Bước tới nội dung

Hồng Gia quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Trang Bản mẫu:Nhiều vấn đề/styles.css không có nội dung.

Bản mẫu:Infobox martial art

Hồng Gia quyền (Chữ Hán: 洪家拳), còn được gọi là Thiếu Lâm Hồng gia quyền (少林洪家拳), Thiếu Lâm Hồng quyền (少林洪拳) hoặc ngắn gọn là Hồng quyền (洪拳), là một hệ phái võ thuật cổ truyền Trung Quốc. Hồng Gia quyền thường được xem là một nhánh của Nam Thiếu Lâm, có nguồn gốc từ Phúc Kiến và phát triển mạnh tại các tỉnh miền nam Trung Quốc như Quảng Đông, Quảng Tây, Hồ Nam, Hồ BắcTứ Xuyên, trước khi lan rộng sang nhiều quốc gia Đông Nam Á như Việt Nam, SingaporeMalaysia. Hồng Gia quyền được xếp vào Ngũ đại phái Nam Thiếu Lâm (Hồng, Lưu, Thái, Lý, Mạc) và là một trong những hệ phái tiêu biểu của võ thuật Nam Thiếu Lâm.

Nguồn gốc

Quan Đức Hưng, một võ sư và diễn viên nổi tiếng với vai diễn Hoàng Phi Hồng, nhân vật gắn liền với Hồng Gia quyền.

Theo truyền thuyết dân gian, Hồng Gia quyền có nguồn gốc từ chùa Nam Thiếu LâmPhúc Kiến (Trung Quốc). Người được xem là truyền nhân đầu tiên của môn phái là Hồng Hy Quan, một đệ tử tục gia của thiền sư Chí Thiện, cao tăng của chùa Nam Thiếu Lâm. Truyền thuyết kể rằng dưới thời Càn Long, triều đình nhà Thanh đã cho quân tấn công và thiêu hủy chùa Nam Thiếu Lâm do nghi ngờ nơi đây che giấu những người tham gia phong trào "phản Thanh phục Minh". Hồng Hy Quan được cho là đã trốn thoát về vùng Phật Sơn, Quảng Đông, tiếp tục truyền dạy võ thuật Thiếu Lâm dưới tên gọi Hồng quyền hoặc Hồng Gia quyền nhằm tránh sự truy bắt của triều đình.

Theo các truyền thuyết võ thuật, trong thời gian ở Phật Sơn, Hồng Hy Quan tiếp tục nghiên cứu và trao đổi võ học với nhiều võ nhân Nam Thiếu Lâm khác như Tam Đức, Phương Thế Ngọc, Hồ Huệ Càn, Đồng Thiên CânLục A Thái. Quá trình này được cho là đã góp phần hình thành hệ thống kỹ thuật của Hồng Gia quyền và đặt nền móng cho sự phát triển của môn phái về sau. Các thế hệ sau xuất hiện nhiều võ sư nổi tiếng như Hồng Văn Định, Lục A Thái, Hoàng Kỳ AnhHoàng Phi Hồng.

Năm 2013, Hiệp hội Hồng quyền Quảng Đông công bố đã phát hiện một ngôi mộ tại thôn Cương Đầu, trấn Tiểu Lãm, thành phố Trung Sơn, được cho là của Hồng Hy Quan. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu vẫn chưa đạt được sự đồng thuận về tính xác thực của phát hiện này. Nhiều học giả cho rằng Hồng Gia quyền là kết quả của quá trình hình thành và phát triển kéo dài hơn 300 năm, với sự đóng góp của nhiều thế hệ võ nhân, thay vì chỉ bắt nguồn từ một cá nhân duy nhất.

