lý (nay là đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa) – Nguyễn Công Trứ. Do khu vực này có rạp chiếu bóng Cathay – nơi thường xuyên tụ tập và xảy ra tranh chấp của các thanh thiếu niên đường phố – nên ông được gọi với biệt danh là Đại Cathay.[1][2][4][5][6]

Từ nhỏ, khi lang thang tại các khu chợ ở Quận 4, Sài Gòn, Đại thường xuyên lấy trộm nông sản (như dưa, chuối) đem về chia cho các thanh thiếu niên đường phố trong khu vực. Qua đó, Đại dần tập hợp được một nhóm trẻ tự nguyện đi theo. Khác với người đứng đầu các băng nhóm thông thường, Đại được đánh giá là người chia sẻ lợi ích đồng đều và quan tâm đến các thành viên. Hằng ngày, Đại phân công công việc bán báo, đánh giày cho từng người. Đến cuối ngày, số tiền kiếm được sẽ được tập hợp lại và chia đều cho tất cả mọi người, kể cả người đứng đầu hay thành viên. Trong trường hợp có thành viên gặp rủi ro như báo bị ướt do mưa không bán được, Đại sẽ dùng quỹ chung để bù đắp tổn thất. Phương thức quản lý mang tính chia sẻ này giúp Đại tạo được uy tín lớn, thu hút ngày càng nhiều thanh thiếu niên đường phố gia nhập nhóm.[2][6][7]

Trong quá trình hoạt động, nhóm của Đại thường xuyên xảy ra xung đột tranh giành địa bàn với các băng nhóm đối thủ. Khu vực hoạt động của nhóm nằm gần bót cảnh sát Quận Nhì (còn gọi là bót Dân Sinh trên đường Yersin). Đại nhiều lần bị bắt giữ do tham gia các vụ ẩu đả này. Dù bị cảnh sát dùng các biện pháp ép cung nghiêm trọng, ông vẫn không khai báo danh tính các thành viên trong nhóm, dẫn đến việc bị chuyển đến Trại cải huấn Thủ Đức. Cơ sở này thời bấy giờ tập trung nhiều thanh thiếu niên có hành vi vi phạm pháp luật, và là nơi Đại làm quen với những người sau này trở thành đồng phạm đắc lực của ông. Sau khi rời trại, Đại tiếp tục lãnh đạo nhóm đối đầu với các băng nhóm khác đã chiếm quyền kiểm soát địa bàn trong thời gian ông vắng mặt, nổi bật là nhóm của Bé Bún. Kết quả, nhóm của Đại Cathay lần lượt đánh bại các đối thủ lớn và kiểm soát phần lớn địa bàn Quận 4.[2][6]

Đầu thập niên 1960, ở tuổi 20, Đại Cathay đã trở thành một thủ lĩnh băng nhóm có tầm ảnh hưởng lớn tại Sài Gòn. Nhân vật này tổ chức hoạt động bảo kê cho phần lớn các nhà hàng, khách sạn, cơ sở mại dâm, tụ điểm sử dụng chất gây nghiện và vũ trường tại khu vực Quận 1 và Quận 3. Trong thời gian lui tới các địa điểm này, Đại Cathay kết giao với một số trí thức và con em các gia đình có thế lực, bao gồm anh em Dzách Bửu, Dzí Bửu, Hùng "đầu bò" và Hoàng "Sayonara". Nhóm người này sau đó đã tham gia hoạch định chiến lược kinh doanh cho Đại Cathay, với đề xuất mở các sòng bạc tại Quận 1 và thực hiện việc hối lộ định kỳ cho các quan chức chính quyền thành phố. Biện pháp này giúp Đại Cathay tối ưu hóa lợi nhuận, đồng thời gia tăng khả năng kiểm soát đối với các hoạt động bất hợp pháp trên địa bàn.[3][8][9]

Trong cùng giai đoạn này, Đại Cathay đã hợp tác với Bảy Si để vận hành nhiều sòng bạc nhằm thu lợi nhuận từ việc trích phần trăm doanh thu (tiền xâu).[cần dẫn nguồn]

