Vụ bê bối Black Sox là một vụ bê bối dàn xếp trận đấu tại Giải bóng chày Nhà nghề Mỹ (MLB) trong đó tám thành viên của Chicago White Sox bị cáo buộc bán độ thua tại World Series năm 1919 trước Cincinnati Reds để kiếm tiền bất chính từ một đường dây cá độ, có thể do ông trùm tội phạm có tổ chức Arnold Rothstein cầm đầu. Có bằng chứng mạnh mẽ cả khắng định và phủ nhận sự tham gia của Rothstein; tuy nhiên, không có bằng chứng vững chắc nào cho thấy hành động của đường dây này được chỉ đạo bởi hoặc có liên quan đến tội phạm có tổ chức.[1]

Tám người trong đường dây "Chicago Black Sox"

Trong một động thái đối phó, Ủy ban Bóng chày Quốc gia đã bị giải tán và Thẩm phán Kenesaw Mountain Landis được bổ nhiệm làm Ủy viên bóng chày đầu tiên, với quyền quyết định tuyệt đối đối với hệ thống bóng chày chuyên nghiệp để khôi phục tính trung thực của nó. Mặc dù được tuyên trắng án trong một phiên tòa công khai vào năm 1921, Landis đã cấm tư cách vĩnh viễn toàn bộ tám cầu thủ liên quan tới đường dây khỏi MLB. Đại sảnh Danh vọng Bóng chày sau đó đã xác định hình phạt trên là cơ sở loại bỏ tư cách đề cử vào Đại sảnh. Mặc dù có những yêu cầu khôi phục trong những thập kỷ sau đó (đặc biệt là trong trường hợp của Shoeless Joe Jackson), lệnh cấm vẫn có hiệu lực trong hơn một thế kỷ.[2] Năm 2025, Ủy viên Rob Manfred đã phục hồi tư cách cho nhóm cầu thủ Black Sox và một số cầu thủ khác trên cơ sở là họ đã qua đời.

Bối cảnh

Mẫu thuẫn giữa câu lạc bộ và Charles Comiskey

 
Ảnh đội Chicago White Sox năm 1919

Năm 1919, Charles Comiskey, chủ sở hữu của đội Chicago White Sox và là một cựu cầu thủ nổi tiếng tại Giải bóng chày nhà nghề Mỹ (MLB) thi đấu từ năm 1882 đến 1894, đã có mâu thuẫn âm ỉ với cầu thủ của mình vì bản tính keo kiệt. Comiskey từ lâu đã khét tiếng vì trả lương thấp cho các cầu thủ, dù White Sox là một trong những đội hàng đầu của giải đấu và đã giành chức vô địch World Series năm 1917. Thái độ bóc lột của Comiskey trái ngược đáng kể với khi ông còn là cầu thủ, khi đã tham gia cuộc nổi dậy của Liên đoàn Cầu thủ năm 1890.

Do điều khoản bảo lưu trong bóng chày chuyên nghiệp, bất kỳ cầu thủ nào từ chối chấp nhận gia hạn hợp đồng đều bị cấm chơi bóng chày cho bất kỳ đội chuyên nghiệp nào được phân loại là "Bóng chày có tổ chức". Các cầu thủ chỉ có thể chuyển đội khi được sự cho phép của đội chủ quản và với việc không có công đoàn, các cầu thủ không có quyền thương lượng. Comiskey có lẽ đã không quá tệ hơn hầu hết giới chủ thời đó; trên thực tế, White Sox có quỹ lương lớn nhất toàn MLB vào năm 1919. Trong thời đại của điều khoản bảo lưu, sự bần cùng hóa và nhu cầu cải thiện thu nhập của các cầu thủ là miếng mồi béo bở cho cánh cá độ lợi dụng.[3][4]

Phòng thay đồ của White Sox bấy giờ bị chia thành hai phe. Một nhóm bất mãn một số cầu thủ nghiêm chỉnh hơn (sau này được gọi là "Clean Sox"), một nhóm bao gồm cầu thủ chốt hai tốt nghiệp trường cao đẳng Columbia thuộc Đại học ColumbiaEddie Collins; bắt bóng Ray Schalk; và các tay ném Red FaberDickie Kerr. Theo các ghi chép đương thời, hai phe hiếm khi giao thiệp với nhau trong hay ngoài sân, nhưng đều có chung sự bất mãn với Comiskey.[5]

