Bước tới nội dung

Độ dài Planck

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Độ dài Planck, P, là một đơn vị trong hệ thống đo lường Planck. Nó tượng trưng cho một độ dài nhỏ nhất có nghĩa trong vật lý lý thuyết hiện đại.

Định nghĩa

Độ dài Planck được định nghĩa như sau:

P=Gc3,

trong đó:

Trong hệ thống đo lường quốc tế SI:

P=1,616 24×1035 m,

với sai số tương đối bằng 7,5×10−5.

Xem thêm

Bản mẫu:Hệ thống đo lường Planck

Tham khảo

de:Planck-Einheiten#Definitionen