Nam Thiếu Lâm Thập Hổ

Theo một số truyền thuyết và tư liệu võ thuật, Hồng Gia quyền không chỉ gắn với Hồng Hy Quan mà còn chịu ảnh hưởng của nhiều võ nhân khác thuộc truyền thống Nam Thiếu Lâm. Trước khi chùa Nam Thiếu Lâm bị phá hủy theo các truyền thuyết dân gian, võ thuật của chùa đã được truyền dạy cho nhiều đệ tử xuất gia và tục gia, sau đó tiếp tục lưu truyền trong dân gian qua nhiều thế hệ.[1]

Trong truyền thống Hồng Gia quyền, nhóm Nam Thiếu Lâm Thập Hổ thường được nhắc đến gồm các võ nhân như Hồng Hy Quan, Phương Thế Ngọc, Hồ Huệ Càn, Đồng Thiên Cân, Lục A Thái, Lưu Dụ Đức, Lý Cẩm Tuyền, Tạ Thế PhúcPhương Hiếu Ngọc. Một số tài liệu xem họ là những nhân vật có công truyền bá và phát triển Hồng Gia quyền, trong đó Hồng Hy Quan là người được nhắc đến nhiều nhất.

Cần phân biệt Nam Thiếu Lâm Thập Hổ với Quảng Đông Thập Hổ, vốn là nhóm võ sư xuất hiện về sau, trong đó có Hoàng Kỳ Anh, thân phụ của Hoàng Phi Hồng.

Theo quan điểm của nhiều dòng truyền thừa Hồng Gia quyền, Hồng Hy Quan được xem là người đặt nền móng cho môn phái, trong khi quá trình hình thành và phát triển của Hồng Gia quyền là kết quả của sự kế thừa và bổ sung qua nhiều thế hệ võ nhân.

Hồng Gia Quyền Chợ Lớn Việt Nam

Hà Châu và Hà Dũng.

Theo truyền thừa của dòng Hồng Gia quyền Chợ Lớn, sau các đời Hồng Hy QuanLục A Thái, môn phái được truyền qua nhiều thế hệ võ sư như Lâm Phúc Thành, Lưu Hằng, Trình Hoa, Thiết Kiều Tam Lương Khôn, rồi đến các võ sư Lưu Thắng, Đàm Long Hải, Lý Thái, Trình Luân và Hà Đức Chung.

Võ sư Hà Châu theo học với Trình Luân, trong khi Hà Cường học võ từ Lưu Thắng, Đàm Long Hải, Lý Thái và Trình Luân. Khi còn trẻ, Hà Châu và Hà Cường từng thành lập đoàn võ thuật để biểu diễn và quảng bá Hồng Gia quyền tại nhiều địa phương.

Theo các tài liệu của môn phái, trải qua nhiều thế hệ truyền thừa, Hồng Gia quyền Chợ Lớn tiếp thu kỹ thuật từ nhiều dòng Hồng quyền khác nhau. Đến thời các võ sư Lý Thái, Đàm Long Hải và Hà Cường, hệ thống bài quyền và binh khí của môn phái đã được bổ sung và hoàn thiện với số lượng lớn.

Hà Cường hướng dẫn luyện tập Hồng Gia quyền.

Theo giới thiệu của môn phái, võ sư Hà Châu nổi tiếng với các bài luyện nội công và ngạnh công. Một số tài liệu ghi nhận ông từng thực hiện nhiều màn biểu diễn công phá như dùng đầu phá gạch, dùng tay không đóng và nhổ đinh hoặc chịu lực của xe lu. Tuy nhiên, các nội dung này chủ yếu được ghi nhận trong tài liệu của môn phái và chưa được các nguồn độc lập kiểm chứng.

Em ruột của Hà Châu là Hà Cường bắt đầu học Hồng Gia quyền từ nhỏ với cha là Hà Đức Chung. Sau đó ông tiếp tục theo học nhiều võ sư khác để hoàn thiện kỹ thuật quyền thuật và binh khí. Theo truyền thống của dòng Chợ Lớn, Hà Châu và Hà Cường là hai nhân vật có nhiều đóng góp trong việc duy trì và truyền bá Hồng Gia quyền tại Việt Nam.