Đụng độ Tín Mã Nàm

Khi tìm cách gia tăng và mở rộng phạm vi các hoạt động phi pháp, Đại quyết định bành trướng xuống Chợ Lớn, vốn là lãnh địa của Tín Mã Nàm, ông trùm giới Hắc Đạo người Hoa, xưa nay vẫn được coi là bất khả xâm phạm. Xuất thân là thủ lĩnh giới Hắc Đạo tại Chợ Lớn có tổ chức chặt chẽ và hùng hậu, Tín Mã Nàm là người có thân hình hộ pháp, từng nhiều năm học Thiếu Lâm Hồng Gia và Thái Lý Phật, biệt hiệu Tín Mã Nàm có nghĩa là "con ngựa điên". Là một bậc đàn anh lớn trong giới giang hồ Hoa Kiều, Tín Mã Nàm giữ vai trò Hồng Trượng trong Hội Tam Hoàng thuộc chi nhánh Sài Gòn — Chợ Lớn, chỉ đứng sau thủ lĩnh Hoàng Long, người cầm đầu tất cả các băng nhóm người Hoa ở Chợ Lớn. Cuộc đụng độ giữa băng nhóm của Đại Cathay và Tín Mã Nàm diễn ra nhiều năm liền. Đầu năm 1964, Đại dẫn theo Ba Thế và Lâm "chín ngón"[b] đem hai xe hơi du lịch và mấy chục xe gắn máy hiệu Goebel, Push, Brumi, Ishia chở đôi phóng như bay, bất ngờ mang đao, kiếm, côn, lưỡi lê đồng loạt tấn công vào các hàng quán bên đường trước khu Đại Thế giới. Sau một lúc ngỡ ngàng, băng Tín Mã Nàm trấn tĩnh lại, hò hét lấy khí thế, chạy vào phía trong quán, cũng lấy dao, kiếm, côn nhị khúc cất giấu sẵn, đánh trả phản công. Băng của Đại Cathay bị đánh, chém tơi tả, phải mở đường máu tháo chạy thoát thân. Ngoài ra Lâm "chín ngón", đệ tử ruột của Đại cũng bị chém đứt một ngón tay, nên mới có biệt danh trên.[10][11]

Tuy nhiên, cuộc tập kích quá liều lĩnh ấy khiến nhiều người sợ tránh đến các cơ sở và sòng bạc của Tín Mã Nàm. Công việc kinh doanh rơi vào đà sa sút buộc Tín Mã Nàm phải mời Đại Cathay đến gặp tại nhà hàng Đồng Khánh để điều đình. Tay không, một mình chui vào hang cọp, Đại khiến Tín Mã Nàm rất nể. Đại được Tín nhường cho một phần địa bàn và Đại cũng cam kết không xâm phạm vào những khu vực được coi là đặc quyền của Tín Mã Nàm.[3][8][10][11]

Trở thành nhân vật số một trong "Tứ đại thiên vương"

Thuở ấy, ngoài Đại, Sài Gòn còn có ba ông trùm khác là Huỳnh Tỳ, Ngô Văn Cái và Ba Thế. Ba ông trùm này không hài lòng với sự bành trướng của Đại Cathay nên quyết định hạ bệ Đại. Đại Cathay lọt vào ổ phục kích bị năm tên du đãng đồng loạt rút dao xông vào chém, nhưng Đại may mắn thoát chết. Chưa kịp lành vết thương, Đại một mình một dao, lần lượt tìm các tên đã chém mình để rửa hận. Tất cả đều bị chém trọng thương. Sau các cuộc thanh toán đẫm máu này, Đại Cathay trở thành nhân vật số một trong "Tứ đại thiên vương" của giới tội phạm Sài Gòn: Đại — Tỳ — Cái — Thế.[3][11]

Giai thoại

  • Với tướng Nguyễn Cao Kỳ: giai thoại kể rằng: Tướng Kỳ từng chiêu dụ Đại về làm vệ sỹ cho ông, nhưng Đại thẳng thừng từ chối với lý do:

— "Tôi đi đâu cũng có người hộ tống, nếu tôi hộ tống ngài, các vệ sỹ của tôi sẽ thất nghiệp".[12]

— "Anh sẽ có lon Đại úy, chức danh Phó ty Cảnh sát một quận nếu anh chịu giúp chúng tôi trong việc thanh trừng các thế lực giang hồ ở Sài Gòn." Đại trả lời: — "Xin lỗi, tôi không thể hầu Chuẩn tướng được. Tôi làm thế, sao còn có thể sống mà ngẩng mặt nhìn ai ở đời này."[13]

  • Với Đại úy Trần Kim Chi, Trưởng ban bài trừ du đãng: Một buổi tối, Đại Cathay bao nguyên nhà hàng Paramouth mời đại úy Trần Kim Chi đến dự tiệc. Đại Cathay mở lời:

— "Nếu Đại úy chịu tha một số anh em của tôi vừa bị bắt, chúng tôi sẽ không quên ơn anh..."

— "Ăn nhậu là ăn nhậu, bắt là bắt. Nếu anh mời tôi đến đây là để mặc cả thì coi như tàn tiệc, tôi xin kiếu!" Trần Kim Chi nói

— "Ồ không không. Nếu Đại úy không ưng thuận thì thôi. Còn hôm nay mời Đại úy đến là để anh em vui vẻ. Mời Đại úy cứ tự nhiên, đêm nay toàn bộ nhà hàng này là chỉ để phục vụ chúng ta, Đại úy đừng bận tâm làm gì". Đại Cathay nhỏ nhẹ trả lời

  • Với nhà văn Duyên Anh: Sau khi nghe Đại Cathay kể lại cuộc đời giang hồ, những trận thư hùng đẫm máu trên đường phố, nhà văn Duyên Anh viết và cho xuất bản tiểu thuyết Điệu ru nước mắt rất nổi tiếng. Nhân vật chính là Trần Đại, lấy nguyên mẫu từ Đại Cathay, trong Điệu ru nước mắt nhân vật chính vô cùng nghĩa hiệp, cứu giúp kẻ thân cô thế cô, dám đánh cảnh sát ăn hối lộ. Cuối cùng, vì chung thủy với mối tình vô cùng lãng mạn, đã chết trên hàng rào kẽm gai một cách lâm li bi tráng. Những phần đầu Đại Cathay đọc sướng lịm ngất ngây, lim dim thưởng thức. Tuy nhiên ở phần kết, Đại Cathay nổi khùng lên khi đọc tới đoạn nhân vật Trần Đại nằm vắt trên hàng rào mà chết. Đại thét lên:

— "Thằng Duyên Anh đáng chết, dám chơi xỏ tao. Tao thế này mà phải lụy đàn bà đến khô cả xác à? Tụi bay tìm cắt gân chân cho tao!".

Nghe tin báo, Duyên Anh phải lên Đà Lạt trốn cho đến cuối năm 1966, khi Đại Cathay bị cảnh sát tống ra đảo Phú Quốc, mới dám trở về Sài Gòn.

Cái chết nhiều bí ẩn

Chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tổng Giám đốc Nha Cảnh sát Quốc gia là người quyết liệt trong việc thanh lọc xã hội và bài trừ du đãng, ông lập ra Trung tâm Bài trừ Du đãng, trụ sở đặt tại quận Thủ Đức, sát cầu Bình Triệu và Biệt đội Hình cảnh nhằm tiêu diệt tội phạm; cử người thân cận của mình là Đại úy Trần Kim Chi làm đội trưởng. Trần Kim Chi bị tử nạn một cách bất ngờ, một chiếc xe tải chở gỗ đã tông thẳng vào xe của ông khiến thiệt mạng, những lời đồn đại về một vụ mưu sát do Đại Cathay cầm đầu đã khiến tướng Nguyễn Ngọc Loan tức giận, ông ra lệnh cho cảnh sát bắt giam Đại Cathay với tội danh "du đãng đặc biệt".