Đường dây

 
Chick Gandil, kẻ chủ mưu đường dây

Vào ngày 18 tháng 9 năm 1919, cầu thủ Chick Gandil của White Sox đã gặp nhà cái Boston tên làJoe "Sport" Sullivan tại Khách sạn Buckminster gần sân vận động Fenway. Hai người đã thảo luận lên kế hoạch dàn xếp kết quả loạt đấu sắp tới của White Sox trước Cincinnati Reds với giá 80.000 đô la (tương đương 1.575.000 đô la vào tháng 9 năm 2025).[6] Hai ngày sau, một cuộc họp của các cầu thủ White Sox, bao gồm cả những người đứng đầu đường dây và những người chỉ sẵn sàng nghe theo, đã diễn ra trong phòng của Gandil tại Khách sạn Ansonia ở Thành phố New York. Cầu thủ chốt ba Buck Weaver là người duy nhất tham dự các cuộc họp mà không nhận được tiền, tuy nhiên sau đó vẫn bị cấm tư cách với bảy cầu thủ còn lại vì không chủ động tố giác.

Mặc dù hầu như không ra sân trong loạt trận đó, cầu thủ đa năng Fred McMullin đã nghe về vụ dàn xếp và đe dọa sẽ tố cáo nếu không được nhận tiền độ. Thật trùng hợp, McMullin là đồng đội cũ của cựu cầu thủ William "Sleepy Bill" Burns, người có một vai trò nhỏ trong vụ dàn xếp, tại đội Los Angeles Angels của Liên đoàn Bờ biển Thái Bình Dương (PCL),[7][8] và Burns trước đó đã thi đấu cho White Sox vào năm 1909 và 1910.[9] Hậu vệ ngôi sao "Shoeless Joe" Jackson được nhắc đến tham gia đường dây nhưng đã không có mặt tại các cuộc họp, và sự dính líu của ông vẫn là đề tài gây tranh cãi.

Đường dây này đã nhận được lợi thế bất ngờ khi Red Faber, một tay ném nổi tiếng trong sạch, không thể thi đấu do bị cúm. Nhiều năm sau, Schalk nói rằng kèo dàn xếp có thể đã không được bắt đầu nếu Faber có thể thi đấu. Theo Schalk, vì Faber là chủ công của đội, anh ấy gần như chắc chắn sẽ được ra ném thay vì hai trong số những kẻ bị cáo buộc nằm trong đường, các cầu thủ giao bóng Eddie "Knuckles" CicotteLefty Williams.[10]

Diễn biến tại World Series

Vào ngày 1 tháng 10, ngày diễn ra ván đấu đầu tiên, có tin đồn trong giới cá độ rằng kì World Series đã bị dàn xếp, và lượng tiền đổ dồn vào đặt cược cho Cincinnati đã khiến tỷ lệ cược chống Reds giảm nhanh chóng. Những tin đồn này cũng lan đến cánh báo chí, nơi một số phóng viên, bao gồm Hugh Fullerton của tChicago Herald and Examiner và cựu cầu thủ kiêm huấn luyện viên Christy Mathewson, đã quyết định trao đổi ý kiến về bất kỳ pha bóng và cầu thủ nào mà họ thấy khả nghi. Tuy nhiên, hầu hết người hâm mộ và giới quan sát đều hướng tới loạt đấu chung kết một cách khách quan. Vào ngày 2 tháng 10, tờ Philadelphia Bulletin đã đăng một bài thơ mà sau này bị nhìn nhận đầy mỉa mai:

Still, it really doesn't matter,
After all, who wins the flag.
Good clean sport is what we're after,
And we aim to make our brag
To each near or distant nation
Whereon shines the sporting sun
That of all our games gymnastic
Base ball is the cleanest one!

Sau khi tung một cú strike ở cú ném đầu tiên của mình tại loạt trận, Cicotte đã tung cú ném thứ hai trúng vào lưng người đánh mở màn cho Cincinnati là Morrie Rath, qua đó ra tín hiệu đã được sắp xếp trước xác nhận các cầu thủ tham gia đường dây tiếp tục theo độ.[10] Trong hiệp thứ tư, Cicotte đã ném chuyền bóng lỗi cho Swede Risberg ở chốt hai. Pha loại kép không thành công này đã lập tức rơi vào tầm tình nghi của cánh nhà báo.[11]

