Cử nhân
Giao diện
Cử nhân (Lỗi kịch bản: Không tìm thấy mô đun “Lang-zh”.) là một thuật ngữ trong khoa cử để chỉ những người đủ điều kiện để thi Tiến sĩ thời phong kiến trong lịch sử Việt Nam và Trung Quốc. Từ "Cử nhân" ban đầu mang nghĩa là người được tiến cử, xuất phát từ chế độ tiến cử ở Trung Quốc thời Hán trở về trước.[1][2]
Chú thích
- ^ Hà Yến, Hình Bính, Luận ngữ chú sơ, quyển 15, Vệ Linh công.
- ^ Phạm Diệp, Hậu Hán thư, quyển 118, chí 28, Bách quan chí (5).