Bước tới nội dung

Vĩnh An Công chúa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Vĩnh An Công chúa
永安公主
Thông tin chung
Sinh1377
Mất1417
Phối ngẫuViên Dung (袁容)
Hậu duệmột con trai và ba con gái
Tên đầy đủ
Chu Ngọc Anh (朱玉英)
Hoàng tộcnhà Minh
Thân phụMinh Thành Tổ Chu Đệ
Thân mẫuNhân Hiếu Văn Hoàng hậu Từ thị

Vĩnh An Công chúa (chữ Hán: 永安公主, 1377 - 1417), tên là Chu Ngọc Anh (朱玉英)[1] là một công chúa nhà Minh, con gái Minh Thành Tổ Chu Đệ.

Cuộc đời

Vĩnh An Công chúa sinh vào ngày 15 tháng 6 (âm lịch) năm Hồng Vũ thứ 10 (1377), là hoàng trưởng nữ của Minh Thành Tổ Chu Đệ, khi đấy vẫn còn là Yên vương. Sinh mẫu của bà là Nhân Hiếu Văn Hoàng hậu Từ thị, con gái của đại danh tướng Từ Đạt. Bà là con gái đầu lòng và lớn nhất của Thành Tổ và Từ hoàng hậu, cũng là chị gái cùng mẹ của Minh Nhân Tông Chu Cao Sí.

Năm Hồng Vũ thứ 28 (1395), bà cùng em gái thứ hai đều được ông nội là Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương sắc phong tước vị. Bà được phong làm Vĩnh An Quận chúa (永安郡主), gả cho Y tân phủ Yến vương là Viên Dung (袁容), con trai Tả đô đốc Viên Hồng (袁洪), em gái Viên Dung là Vương phi của Dân Trang vương Chu Biền - con trai thứ 18 của Thái Tổ. Hai người có hôn nhân tương đối hữu hảo, sinh được một con trai và ba con gái[2].

Năm Vĩnh Lạc nguyên niên (1403), bà được sách phong làm Công chúa, Viên Dung sau đó có công trạng nên cũng được phong làm Quảng Bình hầu (廣平侯)[3], tuy nhiên về sau lại đắc tội Hoàng đế nên bị thất sủng. Năm Vĩnh Lạc thứ 15 (1417), Công chúa qua đời, Viên Dung bị cắt bổng lộc, đến khi Minh Tuyên Tông đăng cơ thì mới được phục hồi[4]. Đến năm Tuyên Đức thứ 3 (1428), Viên Dung qua đời, được truy phong Nghiệt quốc công (沂国公), hiệu Trung Mục (忠穆). Sau khi Công chúa qua đời, Viên Dung có lập một trắc thất không rõ họ và sinh được ba con trai. Sau khi con trai duy nhất của Công chúa là Viên Trinh (袁禎) qua đời mà không có con cái, người con trai trưởng của vị trắc thất này là Viên Tuyên (袁瑄) tiến hành tập tước Quảng Bình hầu đời thứ ba dưới thời Minh Anh Tông[5]

Chú thích

  1. ^ 永安公主墓誌上為「 公主諱玉英 今上皇帝 仁孝皇后之长女也 生洪武十年六月十五日……
  2. ^ 永安公主墓誌
  3. ^ 《明史》(卷121):“永安公主,下嫁袁容。容,壽州人,父洪以開國功,官都督。洪武二十八年選容為燕府儀賓,配永安郡主。燕兵起,有戰守功。永樂元年進郡主為公主,容駙馬都尉;再論功,封廣平侯,祿一千五百石,予世券。凡車駕巡幸,皆命容居守。”
  4. ^ 《明史》(卷121):初,都指挥款台乘马过容门,容怒其不下,棰之几死。帝闻之,赐赵王高燧书曰:“自洪武来,往来驸马门者,未闻令下马也。昔晋王敦为驸马,纵恣暴横,卒以灭亡。汝其以书示容,令械辱款台之人送京师。”容由是敛戢。十五年,主薨,停容侯禄。宣宗即位,复故。卒,赠沂国公,谥忠穆。子祯嗣,卒,无子。庶弟瑄,正统初乞嗣。帝曰:“容封以公主恩,祯嗣以公主子。瑄庶子,可长陵卫指挥佥事。”天顺元年诏复侯爵,卒。弟琇,成化十五年嗣,卒。侄辂乞嗣侯,言官持不可。帝曰:“诏书许子孙嗣。辂,容孙也,辂后毋嗣,仍世卫佥事。”辂卒,子夔,弘治间乞嗣侯。不许。
  5. ^ 《明史·卷一百二十一·列传第九》:子祯嗣,卒,无子。庶弟瑄,正统初乞嗣。帝曰:“容封以公主恩,祯嗣以公主子。瑄庶子,可长陵卫指挥佥事。”天顺元年诏复侯爵,卒。弟琇,成化十五年嗣,卒。侄辂乞嗣侯,言官持不可。帝曰:“诏书许子孙嗣。辂,容孙也,辂后毋嗣,仍世卫佥事。”辂卒,子夔,弘治间乞嗣侯。不许。