Williams nhận thua tại ba ván, một kỷ lục World Series. Dickie Kerr, một tân binh không nằm trong đường dây, đã thắng cả hai trận ra sân của mình. Tuy nhiên, cánh cá độ đã chuyển sang bội ước, và xù khoản tiền trả trước đã hứa (được trả sau mỗi trận thua) với lý do tất cả tiền đang nằm hết trong tay các nhà cái. Sau Ván 5, tức giận vì bị xù tiền, các cầu thủ trong đường dây đã cố gắng lừa những kẻ cá độ và thắng các ván thứ sáu và bảy của Series chín ván thắng năm. Trước Ván 8, những lời đe dọa bạo lực đã được đưa ra nhân danh những kẻ cá độ chống lại các cầu thủ và gia đình họ.[12] Williams xuất phát tại Ván 8 nhưng để thua bốn cú hit liên tiếp sau một out, mất ba điểm trước khi bị huấn luyện viên Kid Gleason thay ra. White Sox thua Ván 8 (và chung cuộc) vào ngày 9 tháng 10 năm 1919.[13] Ngoài Weaver, các cầu thủ liên quan đến vụ bê bối được nhận được ít nhất 5.000 đô la mỗi người (tương đương $91.000 vào năm 2026), nhất là Gandil nhận 35.000 đô la (tương đương $635.000 vào năm 2026).

Hậu quả

Điều tra, khởi tố và phán quyết trắng án (1920)

Tin đồn về vụ dàn xếp đã đeo bám White Sox suốt mùa giải 1920 khi họ đang trong cuộc đua vô địch American League với Cleveland Indians, và những câu chuyện về bán độ cũng đã ảnh hưởng đến các cầu thủ tại các câu lạc bộ khác. Cuối cùng, vào tháng 9 năm 1920, một bồi thẩm đoàn đã được triệu tập để điều tra, và Cicotte đã thú nhận đã tham gia vào vụ dàn xếp tỷ số trước đoàn bồi thẩm vào ngày 28 tháng 9.[14]

Trước thềm loạt trận cuối cùng của mùa giải, White Sox đang gần như ngang bằng thành tích với đội đầu bảng Indians. Sox cần phải thắng cả ba trận còn lại và sau đó hy vọng Cleveland sẽ sảy chân, vì Indians còn nhiều trận chưa đấu hơn Sox. Mặc dù mùa giải đang ở giai đoạn căng thẳng, Comiskey đã đình chỉ bảy cầu thủ White Sox vẫn còn thi đấu ở cấp nhà nghề (Gandil đã không trở lại đội một vào năm 1920 và đang chơi bóng bán chuyên nghiệp). Sau đó, ông nói rằng ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đình chỉ họ, mặc dù hành động này có thể đã khiến Sox mất đi cơ hội giành chức vô địch AL lần thứ hai. Sox đã thua hai trong ba trận ở loạt trận cuối cùng trước St. Louis Browns và kết thúc ở vị trí thứ hai, kém Indians hai trận, đội sau đó đã giành chức vô địch World Series năm 1920.

Bồi thẩm đoàn đã ra quyết định vào ngày 22 tháng 10 năm 1920, khởi tố tám cầu thủ cùng năm con bạc bị cáo buộc. Bản cáo trạng bao gồm chín tội danh âm mưu lừa đảo.[15] Mười cầu thủ không liên quan đến đường dây, cũng như huấn luyện viên Kid Gleason, mỗi người được Comiskey trao tặng nhận séc tiền thưởng 1.500 đô la (tương đương $23.500 vào năm 2026) vào tháng 10 năm 1920, số tiền bằng chênh lệch giữa tiền thưởng của thành viên đội thắng và đội thua tại World Series năm 1919.[16]

 
Hai cầu thủ nội tuyến Swede Risberg (trái) và Buck Weaver trong phiên tòa năm 1921.

Phiên tòa bắt đầu ở Chicago vào ngày 27 tháng 6 năm 1921, nhưng Thẩm phán Hugo Friend đã phải trì hoãn do hai bị cáo Ben Franklin và Carl Zork kêu bị ốm.[17] Hậu vệ phải Shano Collins được nêu tên là nguyên đơn trong các cáo trạng, cáo buộc các đồng đội bán độ đã khiến anh ta thiệt hại 1.784 đô la.[18] Trước phiên tòa, bằng chứng quan trọng đã mất khỏi tòa án Quận Cook, bao gồm cả đơn thú tội có chữ ký của Cicotte và Jackson, những người sau đó đã rút lại lời thú tội trên. Một vài năm sau, những đơn thú tội bị mất tích đã xuất hiện trở lại trong tay luật sư của Comiskey.[19]

Vào ngày 1 tháng 7, bên công tố công bố rằng Burns, người bị truy tố vì dính líu trong đường dây, đã trở thành nhân chứng phía nhà nước và sẽ làm chứng.[20] Trong quá trình lựa chọn bồi thẩm đoàn vào ngày 11 tháng 7, một số thành viên của đội White Sox lúc đó, bao gồm cả Gleason, đã đến tòa án, trò chuyện và bắt tay với các cựu cầu thủ bị cáo; đã có lúc, họ thậm chí còn cù lét Weaver, người được biết là khá dễ bị cù.[21] Việc lựa chọn bồi thẩm đoàn mất vài ngày, nhưng vào ngày 15 tháng 7, cuối cùng 12 bồi thẩm viên đã được chọn cho vụ khởi tố.[22]