Ngoài dòng truyền thừa của Hà Châu, Hồng Gia quyền còn được truyền bá tại Chợ Lớn bởi võ sư Huỳnh Thuận Quý, người từ Quảng Đông sang Việt Nam năm 1968 và giảng dạy tại võ quán Liên Nghĩa Đường (Quận 11, Thành phố Hồ Chí Minh). Sau này môn phái tiếp tục được truyền lại cho võ sư Huỳnh Kiều. Liên Nghĩa Đường hiện vẫn duy trì hoạt động võ thuật và múa lân, sư, rồng trong cộng đồng người Hoa tại Chợ Lớn.

Bên cạnh đó, tại Việt Nam còn lưu truyền một số nhánh Hồng Gia quyền khác như Hồng Gia quyền La Phù Sơn, được cho là có nguồn gốc từ núi La Phù Sơn thuộc tỉnh Quảng Đông và được truyền dạy tại Việt Nam qua võ sư Nguyễn Mạnh Đức cùng các môn sinh của ông.

Hoàng Phi Hồng, Lâm Thế Vinh và Hồng Gia quyền Hồng Kông

Hoàng Phi Hồng, võ sư Hồng Gia quyền nổi tiếng tại Quảng Đông vào cuối thời nhà Thanh.

Theo truyền thống của dòng Hồng Gia quyền Quảng Đông, hệ thống truyền thừa được ghi nhận từ Lục A Thái đến Hoàng Thái (Wong Tai), tiếp đó là Hoàng Kỳ Anh, Hoàng Phi Hồng (1847–1924), Lâm Thế Vinh (Lam Sai Wing, 1861–1943), Lâm Tổ (Lam Cho, 1910–2012) và Lâm Chấn Huy (Lam Chun Fai, sinh năm 1940). Dòng truyền thừa này được xem là một trong những nhánh có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự phát triển của Hồng Gia quyền tại Hồng Kông và nhiều quốc gia khác.

Lâm Chấn Huy hiện là chủ tịch của Hiệp hội Hồng Gia quyền Quốc tế và nhiều lần tham gia các hoạt động giao lưu, quảng bá Hồng Gia quyền tại nhiều quốc gia. Ông cũng từng đến Việt Nam để giao lưu với các võ đường Hồng Gia quyền.

Lâm Thế Vinh là người có công hệ thống hóa và phổ biến Hồng Gia quyền thông qua các tác phẩm võ thuật được xuất bản tại Hồng Kông vào đầu thế kỷ XX. Ba bài quyền tiêu biểu do ông truyền bá gồm Cung Tự Phục Hổ quyền, Hổ Hạc Song Hình quyềnThiết Tuyến quyền. Các tác phẩm này đã góp phần quan trọng trong việc chuẩn hóa kỹ thuật Hồng Gia quyền và được tái bản, dịch sang nhiều ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt.

Thông qua dòng truyền thừa của Lâm Thế Vinh và Lâm Tổ, Hồng Gia quyền tiếp tục được phổ biến tại Quảng Đông, Hồng Kông, Bắc Mỹ, châu Âu và nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ khác.

Các lưu phái khác của Hồng Gia quyền

Trong quá trình phát triển, Hồng Gia quyền phân hóa thành nhiều lưu phái và hệ truyền thừa khác nhau tại Trung Quốc và các quốc gia có cộng đồng người Hoa sinh sống. Bên cạnh dòng Hồng Gia quyền Quảng Đông phổ biến tại Hồng Kông, một số lưu phái còn được ghi nhận trong các tài liệu võ thuật gồm:

