Hỏa táng
Hỏa táng là một hình thức mai táng trong đó thi hài người đã khuất được xử lý bằng phương pháp đốt.[1]
Hỏa táng có thể đóng vai trò là một nghi thức trong hoặc sau tang lễ, đồng thời là một hình thức an táng thay thế cho địa táng. Tại một số quốc gia như Ấn Độ và Nepal, việc hỏa táng trên giàn thiêu ngoài trời là một truyền thống cổ xưa. Kể từ thế kỷ 19, hỏa táng đã được du nhập hoặc tái du nhập đến nhiều nơi khác trên thế giới. Ngày nay, hỏa táng thường được thực hiện bằng lò hỏa táng kín tại các cơ sở hỏa táng.
Sau quá trình hỏa táng, trung bình còn lại khoảng 2,4 kg di cốt, thường được gọi là tro cốt. Phần còn lại này không hoàn toàn là tro mà còn bao gồm các mảnh khoáng chất của xương chưa cháy hết, thường được nghiền thành bột mịn. Chúng là các chất vô cơ và trơ về mặt hóa học nên không gây nguy cơ đối với sức khỏe. Tro cốt có thể được chôn cất, an vị tại các công trình tưởng niệm, được thân nhân lưu giữ hoặc được rải theo nhiều hình thức khác nhau.
Lịch sử
Cổ đại
Bằng chứng khảo cổ học cho thấy hỏa táng đã xuất hiện từ ít nhất 17.000 năm trước,[2][3] với trường hợp của "cô gái Mungo" – phần hài cốt của một thi thể được hỏa táng một phần, được tìm thấy tại hồ Mungo, Úc.
Các nghi thức mai táng thay thế, nhấn mạnh một trong các phương thức xử lý thi hài như địa táng, hỏa táng hoặc thiên táng, đã lần lượt trở nên phổ biến ở những thời kỳ lịch sử khác nhau.
Xem thêm
Tham khảo
- ^ Matthews Cremation Division (2006), Cremation Equipment Operator Training Program, tr. 1
- ^ Gillespie, R (1997) Burnt and unburnt carbon: dating charcoal and burnt bone from the Willandra Lakes, Australia: Radiocarbon 39, 225-236.
- ^ Gillespie, R (1998) Alternative timescales: a critical review of Willandra Lakes dating. Archaeology in Oceania, 33, 169-182,