Phiên tòa bắt đầu vào ngày 17 với phần lời khai của các bị cáo, khi công tố viên Charles Gorman trình bày các bằng chứng nhằm chống lại các bị cáo. Dưới đây là đoạn mô tả đương thời từ tờ The New York Times:

Những người dự phiên tòa càng làm của phòng xử án trông giống một khán đài, khi hầu hết họ đều mặc áo sơ mi cộc tay và rất ít người mặc áo có cổ. Hàng chục cậu thiếu niên chen chúc ngồi vào chỗ, và khi ông Gorman kể về vụ bán hết vé được cho là đã xảy ra, chúng liên tục nhìn nhau đầy kinh ngạc, lẩm bẩm: 'Mày nghĩ sao về điều đó?' hoặc 'Chà, mình không ngờ luôn.'[23]

Sau đó, Comiskey được gọi lên làm chứng và trở nên kích động trước những câu hỏi do bên bào chữa đặt ra đến nỗi ông bật dậy khỏi ghế nhân chứng và giơ nắm đấm về phía luật sư bên bị cáo Ben Short.[23]

Lời khai gây chấn động nhất được lấy vào ngày hôm sau 19 tháng 7, khi Burns thừa nhận các cầu thủ White Sox đã cố ý dàn xếp kết quả tại World Series năm 1919; Burns đề cập đến sự tham gia của ông trùm tội phạm có tổ chức Arnold Rothstein và nhiều người khác, và làm chứng rằng Cicotte đã đe dọa ném bóng ra khỏi sân nếu cần để bán được độ.[24] Sau lời khai và bằng chứng bổ sung, vào ngày 28 tháng 7, bên bào chữa kết thúc phần trình bày và vụ án được chuyển cho bồi thẩm đoàn.[25] Bồi thẩm đoàn đã thảo luận trong chưa đầy ba giờ trước khi đưa ra phán quyết không có tội đối với tất cả các cáo buộc đối với tất cả cầu thủ bị cáo.[15]

Landis được bổ nhiệm làm Ủy viên, cấm tư cách cả tám cầu thủ (1921)

Bất kể phán quyết của bồi thẩm đoàn có ra sao, bất kì cầu thủ nào có hành vi bán độ, cầu thủ nào nhận tiền dàn xếp bán độ, hay thậm chí chỉ ngồi chung với cầu thủ nhúng chàm và cánh cá độ thảo luận kế hoạch dàn xếp mà không nhanh chóng tố giác cho câu lạc bộ chủ quản, sẽ không được phép hiện diện trong làng bóng chày chuyên nghiệp một lần nào nữa.[26]

 
Thẩm phán Kenesaw Mountain Landis ký quyết định nhận nhiệm Ủy viên bóng chày, ngày 12 tháng 11 năm 1920

Rất lâu trước khi vụ bê bối nổ ra, nhiều chủ sở hữu các đội bóng chày nhà nghề đã có những bất bình âm ỉ với cách thức quản lý các giải đấu của Ủy ban Bóng chày Quốc gia lúc bấy giờ.[27] Vụ bê bối Black Sox và ảnh hưởng mà nó gây ra cho uy tín của môn bóng chày chuyên nghiệp đã khiến các chủ sở hữu quyết tâm cải cách việc quản lý môn thể thao này.[27] Kế hoạch ban đầu của họ là bổ nhiệm một thẩm phán liên bang được kính trọng rộng rãi và nổi tiếng là người yêu bóng chày Kenesaw Mountain Landis đứng đầu một ủy ban được cải tổ gồm ba người không liên quan gì đến bóng chày.[27] Tuy nhiên, Landis đã nói rõ với các chủ sở hữu rằng ông sẽ chỉ chấp nhận được bổ nhiệm cho vị trí một ủy viên duy nhất kiểm soát môn thể thao này, và ngay cả khi được đáp ứng cũng chỉ đồng ý với điều kiện là ông được trao quyền lực thi hành quản lý bóng chày gần như tuyệt đối. Do đang muốn nhanh chóng làm trong sạch hình ảnh của môn và các giải đấu, giới chủ đã đồng ý với các điều kiện trên và trao cho ông quyền lực gần như tuyệt đối với tất cả hệ thống các giải đấu nhà nghề và hạng dưới.[27] Vào thời điểm đó, việc MLB tập trung quyền lực quản lý vào một ủy viên duy nhất thay mặt cho giới chủ sở hữu đã gây tranh cãi.