  • Hồng Gia quyền Quảng Tây, gắn với võ sư Tô Tử Quang và hiện còn được truyền dạy tại Quảng Tây cũng như một số địa phương ở Việt Nam.
  • Hồng Gia quyền La Phù Sơn (洪家拳 羅浮山), được cho là có nguồn gốc từ khu vực núi La Phù Sơn thuộc tỉnh Quảng Đông.
  • Hạ Tứ Hổ Hồng Gia quyền (下四虎洪家拳).
  • Hồng quyền Ngũ Hình (洪拳五形).
  • Hồng quyền Lĩnh Nam (洪拳嶺南).
  • Bắc Hồng quyền (北洪拳), là một hệ thống Hồng quyền được ghi nhận xuất hiện từ thời nhà Minh.
  • Hồng quyền Hổ Hạc Song Hình (虎鶴雙形), nổi bật với hệ thống kỹ thuật mô phỏng hổ và hạc.
  • Hồng quyền của Thiên Địa hội, theo một số truyền thuyết được cho là có liên hệ với Trần Vĩnh Hoa (thường được biết đến trong văn học dân gian với tên gọi Trần Cận Nam).

Do lịch sử truyền thừa chủ yếu dựa trên tư liệu của các môn phái và truyền khẩu, mối quan hệ giữa các lưu phái cũng như nguồn gốc của một số nhánh Hồng Gia quyền vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau trong giới nghiên cứu võ thuật.

Kỹ thuật

Tập tin:Lamsaiwing TanMaDauTranhSongHoTrao.jpg
Lâm Thế Vinh biểu diễn một động tác trong bài Cung Tự Phục Hổ quyền.

Hệ thống kỹ thuật của Hồng Gia quyền chú trọng sự ổn định trong tư thế, sức mạnh của bộ pháp và khả năng phối hợp giữa tấn pháp, thủ pháp, thân pháp và nhãn pháp. Theo các tài liệu của môn phái, kỹ thuật Hồng Gia quyền chịu ảnh hưởng của truyền thống Nam Thiếu Lâm và một số hệ thống võ thuật miền nam Trung Quốc, từ đó hình thành phong cách chiến đấu thiên về cự ly gần và các đòn đánh có lực.

Bốn yếu tố cơ bản thường được nhắc đến trong Hồng Gia quyền gồm mã bộ, kiều thủ, thân phápnhãn pháp.

Mã bộ

Mã bộ (bộ tấn) được xem là nền tảng của Hồng Gia quyền. Theo truyền thống của môn phái, việc luyện mã bộ nhằm phát triển sự ổn định, cân bằng và khả năng phát lực.

Một số nguyên tắc thường được nhắc đến trong quá trình luyện tập gồm:

  • Túc bất ly địa: khi di chuyển, bàn chân luôn giữ tiếp xúc với mặt đất nhằm duy trì sự ổn định của trọng tâm.
  • Ổn mã ngạnh kiều: kết hợp giữa bộ tấn vững chắc và kỹ thuật kiều thủ để tăng hiệu quả phòng thủ và phản công.
  • Tiểu khiêu: bước nhảy ngắn với biên độ nhỏ, hạn chế thay đổi trọng tâm cơ thể.

Các thế mã bộ thường gặp trong Hồng Gia quyền gồm:

  • Tứ Bình Mã (Tứ Bình Bát Phân Mã)
  • Tý Ngọ Mã
  • Điếu Mã
  • Tẩu Mã
  • Nhị Tự Kiềm Dương Mã
  • Kim Kê Độc Lập Mã
  • Quỵ Mã

Ở nhiều dòng truyền thừa, người nhập môn thường dành thời gian đáng kể để luyện tập mã bộ trước khi học các bài quyền và kỹ thuật nâng cao.

Kiều thủ

Một thế kiều thủ trong Hồng Gia quyền.

Kiều thủ (橋手; Kiu Sau) là hệ thống kỹ thuật sử dụng cẳng tay trong tấn công, phòng thủ và khống chế đối phương. Đây là đặc trưng phổ biến của nhiều môn võ miền nam Trung Quốc.

Theo quan niệm truyền thống, "kiều" (cầu) còn được hiểu là phương tiện tạo sự tiếp xúc giữa hai đối thủ để kiểm soát khoảng cách và triển khai kỹ thuật.

