PL-10
| PL-10 | |
|---|---|
| Tập tin:J-20 fighter (44040541250) (cropped).jpg Tiêm kích J-20 với một tên lửa PL-10 có thể nhìn thấy ở bên hông khoang vũ khí. | |
| Loại | Tên lửa không đối không tầm ngắn |
| Nơi chế tạo | Trung Quốc |
| Lược sử hoạt động | |
| Phục vụ | Năm 2015 đến nay |
| Lược sử chế tạo | |
| Nhà sản xuất | Luoyang Electro-Optics Technology Development Centre (EOTDC) |
| Giai đoạn sản xuất | Năm 2013 đến nay |
| Thông số | |
| Chiều dài | 3,0 m (9 ft 10 in)[1] |
| Đường kính | 160 mm (6,3 in)[2] |
| Đầu nổ | Đầu đạn mảnh nổ phá (blast-frag) hoặc đầu đạn văng mảnh dạng thanh liên tục (ngòi nổ vô tuyến) |
| Cơ cấu nổ | Ngòi nổ cận đích laser và ngòi nổ va chạm |
| Động cơ | Tên lửa nhiên liệu rắn điều khiển vector lực đẩy |
| Hệ thống chỉ đạo | Đầu dò ảnh nhiệt đa phần tử (IIR)[3] Đầu dò radar chủ động |
| Nền phóng | Máy bay |
PL-10 (tiếng Trung: 霹雳-10; bính âm: Pī Lì-10; nghĩa đen 'Thunderbolt-10'; tên định danh NATO: CH-AA-9[4]), trước đây được biết đến với tên gọi PL-ASR (viết tắt của PiLi – Advanced Short Range),[5][6] là một loại tên lửa không đối không tầm ngắn dẫn đường bằng hồng ngoại/radar chủ động do Trung Quốc phát triển.[7]
Lịch sử
Việc phát triển PL-10 bắt đầu vào năm 2004. Thiết kế được phê duyệt vào năm 2010 và tên lửa chính thức được đưa vào sản xuất từ năm 2013.[7] Chủ nhiệm thiết kế là Lương Hiểu Canh (Lỗi Lua trong Mô_đun:Unicode_data tại dòng 487: attempt to index field 'scripts' (a boolean value).), thuộc Học viện Khoa học và Công nghệ Thượng Hải.[7] Hình ảnh của PL-10, khi đó còn được biết đến với tên gọi PL-ASR, đã xuất hiện trên internet Trung Quốc vào năm 2008.[5]
Thiết kế
PL-10 có thể được phát triển một phần dựa trên tên lửa không đối không A-Darter của Nam Phi.[7] Tên lửa này sử dụng đầu dò hồng ngoại ảnh (IIR), loại cảm biến giúp cải thiện tầm phát hiện và khả năng chống lại các biện pháp đối phó.[8] Phiên bản PL-10E có khả năng tấn công mọi hướng nhờ đầu dò IIR có thể tạo ảnh toàn bộ mục tiêu.[7] Đầu dò này được cho là có khả năng chống gây nhiễu và đối kháng điện tử rất cao.[9]
Đầu dò IIR có thể theo dõi mục tiêu lệch tới ±90 độ so với trục ngắm.[8] Nó có thể liên kết với hệ thống hiển thị gắn trên mũ bay của phi công;[10] tên lửa có thể được phóng vào mục tiêu mà phi công quan sát trực tiếp (“nhìn và bắn”), kể cả khi mục tiêu nằm ngoài phạm vi quét của radar máy bay.[11] Tên lửa cũng có thể khóa mục tiêu sau khi phóng[12] và nhận dữ liệu chỉ thị mục tiêu thông qua liên kết dữ liệu trong khi bay.[8]
Tên lửa PL-10 sử dụng động cơ tên lửa nhiên liệu rắn có điều khiển vector lực đẩy và các cánh điều khiển tự do ở phần đuôi,[13] cho phép đạt khả năng cơ động với quá tải trên 60G và góc tấn lớn.[7]
Theo đánh giá của Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh, PL-10 có hiệu năng tương đương với các tên lửa ASRAAM và IRIS-T của châu Âu, đồng thời có ưu thế về đặc tính động học so với AIM-9X.[12] Theo nhà nghiên cứu hàng không Justin Bronk, năng lực tổng thể của PL-10 đạt mức gần tương đương với các hệ thống phương Tây và vượt trội so với công nghệ của Nga.[12]