Ngay sau khi nhậm chức trước mùa giải năm 1921, một trong những động thái đầu tiên sau khi nhậm chức ủy viên của Landis là liệt tám cầu thủ bị cáo buộc vào "danh sách không tư cách", qua đó đã khiến họ bị cấm thi đấu vô thời hạn khỏi tất cả các giải đấu bóng chày chuyên nghiệp "có tổ chức" (tuy nhiên quyết định cấm không áp dụng tới các đội bóng bán chuyên lưu động). Vào ngày 3 tháng 8 năm 1921, một ngày sau khi các cầu thủ được tuyên bố trắng án, Landis đã nhanh chóng dập tắt triệt để khả năng phục hồi tư cách thi đấu cho họ với phán quyết như sau:

Dựa trên tiền lệ trước đó khi Babe Borton, Harl Maggert, Gene DaleBill Rumler bị cấm khỏi PCL vì tham gia dàn xếp kết quả trận đấu, Landis khẳng định rằng cả tám cầu thủ bị buộc tội sẽ nằm cố định trong "danh sách không tư cách", tức cấm họ tham gia bóng chày có tổ chức vĩnh viễn, đồng thời giữ nguyên lập trường rằng mặc dù các cầu thủ đã được tuyên trắng án, nhưng việc họ đã vi phạm luật bóng chày là không thể phủ nhận, và không ai trong số họ có thể được phép quay lại tham gia các hoạt động nếu hệ thống bóng chày nếu muốn lấy lại lòng tin của công chúng. Comiskey đã ủng hộ Landis bằng cách thanh lý hợp đồng vô điều kiện với bảy người còn hợp đồng với White Sox.

Sau tuyên bố của ủy viên, dự luận đều nhất trí rằng cả tám cầu thủ liên quan đều đã bị cấm thi đấu bóng chày chuyên nghiệp suốt đời. Landis, với kinh nghiệm lâu năm làm thẩm phán và luật sư liên bang, đã sử dụng phán quyết này (vụ án) làm tiền lệ nền tảng (của các giải đấu lớn được tổ chức lại) để Ủy viên Bóng chày trở thành người có thẩm quyền tuyệt đối đối với hoạt động của hệ thống bóng chày chuyên nghiệp tại Hoa Kỳ. Ông đã thiết lập tiền lệ rằng liên đoàn trao cho ủy viên quyền lực tuyệt đối và trách nhiệm xác định sự phù hợp hoặc thích hợp của bất kỳ ai, bất cứ điều gì, hoặc bất kỳ hoàn cảnh nào, để được liên kết với bóng chày chuyên nghiệp, trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

Các cầu thủ bị cấm

Landis đã cấm vĩnh viễn tám cầu thủ đội White Sox năm 1919 vì liên quan đến vụ dàn xếp tỷ số, bao gồm:

  • Arnold "Chick" Gandil, chốt một, kẻ cầm đầu đường dây dàn xếp tỷ số. Vào năm 1920, ông đang chơi bóng bán chuyên nghiệp. Trong một bài báo của Sports Illustrated năm 1956, Gandil bày tỏ hối hận vì hành vi dàn xếp của mình. Tuy nhiên, ông viết rằng các cầu thủ thực sự đã từ bỏ kế hoạch khi nhận ra rằng họ sẽ bị theo dõi chặt chẽ, và nhiều lỗi của họ là do tâm lý căng cứng khi bị theo dõi. Tuy nhiên, ông thừa nhận rằng các cầu thủ xứng đáng bị cấm chỉ với hành vi nói chuyện với cánh cờ bạc.[28]
  • Eddie Cicotte, giao bóng, người đã thừa nhận có liên quan đến vụ dàn xếp.[14]
  • Oscar "Happy" Felsch, trung vệ.
  • "Shoeless" Joe Jackson, ngôi sao hậu vệ và một trong những tay đánh bóng xuất sắc nhất trong toàn các giải nhà nghề. Jackson đã thú nhận trong lời khai có tuyên thệ trước bồi thẩm đoàn rằng anh ta đã nhận 5.000 đô la tiền mặt từ cánh đánh bạc, nhưng cũng khai có tuyên thệ rằng ông chưa bao giờ tiếp xúc với bất kỳ người đánh bạc nào và chỉ được biết về vụ dàn xếp qua việc trò chuyện với các cầu thủ White Sox khác. Những người tham gia khác trong đường dây đã báo cho Jackson rằng ông sẽ nhận được 20.000 đô la tiền mặt được chia thành các khoản sau mỗi trận thua. Jackson khai rằng đã thi đấu hết sức trong toàn bộ World Series và không làm gì theo bất kỳ cách nào để góp phần dàn xếp bất kỳ ván đấu nào. Người bạn cùng phòng của anh ta, cầu thủ giao bóng Lefty Williams, đã mang 5.000 đô la tiền mặt về phòng khách sạn của họ và quẳng đó sau khi thua Ván 4 khi họ đang đóng gói hành lý để trở về Cincinnati, và đó là số tiền duy nhất mà Jackson nhận được.[29] Jackson sau đó đã rút lại lời khai nhận và khẳng định mình vô tội cho đến khi ông qua đời vào năm 1951. Mức độ dính líu của ông trong đường dây này vẫn là đề tài gây tranh cãi.[10]
  • Fred McMullin, cầu thủ sân trong đa năng. McMullin có lẽ không bị liệt vào nhóm dính líu đến vụ dàn xếp nếu anh ta không nghe lén được cuộc trò chuyện của các cầu thủ khác tham gia đường dây. Vai trò tuyển trạch viên của anh ta có thể đã có tác động lớn hơn đến vụ dàn xếp này vì anh ta được ra sân rất ít tại World Series.
  • Charles "Swede" Risberg, chặn ngắn. Risberg là cánh tay phải của Gandil và là "kẻ thực thi" trong đường dây. Ông chỉ đạt thành tích 2 hit trong 25 lượt đánh bóng và mắc bốn lỗi tại loạt trận này.
  • George "Buck" Weaver, cầu thủ chốt ba. Weaver đã có mặt tại các cuộc họp ban đầu, và mặc dù không tham gia dàn xếp, nhưng ông bị quy là đồng phạm do đã biết về nó. Trong một cuộc phỏng vấn vào năm 1956, Gandil nói rằng ý tưởng nhận tiền trước từ cánh cờ bạc là của Weaver.[15] Landis đã cấm vĩnh viễn Weaver dựa trên cơ sở trên, khẳng định, "Những kẻ giao du với phường lừa đảo và cờ bạc không thể mong đợi được khoan hồng." Vào ngày 13 tháng 1 năm 1922, Weaver đã nộp đơn xin phục hồi tư cách nhưng không thành công. Giống như Jackson, ông tiếp tục khẳng định mình vô tội với các ủy viên bóng chày kế tiếp nhưng không có hiệu quả.
  • Claude "Lefty" Williams, giao bóng. Ông có thành tích 0–3 với chỉ số ERA 6.63 trong loạt trận, qua đó cùng George Frazier của đội New York Yankees năm 1981 là những tay ném duy nhất thua ba trận trong một kỳ World Series. Trận thua thứ ba của Williams là ván thứ tám, vốn trở nên bất khả thi sau khi World Series quay trở lại thể thức bảy trận thắng bốn vào năm 1922.

Ngoài ra, Joe Gedeon, chốt hai của đội St. Louis Browns, cũng đã bị cấm thi đấu. Là bạn của Risberg, Gedeon biết được về vụ dàn xếp từ Risberg và đã đặt cược vào Cincinnati. Ông sau đó đã thông báo cho Comiskey về vụ dàn xếp để nhận thưởng, nhưng thay vào đó đã bị Landis cấm anh ta thi đấu suốt đời cùng với tám cầu thủ của White Sox.

Joe Jackson

 
Shoeless Joe Jackson

Mức độ tham gia của Jackson trong vụ dàn xếp vẫn còn gây tranh cãi, khi ông có tỷ lệ đánh bóng dẫn đầu tại World Series là .375 — bao gồm cả cú home run duy nhất tại Series — và ném về loại năm chân chạy và xử lý 30 cơ hội đánh ra sân ngoài mà không mắc lỗi nào. Nhìn chung, các cầu thủ thường thi đấu kém hơn trong những ván đấu mà đội họ thua, và Jackson đã đánh bóng kém hơn trong năm ván đấu mà White Sox thua, với tỷ lệ đánh bóng trung bình .286 trong các trận trên, vốn vẫn trên mức trung bình (Hai giải nhà nghề National LeagueAmerican League có tỷ lệ đánh bóng trung bình toàn là .263 trong mùa giải 1919).[30] Jackson đạt tỷ lệ đánh bóng .351 trong mùa giải, tốt thứ tư trong các giải nhà nghề (tỷ lệ .356 trong suốt sự nghiệp của ông là tốt thứ tư trong lịch sử MLB, chỉ kém Ty Cobb, Oscar CharlestonRogers Hornsby). Ba trong số sáu lần đẩy điểm về của ông đến từ những trận thua, bao gồm cả cú home run đã đề cập ở trên, và một cú double trong ván đấu thứ tám khi Reds đang dẫn trước khá xa và loạt trận gần như đã ngã ngũ. Tuy nhiên, trong ván đấu đó, một quả bóng bay xa ngoài biên đã bị bắt gọn sát rào khi có chân chạy ở chốt thứ hai và ba, tước đi cơ hội đẩy chân chạy về điểm của Jackson.