Trong Hồng Gia quyền có hai hình thức chính:

  • Trường kiều: sử dụng các động tác tay có biên độ lớn để kiểm soát khoảng cách và tạo lực đánh.
  • Đoản kiều: sử dụng cẳng tay ở cự ly gần, kết hợp các động tác gạt, đỡ, khóa và phản đòn.

Một số dòng Hồng Gia quyền còn lưu truyền hệ thống Thập Nhị Kiều Thủ (Mười hai thế kiều thủ), được xem là nội dung kỹ thuật quan trọng của môn phái.

Thân pháp

Thân pháp là phương pháp vận dụng thân người trong quá trình di chuyển, phòng thủ và tấn công. Người tập được yêu cầu phối hợp linh hoạt giữa thân, hông và bộ tấn để duy trì thăng bằng và hỗ trợ phát lực.

Nhãn pháp

Nhãn pháp là kỹ thuật sử dụng ánh mắt nhằm quan sát đối phương, xác định hướng di chuyển và phối hợp với các động tác của cơ thể. Trong Hồng Gia quyền, nhãn pháp được luyện tập song song với quyền pháp và thân pháp nhằm nâng cao khả năng phản ứng trong thực chiến.

Phát kình

Giống nhiều hệ thống võ thuật Trung Hoa, Hồng Gia quyền có phương pháp phát kình riêng. Theo các tài liệu võ thuật, kình pháp của Hồng Gia quyền thiên về sức mạnh cương mãnh, kết hợp sự phối hợp giữa bộ tấn, thân pháp và hơi thở để tạo lực đánh.

Cương và nhu

Mặc dù thường được biết đến với phong cách mạnh mẽ, Hồng Gia quyền vẫn kết hợp hài hòa giữa cương và nhu. Trong quá trình luyện tập và ứng dụng kỹ thuật, các động tác cứng và mềm được phối hợp nhằm thích ứng với từng tình huống đối kháng.

