Pháo phản lực phóng loạtRM-70 (Raketomet vzor 1970) là phiên bản của pháo phản lực BM-21 Grad do Tiệp Khắc sản xuất có hiệu suất được nâng cao so với hệ thống pháo phản lực của Liên Xô, được giới thiệu vào năm 1971[3] (Ký hiệu của NATO M1972).
Tổng quan
RM-70 được phát triển tại Tiệp Khắc để thay thế pháo phản lực phóng loạt RM-51. RM-70 được đưa vào biên chế quân đội nước này vào năm 1972. Hệ thống phóng được sản xuất tại Dubnica nad Váhom (Slovakia). Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, RM-70 đã được xuất khẩu cho Đông Đức. Sau khi Liên Xô sụp đổ và Tiệp Khắc chia tách thành Cộng hòa Séc và Slovakia, RM-70 được xuất khẩu cho một số quốc gia ở châu Phi, châu Mỹ, châu Á và châu Âu.[cần dẫn nguồn]RM-70 được phát triển dựa trên khung gầm xe tải Tatra T813 "Kolos" 8x8 thay cho khung gầm Ural-375D 6x6, mỗi xe được trang bị bệ phóng gồm 40 ống phóng đạn phản lực. Khung gầm mới cung cấp đủ không gian để mang thêm 40 tên lửa 122 mm nạp tự động. Tuy nhiên, hiệu suất của RM-70 vẫn tương tự như Grad, ngay cả về tốc độ và tầm bắn. Bệ phóng tên lửa này có thể bắn cả từng quả riêng lẻ và cả loạt đạn, chủ yếu bằng hỏa lực gián tiếp. Nó được thiết kế để bao phủ hỏa lực tập trung trên diện tích lớn (lên đến 3 ha (30.000 m²) trong một loạt đạn bằng đạn pháo phân mảnh có sức công phá cao. Hỏa lực của đạn pháo rất mạnh với gần 256 kg thuốc nổ được phóng đi trong một loạt 40 tên lửa. Các tên lửa được sử dụng là loại 9M22 và 9M28 nguyên bản của Liên Xô hoặc các mẫu được phát triển trong nước như JROF với tầm bắn 20,75 km, JROF-K với tầm bắn 11 km, "Trnovnik" với 63 quả bom HEAT, tầm bắn 17,5 km, "Kuš" với năm quả mìn chống bộ binh PPMI-S1 hoặc "Krizhna-R" với bốn quả mìn chống tăng PTMI-D, tầm bắn 19,45 km. CH Séc cũng chuyển giao cho Ukraine pháo phản lực RM-70, sử dụng đạn tên lửa G-2000 của Serbia với tầm bắn 40,5 km.[4][5] Hệ thống RM-70 đã được Ukraine sử dụng để tấn công thành phố Belgorod của Nga.[6][7][8][9][10][11]
Xe được trang bị hệ thống điều chỉnh áp suất lốp trung tâm (cho phép thích ứng với tùy loại địa hình), đèn pha ánh sáng trắng trên nóc cabin phía trước và, nếu cần, có thể trang bị thêm lưỡi cày tuyết SSP 1000 hoặc lưỡi ủi BZ-T.
RM-70/85 - Phiên bản không bọc thép của RM-70, dựa trên khung gầm Tatra T815VPR9 8x8.1R với động cơ T3-930-51 công suất 265 mã lực. Trọng lượng chiến đấu: 26,1 tấn. Đôi khi được gọi là RM-70M.[13]
RM-70/85M - Xe được hiện đại hóa với thiết bị điều khiển hỏa lực và dẫn đường mới, có thể sử dụng loại tên lửa mới với tầm bắn 36 km. Slovakia đã đặt hàng nâng cấp 50 hệ thống.[14]
RM-70 Modular - Vào tháng 12 năm 2000, Slovakia và Delta Defence đã bắt đầu dự án hiện đại hóa RM-70 Modular của Đức-Slovakia. RM-70 Modular cho phép hệ thống pháo này phóng 28 quả tên lửa 122 mm hoặc 6 quả tên lửa 227 mm như được sử dụng trên pháo phản lực phóng loạt M270. Bằng cách này, hệ thống trở nên hoàn toàn tương thích với NATO. Cabin điều khiển được bọc thép hoàn toàn. Cộng hòa Slovakia đã ký hợp đồng mua 26 hệ thống pháo được nâng cấp, chiếc đầu tiên được giao vào ngày 20 tháng 5 năm 2005. RM-70 Modular được cung cấp như một bản nâng cấp cho những nước đã sở hữu RM-70.[15]
Vz.92 "Križan" VMZ (velkokapacitní mobilní zatarasovač) - Xe công binh, dựa trên Tatra T815 36.265 với cabin bọc thép nhẹ. Xe có nhiều cấu hình khác nhau, tiêu chuẩn là bệ phóng tên lửa 40 viên (dành cho tên lửa "Kuš" và "Krizhna-R"), máy rải mìn cơ khí cho mìn chống tăng (PT Mi-U hoặc PT Mi-Ba-III) và hai máy rải mìn chống bộ binh (PP Mi-S1).[16]
RM-70 Vampire - Phiên bản nâng cấp với hệ thống điều khiển hỏa lực kỹ thuật số. Tatra 817 được trang bị động cơ Tatra T3C V8[17] có công suất đầu ra 270 kW, kết hợp với hộp sốTatra 10 TS 210 N, hệ thống truyền động bán tự động Tatra Norgen và hộp số bổ sung Tatra 2.30TRS. Nó có tầm hoạt động khoảng 1.000 km và tốc độ tối đa 90 km/h với cabin điều khiển được bọc thép và bảo vệ NBC.[18]
Đông Đức − 265 RM-70 nhận vào giai đoạn năm 1975-1989;[43] 158 chiếc được chuyển giao cho Hy Lạp sau khi Đông Đức sụp đổ và 36 chiếc được bán cho Phần Lan năm 1991[43]
Đức − Được thừa hưởng từ Đông Đức, được tặng cho Hy Lạp.[44]
^Cooper, Tom; Grandolini, Albert; Fontanellaz, Adrien (2019). Showdown in Western Sahara, Volume 2: Air Warfare Over the Last African Colony, 1975-1991. Warwick, UK: Helion & Company Publishing. tr. 66. ISBN978-1-912866-29-8.