Ngày 28 tháng 11 năm 1966, Đại Cathay bị tống lên máy bay vận tải C47 từ đất liền Việt Nam đưa ra giam giữ tại đảo Phú Quốc. Là một tên tội phạm vốn quen tự do, Đại vạch ra kế hoạch vượt ngục để trở về đất liền Việt Nam. Tiền và vàng từ ngoài đất liền được vợ[c] và đàn em chu cấp. Đại quyết định trốn trại với lời hứa giúp đỡ của một vài viên sĩ quan bảo an trong trại. Rạng sáng ngày 7 tháng 1 năm 1967, Đại và các đàn em khác tiến hành trốn trại. Bị phát hiện, Đại Cathay và đàn em thân tín nhất của mình chạy ngược lên phía núi Tượng của đảo Phú Quốc để trốn. Kể từ đó, không ai còn thấy tung tích Đại Cathay. Ông được coi là đã chết ở Phú Quốc.

Giả thuyết về cái chết của Đại Cathay ở Phú Quốc

  • Giả thuyết 1: Đại Cathay và đồng bọn bị giết ngay trong đêm 7 tháng 1 năm 1967, do một tiểu đội Biệt kích của Chính phủ Việt Nam Cộng hòa, được trực thăng chở từ Sài Gòn ra truy sát, ông và người đàn em đã bị họ giết.
  • Giả thuyết 2: Đại và đồng bọn bị Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam bắt giữ ở núi tượng, Đại và đàn em đã bị họ bắn chết.[14]
  • Giả thuyết 3: Theo võ sĩ Chà Và Hương, một người bạn nối khố của Đại, kể lại rằng Đại cướp được xuồng máy của ngư dân và dông thẳng ra biển, tuy nhiên loại xuồng máy này chỉ dùng để đánh bắt cá gần bờ, không đủ sức chạy về đất liền, Đại và người đàn em Hải Súng đã chết mất xác trên đường biển về đất liền.

Trung uý Trần Tử Thanh sau này khoe khoang với một số phóng viên trên một số tờ báo trước năm 1975 rằng chính ông là người đã bắn chết Đại Cathay.[8][15]

Tiểu thuyết và điện ảnh hóa

Đại Cathay là nguyên mẫu của tiểu thuyết Điệu ru nước mắt nổi tiếng một thời của Duyên Anh.[16] Và tiểu thuyết này được dựng thành phim cùng tên do Lê Hoàng Hoa làm đạo diễn và do 2 diễn viên nổi tiếng thời bấy giờ là Hùng CườngTrần Quang đóng.[17]

Ghi chú

  1. ^ tức Ba Thế
  2. ^ Lâm "chín ngón" là đệ tử ruột của Đại Ca Thay, sinh năm 1945, nổi tiếng đánh đấm giỏi và lỳ đòn, bị chặt đứt ngón tay cái trong trận đụng độ với Tín Mã Nàm nên gọi là Lâm "chín ngón", sau này do tranh giành làm ăn bị Năm Cam cho người tạt axit trở nên tàn phế
  3. ^ Là con gái chủ tiệm đồ gỗ Đồng Nhân nổi tiếng nằm trên đường Hồng Thập Tự, nay là Nguyễn Thị Minh Khai đối diện với vũ trường Olympic

Chú thích

  1. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  2. ^ a b c d e Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  3. ^ a b c d Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  4. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  5. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  6. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  7. ^ Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  8. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  9. ^ Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).[liên kết hỏng]
  10. ^ a b Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).[liên kết hỏng]
  11. ^ a b c Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  12. ^ Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  13. ^ Cái chết bí ẩn của "Đệ nhất giang hồ" Sài thành ngày trước
  14. ^ Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  15. ^ Lỗi Lua trong Mô_đun:Citation/CS1/Configuration tại dòng 2286: attempt to index field '?' (a nil value).
  16. ^ Duy Chiến (2012-12-27). "Giang hồ không vua" và cái chết của Đại Cathay". Vietnamnet. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2018.
  17. ^ Điện ảnh Sài Gòn một thuở - Đàn em Đại Cathay bám trường quay, báo Thanh Niên, truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2018

Liên kết ngoài