Một pha bóng cụ thể đã bị đưa ra mổ xẻ: trong hiệp thứ năm của ván đấu thứ tư, khi Cincinnati có một chân chạy đang ở chốt hai, Jackson bắt được một cú hit đơn sang sân trái và ném về chốt nhà, nhưng Cicotte đã chặn cú ném đó. Gandil sau đó thừa nhận đã hét lệnh Cicotte chặn cú ném, dẫn tới điểm số được ghi, và Sox thua 2–0.[31] Cicotte, người đã có hành vi bán độ rõ ràng, đã mắc hai lỗi chỉ trong hiệp thứ năm đó.

Nhiều năm sau, tất cả những cầu thủ có liên quan đều nói rằng Jackson chưa bao giờ có mặt trong các cuộc giữa họ với các con bạc. Williams, bạn cùng phòng của Jackson, sau đó nói rằng họ chỉ nhắc đến Jackson nhằm tăng thuyết phục trước các con bạc.[10]

Hậu quả

Sau khi bị cấm thi đấu, Risberg và một số cầu thủ Black Sox khác đã cố gắng tổ chức một chuyến du dấu vòng quanh ba tiểu bang. Tuy nhiên, họ buộc phải hủy bỏ kế hoạch đó sau khi Landis cho biết rằng bất kỳ ai thi đấu với hoặc trước họ cũng sẽ bị cấm thi đấu bóng chày chuyên nghiệp suốt đời. Sau đó, họ tuyên bố kế hoạch chơi một trận đấu giao hữu thường xuyên vào mỗi Chủ nhật ở Chicago, nhưng Hội đồng Thành phố Chicago đã đe dọa sẽ rút giấy phép của bất kỳ sân bóng nào tổ chức trận đấu đó.[10]

Với bảy cầu thủ giỏi nhất phải nghỉ thi đấu vĩnh viễn, đội White Sox đã tụt xuống vị trí thứ bảy vào năm 1921. Họ đã không còn là ứng cử viên tranh chức vô địch cho đến năm 1936, năm năm sau khi Comiskey qua đời, và không giành được chức vô địch American League nào nữa cho đến năm 1959 (cơn hạn kỷ lục cho danh hiệu trên vào thời điểm đó). Đội cũng đã không giành được chức vô địch World Series nào nữa cho tới năm 2005, dẫn tới niềm tin về Lời nguyền Black Sox.

Tên gọi

Mặc dù nhiều người tin rằng cái tên Black Sox được tạo ra để ám chỉ bản chất đen tối của vụ dàn xếp, thuật ngữ "Black Sox" nhiều khả năng đã tồn tại trước khi vụ dàn xếp xảy ra. Có chuyện kể rằng cái tên "Black Sox" bắt nguồn từ việc Comiskey từ chối chi trả việc giặt giũ đồng phục của cầu thủ, thay vào đó khăng khăng yêu cầu chính họ tự trả tiền. Theo đó, sau khi các cầu thủ đã từ chối, White Sox đã thi đấu ở các trận đấu sau đó trong những bộ đồng phục ngày càng cáu bẩn thỉu khi bụi bẩn, mồ hôi và ghét bám tích tụ khiến những bộ đồng phục vải bông trắng dần chuyển sang màu tối hơn nhiều. Sau đó, Comiskey đã cho giặt đồng phục và khấu trừ hóa đơn giặt giũ vào tiền lương của các cầu thủ.[32] Mặt khác, Eliot Asinof trong cuốn sách Eight Men Out của mình không đưa ra mối liên hệ nào như vậy, khi dù có đề cập đến những bộ đồng phục bẩn thỉu ở phần đầu nhưng chỉ đề cập đến thuật ngữ "Black Sox" khi liên quan đến vụ bê bối.