Các Bài Quyền

Tiếng Việt Cantonese English Han Zi Tham khảo

Thập Hình

Sup Ying

Ten Animals

十形拳

Hà Cường

Phá Sơn

Po San

Level The Mountain

破山

Hà Châu

Ngũ Hình

Ng Ying

Five Animals

五形拳

Hà Thiếu Kiệt

Hắc Hổ

Hak Fu

Black Tiger

黑虎拳

Hà Thiếu Vinh

Phi Mao

Fei Mao

Flying Feather

飞毛

Hà Thiếu Kiệt

Lưu Tinh

Lau Sing

Shooting Star

流星

Lê Khôi Nguyên

Truy Hồn Thủ

Zhui Hun Sau

Chasing The Spirit

追魂

Lê Khôi Nguyên

Quỷ Tử Liên Hoàn Quyền

Gui Zi

Little Demon Combination

鬼子

Hổ Hạc Song Hình

Fu Hok Seung Ying

Tiger Crane

虎鶴雙形拳

Chan Hon Chung

Xà Miêu Hạc

Se Miao Hok

Snake Cat Crane

蛇猫鹤

Frank Bolte

Bách Khấu

Baak Kau

Hundred Pulls

百扣

Cung Tự Phục Hổ Quyền

Gung Ji Fuk Fu

Gong Character Taming The Tiger

工字伏虎拳

Chiu Wai

Thập Tự Mai Hoa Quyền

Sup Ji Mui Fa Kyun

Cross Pattern Plump Flower

十字梅花拳

Unknown

La Hán Xuất Động

Lohon Ceot Dung

Arhat Leaving Cave

羅漢出洞

Tô Tử Quang

Dạ Hổ Xuất Lâm

Ye Fu Ceot Lam

Night Tiger Emerge from Forest

夜虎出林

Lương Giám Quang

Thiết Tuyến

Tit sin

Iron Wire

鐵線

Chiu Wai

Đại Tứ Bình

Tai Si Ping

Big Four Level

Tiểu Tứ Bình

Siu Si Ping

Small Four Level

Chiến Chưởng

Chin Cheung

Arrow Palm

戰掌

Oscar Lam

Lưu Gia Quyền

Lau Gar Kuen

Lau Family Fist

劉家拳

Lam Chun Fai

Hồ Điệp Chưởng

Wu Dip Cheung

Butterfly Palm

蝴蝶掌

Mạch Chí Cương

Các Bài Binh Khí

Tiếng Việt Cantonese English Han Zi Tham khảo
Tề Mi Côn Cai Mei Gwan Eyebrows Pole 齐眉棍 Hà Thiếu Kiệt
Trung Lan Côn Zung Laan Gwan Mid Pole 中欄棍 Tô Tử Quang
Thử Vĩ Côn Syu Mei Gwan Rat Tail Long Pole 鼠尾棍 Unknown
Bổng Peng Short Staff 行者棍 Oscar Lam
Đằng Bài Điệp Teng Pai Dip Rattan Shield 藤牌碟
Ghế Ngựa Wang Tau Dang Flat Head Bench 橫頭凳 Lê Khôi Nguyên
Quan Công Đao Gwaan Dou General Guan Blade 關刀 Kwan Tak Hing
Liễu Diệp Đao Lam Chun Fai
Cửu Hoàn Đao
Nhuyễn Biến Yun Bin Nine Segment Whip Chiu Wai
Thương Cheung Spear Unknown
Hổ Đinh Ba Daai Fu Paa Tiger Fork 大虎扒 Francis Wong
Tam Tiết Côn
Câu
Song Tô Seung Dou Butterfly Knife 蝴蝶雙刀 Phùng Kính Trì

Phả hệ nhân vật Hồng Gia quyền

Phả hệ truyền thừa của một dòng Hồng Gia quyền.

Sơ đồ dưới đây trình bày phả hệ truyền thừa của một dòng Hồng Gia quyền bắt nguồn từ Hồng Hy Quan, theo các tài liệu và truyền thống của môn phái.

Do lịch sử truyền thừa của Hồng Gia quyền chủ yếu được lưu giữ thông qua gia phả môn phái và truyền khẩu, nhiều nhánh có sự khác biệt về hệ thống truyền nhân. Vì vậy, sơ đồ này không phản ánh toàn bộ các dòng Hồng Gia quyền hiện còn lưu truyền.

Ngoài dòng truyền thừa được trình bày trong sơ đồ, Hồng Gia quyền còn có nhiều lưu phái khác như Hồng Gia quyền La Phù Sơn, Bắc Hồng quyền (北洪拳), Hồng quyền Ngũ Hình (五形洪拳), Hạ Tứ Hổ Hồng Gia quyền (下四虎洪家拳), Hồng quyền Hổ Hạc Song Hình (虎鶴雙形) và Hồng quyền Lĩnh Nam (洪拳嶺南). Quan hệ truyền thừa giữa các lưu phái này với Hồng Hy Quan vẫn còn có nhiều quan điểm khác nhau trong giới nghiên cứu võ thuật.

Cần phân biệt Hồng Gia quyền (洪家拳; Hung Ga Kuen), thường được gọi tắt là Hồng quyền (洪拳; Hung Kuen), với Hồng quyền (紅拳; Hong Quan) của hệ thống Thiếu LâmHà Nam. Mặc dù tên gọi gần giống nhau khi phiên âm sang tiếng Latinh, hai hệ thống này sử dụng các chữ Hán khác nhau và được xem là những truyền thống võ thuật riêng biệt.

