Chengdu Aircraft Industry Group

AVIC Chengdu Aircraft Industrial (Group) Co., Ltd., thường gọi dưới cái tên Chengdu Aircraft Corporation (CAC) - Tập đoàn máy bay Thành Đô,[2] là một công ty con của AVIC, và là là một tập đoàn hàng không vũ trụ Trung Quốc chuyên thiết kế và sản xuất máy bay chiến đấu và phụ tùng máy bay. Công ty được thành lập vào năm 1958 với tên gọi Nhà máy số 132 tại Thành Đô, Tứ Xuyên, để trở thành nhà cung cấp máy bay cho quân đội Trung Quốc.

AVIC Chengdu Aircraft Industrial (Group) Co., Ltd.
Tên bản ngữ
中航工业成都飞机工业(集团)有限责任公司
Loại hình
Công ty con
Ngành nghềHàng không vũ trụ, Công nghiệp quốc phòng
Thành lập1958; 68 năm trước (1958)
Trụ sở chínhChengdu, Sichuan, China
Thành viên chủ chốt
Wang Guangya (Chairman)[1]
Sản phẩmMáy bay quân sự
Số nhân viên20.000
Công ty mẹAviation Industry Corporation of China
Websitecac.avic.com
Chengdu Aircraft Industry Group
Giản thểLỗi Lua trong Mô_đun:Unicode_data tại dòng 487: attempt to index field 'scripts' (a boolean value).
Phồn thểLỗi Lua trong Mô_đun:Unicode_data tại dòng 487: attempt to index field 'scripts' (a boolean value).

Tập đoàn Máy bay Thành Đô đã thiết kế và hiện đang sản xuất máy bay chiến đấu đa năng hạng nhẹ Chengdu J-10máy bay chiến đấu phản lực thế hệ 5 Chengdu J-20, đây được coi là hai trong số những vũ khí tiên tiến nhất trong kho vũ khí của Trung Quốc, cũng như máy bay tiêm kích đa nhiệm siêu nhẹ CAC/PAC FC-1 Xiaolong được sản xuất với sự hợp tác của Pakistan.

Tập đoàn sản xuất máy bay Thành Đô đã được vinh danh vì đã phát triển máy bay tiêm kích thế hệ 5 đầu tiên của Trung Quốc và là máy bay chiến đấu tàng hình. Điều này khiến Trung Quốc trở thành quốc gia thứ hai trên thế giới và đầu tiên ở châu Á sở hữu công nghệ máy bay tiêm kích tàng hình thế hệ 5.[3][4]

Lịch sử

Tập tin:China airforce J5.jpg
FT-5
Tập tin:J-7 fighter at the China Aviation museum.jpg
J-7I tại Bảo tàng hàng không Trung Quốc
Tập tin:Pakistan airforce FC-1 Xiao Long.jpg
JF-17 / FC-1

Tháng 4 năm 1956, Trung Quốc đã ký một thỏa thuận với Liên Xô, trong đó bao gồm việc hỗ trợ ngành công nghiệp hàng không của Trung Quốc. Thỏa thuận này bao gồm dự án xây dựng nhà máy sản xuất máy bay chiến đấu số 132. Việc xây dựng bắt đầu vào ngày 18 tháng 10 năm 1958 và về cơ bản đã hoàn thành vào tháng 10 năm 1964. Tổng cộng 180 triệu nhân dân tệ đã được đầu tư, nhà máy có diện tích 507,4 ha và sử dụng 10.485 người. Tại nhà máy này chiếc máy bay chiến đấu J-5 đầu tiên được sản xuất đã thực hiện chuyến bay thử nghiệm thành công vào tháng 11 năm 1964. Sau đó, J-5 được sửa đổi thành mẫu hai chỗ ngồi, FT-5, với chuyến bay thử nghiệm đầu tiên diễn ra vào tháng 5 năm 1966. Nhà máy cũng bắt đầu đảm nhiệm sản xuất J-7. Khi Cách mạng Văn hóa nổ ra vào năm 1966, nhà máy đã bị đặt dưới sự kiểm soát của quân đội cho đến năm 1972.[5]

Sau khi Cách mạng Văn hóa kết thúc năm 1976, nhà máy 132 bắt đầu thời kỳ phát triển mới và chuyển trọng tâm sang nghiên cứu khoa học và sản xuất. J-7I bay thử lần đầu vào tháng 3 năm 1970 và vào năm 1975, nhà máy bắt đầu thiết kế J-7II. đến năm 1985, một xưởng rộng 80.642 mét vuông được xây dựng với thiết bị mới và công suất sản xuất hàng năm gần 200 máy bay chiến đấu J-7. Năm 1979, nhà máy số 132 được giới thiệu ra thế giới bên ngoài với tên gọi Công ty Máy bay Thành Đô và bắt đầu xuất khẩu các sản phẩm quân sự cũng như dần dần cung cấp các sản phẩm cho mục đích dân sự, ví dụ như xe máy. Năm 1982, ngành công nghiệp hàng không của Trung Quốc bắt đầu được tổ chức lại và CAC là một trong những tổ chức được tập trung đổi mới. Trong quá trình này, CAC được tổ chức lại theo nguyên tắc "lãnh đạo thống nhất và quản lý phân quyền".[5]