Xem thêm

Tài liệu tham khảo

  1. ^ Pietrusza, David. "Arnold Rothstein and Baseball's 1919 Black Sox Scandal". davidpietrusza.com. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 5 năm 2007. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2012.
  2. ^ Owens, John. "Buck Weaver's family pushes to get 'Black Sox' player reinstated". Chicagotribune.com (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2018.
  3. ^ "The Black Sox". chicagohs.org. Bản gốc lưu trữ tháng 11 24, 2014. Truy cập tháng 12 8, 2014.
  4. ^ Douglas Linder (2010). "The Black Sox Trial: An Account". Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2026.
  5. ^ "The White Sox at". 1919blacksox.com. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 7 năm 2009. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2009.
  6. ^ "ESPN Classic – Black Sox Gandil agrees to fix World Series".
  7. ^ Doug Linder. "An Account of the 1919 Chicago Black Sox Scandal and 1921 Trial". Law2.umkc.edu. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 2 năm 2020.
  8. ^ "1919 Black Sox". 1919blacksox.com. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 29 tháng 2 năm 2020.
  9. ^ "Baseball Reference". Baseball-reference.com. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  10. ^ a b c d e Purdy, Dennis (2006). The Team-by-Team Encyclopedia of Major League Baseball. New York City: Workman. ISBN 0-7611-3943-5.
  11. ^ Weschler, Lawrence (ngày 14 tháng 9 năm 2016). "The Discovery, and Remarkable Recovery, of the King Tut's Tomb of Silent-Era Cinema". Vanity Fair (bằng tiếng Anh).
  12. ^ Linder, Douglas (2010). "The Black Sox Trial: An Account". Law.umkc.edu. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 11 năm 2016. Asinof's Eight Men Out includes a dramatic, but entirely fictional, report of what happened before the Game Eight. Asinof admitted in 2003 that the story was made up ... Threats were, however, made.
  13. ^ "1919 World Series". Baseball-reference.com. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2013.
  14. ^ a b "Chicotte Tells What His Orders Were in Series". Minnesota Daily Star. ngày 29 tháng 9 năm 1920. tr. 5.
  15. ^ a b c Linder, Douglas. "Famous American Trials". The Black Sox Trial: An Account. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 2 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2011.
  16. ^ "Honest White Sox Get $1,500 Apiece for 1919 Loses". Minnesota Daily Star. ngày 5 tháng 10 năm 1920. tr. 5.
  17. ^ "New Setback Halts Ball Players' Trial". The New York Times. ngày 28 tháng 6 năm 1921. tr. 7. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  18. ^ Linder, Doug (ngày 5 tháng 7 năm 1921). "Indictment & Bill of Particulars in People of Illinois v Cicotte (The Black Sox Trial): Indictments". Law.umkc.edu. Bản gốc lưu trữ tháng 5 24, 2009. Truy cập tháng 8 6, 2009.
  19. ^ Eight Men Out. tr. 289–291.
  20. ^ "Ex-White Sox Player Turns State Evidence". The New York Times. ngày 2 tháng 7 năm 1921. tr. 7. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  21. ^ "White Sox Players Greet Indicted Men". The New York Times. ngày 12 tháng 7 năm 1921. tr. 13. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  22. ^ "Jury is Completed for Baseball Trial". The New York Times. ngày 16 tháng 7 năm 1921. tr. 5. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  23. ^ a b "Came Near Blows at Baseball Trial". The New York Times. ngày 19 tháng 7 năm 1921. tr. 16. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  24. ^ "Burns Tells Story of Plot to Throw 1919 World Series". The New York Times. ngày 20 tháng 7 năm 1921. tr. 1. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  25. ^ "Defense Rests Case in Baseball Trial". The New York Times. ngày 29 tháng 7 năm 1921. tr. 28. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2018.
  26. ^ "SportsCenter Flashback: The Chicago Black Sox banned from baseball". ESPN. ngày 19 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2011.
  27. ^ a b c d Leifer, Eric M. (1998). Making the majors: The transformation of team sports in America. Harvard University Press. tr. 88-89. ISBN 978-0674543317.
  28. ^ Gandil, Arnold (Chick) (ngày 17 tháng 9 năm 1956). "This is My Story of the Black Sox Series". Sports Illustrated. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 7 năm 2011.
  29. ^ Jackson, Joe (ngày 28 tháng 9 năm 1920). "Before the Grand Jury of Cook County In the Matter of the Investigation of Alleged Baseball Scandal". Baseball Almanac (Phỏng vấn). Phỏng vấn viên Hartley L. Replogle. Miami, Florida: Baseball Almanac, Inc. Truy cập ngày 30 tháng 5 năm 2019.
  30. ^ "League Year-by-Year Batting". Baseball-Reference.com. Truy cập ngày 6 tháng 4 năm 2010.
  31. ^ Arnold "Chick" Gandil (trong cuộc phỏng vấn với Mel Durslag), "This is My Story of the Black Sox Series," Sports Illustrated, 17 tháng 9 năm 1956.
  32. ^ Burns, Ken (Director) (1994). Baseball: Inning 3 (PBS Television miniseries). PBS. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 5 năm 2015. Truy cập ngày 24 tháng 5 năm 2015.

Đọc thêm

Liên kết ngoài


Bản mẫu:Chicago White Sox