Fernando De NapoliCavaliere OMRI (phát âm tiếng Ý:[ferˈnandodeˈnaːpoli]; sinh ngày 15 tháng 3 năm 1964) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Ý, từng thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm hoặc tiền vệ cánh trong thập niên 1980 và 1990. Ở cấp câu lạc bộ, ông được biết đến nhiều nhất với vai trò cầu thủ thường xuyên trong đội hình Napoli giành 4 danh hiệu lớn trong 4 mùa giải từ năm 1986 đến năm 1990. Sau đó, ông gia nhập Milan, đội bóng giành nhiều danh hiệu trong hai mùa giải ông thi đấu tại đây, dù ông có chưa đến 10 lần ra sân ở giải vô địch trong màu áo Milan. Ở cấp độ quốc tế, ông đại diện cho Ý tại hai kỳ Giải vô địch bóng đá thế giới (1986 và 1990) cũng như Giải vô địch bóng đá châu Âu 1988.
De Napoli bắt đầu sự nghiệp bóng đá với Rimini Calcio tại Serie C dưới quyền huấn luyện viên Arrigo Sacchi. Ông thi đấu một năm cho câu lạc bộ trước khi chuyển đến câu lạc bộ Serie AAvellino vào mùa hè năm 1983 và gắn bó với "Lupi" trong ba năm.
Ông chuyển đến đội bóng láng giềng vùng Campania là S.S.C. Napoli vào năm 1986[2] ở thời điểm khởi đầu giai đoạn về sau trở thành thời kỳ lừng lẫy nhất trong lịch sử câu lạc bộ. De Napoli thường thi đấu cùng Salvatore Bagni ở hàng tiền vệ, đóng vai trò hỗ trợ phòng ngự cho ngôi sao kiến thiết lối chơi Diego Maradona. Trong sáu năm ở Napoli, De Napoli giành scudetto vào các năm 1987 và 1990, Coppa Italia năm 1987, Cúp UEFA năm 1989 và Siêu cúp bóng đá Ý năm 1990.[2]
Ông ký hợp đồng với A.C. Milan vào năm 1992, giành scudetto trong cả hai mùa giải tại câu lạc bộ thành Milano (1992–93 và 1993–94), cũng như thêm một huy chương vô địch Siêu cúp bóng đá Ý năm 1993. Bên cạnh các danh hiệu quốc nội này, ông giành UEFA Champions League năm 1994. Tuy nhiên, ông không phải là cầu thủ thường xuyên của đội một và chỉ có chín lần ra sân tại giải vô địch trong hai mùa giải khoác áo câu lạc bộ.[3][2]
Tháng 7 năm 1994, De Napoli chuyển đến Reggiana. Ông gắn bó với câu lạc bộ, khi đó đang thi đấu tại Serie A, cho đến năm 1997, thời điểm ông tuyên bố giải nghệ. Sau đó, ông gia nhập ban huấn luyện của Reggiana và ở lại đây cho đến năm 2005.[2]
Sự nghiệp quốc tế
De Napoli có lần đầu khoác áo Azzurri vào ngày 11 tháng 5 năm 1986 trong chiến thắng 2–0 trước Trung Quốc, trận đấu diễn ra tại Napoli. Tổng cộng, ông có 54 lần khoác áo đội tuyển Ý trong giai đoạn 1986–1992 và ghi một bàn thắng, trong trận gặp Argentina năm 1987. De Napoli là thành viên đội hình Ý tham dự World Cup 1986, Euro 1988 và Giải vô địch bóng đá thế giới 1990, vào đến bán kết ở hai giải đấu sau.
Phong cách thi đấu
Là một tiền vệ đa năng và toàn diện, De Napoli thường được sử dụng ở vị trí tiền vệ trung tâm hoặc tiền vệ phòng ngự. Ông giỏi giành lại quyền kiểm soát bóng để hỗ trợ các đồng đội giàu sáng tạo hơn, đồng thời cũng có thể hoạt động như một tiền vệ kiến thiết lùi sâu nhờ khả năng chuyền bóng đa dạng và các đường chuyền dài chính xác. Đôi khi, ông cũng được bố trí thi đấu ở cánh. Là một cầu thủ nhanh nhẹn, cần cù và bền bỉ, có kỹ thuật tốt, ông đặc biệt nổi tiếng nhờ thể lực đáng chú ý, cũng như khả năng kèm người xuất sắc, cho phép ông phá vỡ lối chơi của đối phương và sau đó chuyển bóng từ phòng ngự sang tấn công. Ông cũng sở hữu cú sút xa mạnh và chính xác, đồng thời được biết đến nhờ khả năng thực hiện các pha chạy chỗ tấn công và dẫn bóng dâng lên từ những khu vực thấp hơn trên sân. Sự bền bỉ và phong cách thi đấu giàu tính chiến đấu giúp ông được các cổ động viên Napoli đặt biệt danh "Rambo" trong suốt sự nghiệp. Bên cạnh năng lực thi đấu, ông còn được biết đến bởi sự công bằng và tính chuyên nghiệp, thường dẫn dắt đồng đội bằng chính tấm gương của mình.[2][4]
^"De Napoli Sig. Fernando" [De Napoli Mr. Fernando]. Quirinale (bằng tiếng Ý). Presidenza della Repubblica Italiana. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2020.