CAC bắt đầu sử dụng công nghệ và thiết bị tiên tiến của nước ngoài để cải tiến các sản phẩm hiện có và đẩy nhanh tiến độ phát triển sản phẩm mới. Các sản phẩm này phục vụ cả thị trường xuất khẩu và nội địa. Các máy bay J-7A, F-7IIA, F-7B, F-7M và F-7III đã được phát triển và xuất khẩu sang hơn 10 quốc gia. Việc phát triển và sản xuất J-7M vào năm 1984 là một thành tựu quan trọng vì đây là máy bay chiến đấu hạng nhẹ tiên tiến nhất của Trung Quốc vào thời điểm đó. Năm 1985, công ty thiết lập hệ thống đảm bảo chất lượng cho các sản phẩm quân sự và đang nghiên cứu phát triển các sản phẩm dân dụng như xe hơi, xe máy, máy giặt khô, cửa sổ và dụng cụ cho các doanh nghiệp dân sự. Các nhà máy sản xuất thiết bị càng hạ cánh thủy lực, động cơ xe máy, khuôn mẫu, máy bay mô hình và máy giặt khô được thành lập năm 1987 và CAC trở thành một trong 19 địa điểm sản xuất xe máy. Năm 1988, một thỏa thuận với Hoa Kỳ được hình thành và CAC tham gia vào sản xuất máy bay McDonnell Douglas MD-80. Năm 1989, CAC lại được tổ chức lại thành Công ty Công nghiệp Máy bay Thành Đô và được nâng cấp thành doanh nghiệp nhà nước vào năm 1990. Phần mũi MD-80 do nhà máy sản xuất đầu tiên được giao vào năm 1991.[5]

Đến năm 1992, các nhà máy sản xuất xe máy và kích nâng của CAC được đặt dưới sự kiểm soát của một công ty mới chuyên về sản phẩm dân dụng, và cũng trong năm 1992, CAC được công nhận là một doanh nghiệp công nghiệp lớn trong ngành hàng không Trung Quốc. Công ty đã cải cách hệ thống và cơ cấu tiền lương vào năm 1993. Tỷ lệ tuyển dụng giảm 22,3% và số lượng nhân viên giảm 11,9%. Nhà máy sản xuất khuôn mẫu ô tô của công ty cũng được tổ chức lại. Những cải cách tiếp theo đối với hệ thống lao động diễn ra vào năm 1994, với sự chú trọng hơn đến việc quản lý kinh doanh và quyền lợi của người lao động. Các dự án gia công sản xuất được mở rộng vào năm 1995 với các công ty ở Mỹ (McDonnell Douglas và Boeing), Hàn Quốc và Singapore. Doanh thu bán hàng của công ty trong các sản phẩm phi hàng không lần đầu tiên vượt quá 1 triệu USD vào năm 1996 sau khi tập trung hơn vào lĩnh vực này. Sau đó, CAC bắt đầu sản xuất các bộ phận cho Airbus A320Boeing 757 chẳng hạn như đuôi đứng và đuôi ngang. Công ty cũng đạt được chứng nhận chất lượng ISO9001 trong lĩnh vực điện tử hàng không.[5]

Chuyến bay đầu tiên của tiêm kích Chengdu J-10 vào năm 1998 đã chứng minh năng lực sản xuất máy bay chiến đấu thế hệ thứ 3 của Trung Quốc. Năm 2002, các nguyên mẫu đầu tiên của máy bay chiến đấu FC-1/Super-7, được phát triển chung với Pakistan, đã được hoàn thành. Các kỹ thuật thiết kế, sản xuất và quản lý kỹ thuật số đã được phát triển trong thời gian này. Tiêm kích J-7G cũng thực hiện chuyến bay đầu tiên và các hợp đồng đã được ký kết với Dassault để sản xuất thùng nhiên liệu cho Falcon 2000EX.[5]

Các cơ sở

Các sản phẩm

Máy bay

Máy bay phản lực thương mại

Sản xuất các bộ phận

Động cơ

Phương tiện bay không người lái

Xem thêm

Tham khảo

  1. ^ "translate.googleusercontent.com/translate_c?hl=en&ie=UTF8&prev=_t&rurl=translate.google.com&sl=auto&tl=en&twu=1&u=http://www.cac.com.cn/about/ldfc_display.aspx%3Fid%3D36&usg=ALkJrhgzymgs2eaDrNQ-x2TY7FjgSHAIIA". Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2011.
  2. ^ "Airbus to Expand Procurement from China". www.china.org.cn. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 12 năm 2024. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2024.
  3. ^ "China stealth jet's airshow debut". BBC News. ngày 1 tháng 11 năm 2016. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2018.
  4. ^ "China's J-20 Stealth Fighter Is Operational". Popular Mechanics (bằng tiếng Anh). ngày 29 tháng 9 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 11 năm 2017. Truy cập ngày 30 tháng 9 năm 2017.
  5. ^ a b c d e "History" (bằng tiếng Chinese). Chengdu Aircraft Corporation. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2011.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết)

Liên kết ngoài