Bước tới nội dung

Ko Yao (huyện)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Ko Yao
เกาะยาว
—  Huyện  —

Hiệu kỳ

Ấn chương

Bản đồ Phang Nga, Thái Lan với Ko Yao
Lỗi Lua trong Mô_đun:Location_map tại dòng 461: Giá trị "<strong class="error"><span class="scribunto-error mw-scribunto-error-8830ed40">Lỗi Lua trong Mô_đun:Thông_tin_khu_dân_cư tại dòng 426: attempt to index field &#039;wikibase&#039; (a nil value).</span></strong>" không phải là kinh độ hợp lệ.Vị trí tại Thái Lan
Quốc giaThái Lan
TỉnhPhang Nga
Chính quyền
Diện tích
 • Tổng cộng141,06 km2 (5,446 mi2)
 (88,125 rai)
Dân số (2005)
 • Tổng cộng12,744
 • Mật độ90,3/km2 (2,340/mi2)
Mã bưu chính82160
Mã địa lý8202

Ko Yao (Lỗi Lua trong Mô_đun:Unicode_data tại dòng 487: attempt to index field 'scripts' (a boolean value)., phát âm [kɔ̀ʔ jāːw]) là một huyện (amphoe) ở tỉnh Phang Nga miền nam Thái Lan.

Lịch sử

Tiểu huyện (King Amphoe) Ko Yao được thành lập năm 1903 và thuộc huyện Mueang Phang Nga. Ngày 1 tháng 1 năm 1988, đơn vị này đã được nâng cấp thành huyện.[1]

Địa lý

Huyện này nằm trên nhiều đảo của quần đảo Ko Yao trong vịnh Phang Nga, gần đảo Phuket. Hai đảo chính của huyện là Ko Yao YaiKo Yao Noi.

Mũi phía bắc của các đảo thuộc Vườn quốc gia Ao Pang Nga.

Nhân khẩu

90% dân số huyện (năm 2018) là người Hồi giáo.[2] Tôn giáo này được du nhập vào thế kỷ 13 bởi các thương nhân Ả Rập.[cần dẫn nguồn]

Hành chính

Huyện này được chia thành 3 phó huyện (tambon), các đơn vị này lại được chia ra thành 18 làng (muban). Ko Yao là thị trấn (thesaban tambon) nằm trên một phần của tambon Ko Yao Noi. Có 3 Tổ chức hành chính tambon.

STT Tên Tên tiếng Thái Số làng Dân số[3]     
1. Ko Yao Noi เกาะยาวน้อย 7 4.644
2. Ko Yao Yai เกาะยาวใหญ่ 4 2.551
3. Phru Nai พรุใน 7 5.549
 Map of Tambon

Tham khảo

  1. ^ "พระราชกฤษฎีกาตั้งอำเภอนามน อำเภอพระยืน อำเภอหนองบัวระเหว อำเภอบ้านเหลื่อม อำเภอจะแนะ อำเภอหนองหงส์ อำเภอนาโพธิ์ อำเภอเกาะยาว อำเภอแกดำ อำเภอสระโบสถ์ อำเภอโนนคูณ อำเภอควนโดน อำเภอไชยวาน อำเภอหนองแสง และอำเภอตาลสุม พ.ศ. ๒๕๓๐" (PDF). Royal Gazette (bằng tiếng Thái). Quyển 104 số 278 ก special. ngày 31 tháng 12 năm 1987. tr. 33–37.
  2. ^ Svasti, Pichaya (ngày 3 tháng 1 năm 2019). "Going Green". Bangkok Post. Truy cập ngày 3 tháng 1 năm 2019.
  3. ^ "Population statistics 2008". Department of Provincial Administration. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 8 năm 2012.

Liên kết ngoài