Theo các tài liệu của Hồng Gia quyền, hệ thống kỹ thuật của môn phái nổi bật với các khái niệm như kiều thủ (橋手), kiều pháp (橋法), Hồ Điệp Chưởng (鶘蝶掌) và các nguyên lý luyện công như Ổn Mã Ngạnh Kiều (穩馬硬橋), Trường Kiều Đại Mã (長橋大馬) và Đoản Kiều Tiểu Mã (短橋小馬). Những thuật ngữ này được sử dụng phổ biến trong nhiều dòng truyền thừa của Hồng Gia quyền.

Tên các nhân vật trong sơ đồ được ghi kèm phiên âm Quảng Đông và chữ Hán nhằm thuận tiện cho việc đối chiếu với các tài liệu và tư liệu lịch sử liên quan.

Tham khảo

  1. ^ The Shaolin Monastery: History, Religion, and the Chinese Martial Arts.

Xem thêm

Liên kết ngoài

Website Hồng Gia Quyền La Phù Sơn (Hung Ga Kuen Luofu Shan):

Website các tài liệu tham khảo liên quan bài viết: - Nguyên tác Trương Văn Nguyên - Dịch giả Đàm Trung Hòa

Các Website Thiếu Lâm Trung Ngoại Châu Gia (bản tiếng Anh)

Sách tham khảo

  • Lược Khảo Võ thuật Trung Hoa - Quốc Kỷ Luận Lược Nguyên tác Từ Triết Đông, dịch giả Trí Chi và Hồ Hiếu Vũ diễn giải - Nhà Xuất Bản Võ thuật Tùng Thư ngày 10 tháng 12 năm 1973
  • Thái cực quyền Toàn Thư - Biên dịch và sưu tầm Nguyễn Anh Vũ - Võ sư Đỗ Đặng Phong hiệu đính - Nhà Sách Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh phát hành - Nhà Xuất Bản Đồng Nai năm 2000
  • Thái cực quyền Thường Thức Vấn Đáp - Nguyên tác Trương Văn Nguyên, dịch giả Đàm Trung Hòa, nguồn tài liệu lưu hành nội bộ
  • Nam Quyền Toàn Thư - Nguyên tác Trương Tuấn Mẫn, dịch giả Thiên Tường - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 1/2004
  • Tiểu Hồng Quyền - Nguyên tác Kim Long - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 6/2002
  • Đại Hồng Quyền - Nguyên tác Kim Long - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 6/2002
  • Tam Lộ Pháo Quyền - Nguyên tác Kim Long - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 6/2002
  • Thiếu Lâm Tự Địa Đàng Mai Hoa Quyền - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 6/2002
  • Tiểu La Hán Quyền - Nguyên tác Kim Long - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 6/2002
  • Thông Bối Quyền - Nguyên tác Lưu Ba - Nhà Xuất Bản Mũi Cà Mau tháng 3/2004
  • Đàm Thối Quyền - Nguyên tác Vương Hoài Kỳ - Nhà Xuất Bản Thanh Niên tháng 1/1999
  • Nam Quyền - Nguyên tác Nguyễn Anh Vũ - Nhà Xuất Bản Đồng Nai tháng 10/2000
  • Trường Quyền - Nguyên tác Nguyễn Anh Vũ - Nhà Xuất Bản Đồng Nai tháng 10/2000
  • Thập Bát La Hán Quyền - Nguyên tác Lạc Việt - Nhà Xuất Bản Thể dục Thể thao tháng 4/1999
  • Cung Tự Phục Hổ Quyền - Nguyên tác Lâm Thế Vinh (bản dịch tiếng Việt)- Nhà Xuất Bản Võ thuật Hồng Lĩnh Sài Gòn năm 1973
  • Thiết Tuyến Quyền - Nguyên tác Lâm Thế Vinh (bản dịch tiếng Việt)- Nhà Xuất Bản Võ thuật Hồng Lĩnh Sài Gòn năm 1973
  • Hổ Hạc Song Hình Quyền - Nguyên tác Lâm Thế Vinh (bản dịch tiếng Việt)- Nhà Xuất Bản Võ thuật Hồng Lĩnh Sài Gòn năm 1973