Các phiên bản
- PL-10
- Phiên bản nguyên mẫu
- PL-10E
- Phiên bản xuất khẩu. Khách hàng tiềm năng đầu tiên là Pakistan với chương trình JF-17 Block III.[14]
- PL-10 Radar chủ động
- Biến thể PL-10 sử dụng đầu dò radar chủ động thu nhỏ thay cho đầu dò ảnh nhiệt (IIR). Biến thể này có chóp mũi mới, giúp cải thiện tính khí động học và tăng tầm bắn. Lần đầu tiên được quan sát vào năm 2022.[15]
Xem thêm
- AAM-5 – (Nhật Bản)
- Bozdoğan – (Thổ Nhĩ Kỳ)
- PL-8 – (Trung Quốc)
- PL-9 – (Trung Quốc)
- AIM-9X – (Mỹ)
- ASRAAM – (Vương quốc Anh)
- IRIS-T – (Đức, Ý, Thụy Điển, Hy Lạp)
- MICA – (Pháp)
Tham khảo
- ^ "Chinese Super Maneuverable Air-To-Air Missile Closer To Deployment". DefenseWorld.net. ngày 26 tháng 9 năm 2015. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2019.
- ^ "China shows new generation of short-range air-to-air missiles at Airshow China in Zhuhai". ngày 1 tháng 11 năm 2016.
- ^ Barrie, Douglas (ngày 8 tháng 10 năm 2021). "China fires longer-range AAM at export market". International Institute for Strategic Studies.
- ^ Warnes, Alan (ngày 19 tháng 9 năm 2025). "XCLUSIVE: Full article - Understanding the Rafale kills". AirForce Monthly. Số November 2025. tr. 43-58.
- ^ a b "Luoyang PL-ASR/PL-10 High Agility Close Combat Missile". Air Power Australia.
- ^ "PL-10". Military Periscope.
- ^ a b c d e f Wood, Yang & Cliff 2020, tr. 36-37.
- ^ a b c Newdick, Thomas (ngày 1 tháng 9 năm 2022). "A Guide To China's Increasingly Impressive Air-To-Air Missile Inventory". The Drive.
- ^ Chen, Chuanren (ngày 20 tháng 7 năm 2017). "New Chinese Weapons Seen On J-10C Fighter". AIN Online.
- ^ "China Completes Air-to-Air Missile Development For Fifth-Gen Fighter Jet". DefenseWorld.net. ngày 18 tháng 9 năm 2015. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2019. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2016.
- ^ Melzer, James E. (ngày 31 tháng 12 năm 1998). "Chapter 5: Head-Mounted Displays" (PDF). Trong Spitzer, Cary (biên tập). The Avionics Handbook. Boca Raton, USA: CRC Press (xuất bản 2011). ISBN 0-8493-8348-X.
- ^ a b c Bronk 2020, tr. 36.
- ^ Fisher, Richard D Jr (ngày 18 tháng 9 năm 2015). "Chief designer reveals data on China's new Luoyang PL-10 AAM". Jane's Defence Weekly. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 9 năm 2015.
- ^ Barrie, Douglas (ngày 8 tháng 10 năm 2021). "China fires longer-range AAM at export market". International Institute for Strategic Studies.
- ^ Barrie, Douglas (ngày 25 tháng 11 năm 2022). "Chinas air show but dont tell weapons development". International Institute for Strategic Studies.
- Thư mục
- Wood, Peter; Yang, David; Cliff, Roger (tháng 11 năm 2020). Air-to-Air Missiles: Capabilities And Development In China (PDF). Montgomery: China Aerospace Studies Institute. ISBN 9798574996270.
- Bronk, Justin (tháng 10 năm 2020). Russian and Chinese Combat Air Trends (PDF) (Báo cáo). United Kingdom: Royal United Services Institute for Defence and Security Studies.