Kieron Courtney Dyer (sinh ngày 29 tháng 12 năm 1978) là một huấn luyện viên bóng đá chuyên nghiệp và cựu cầu thủ người Anh, hiện là huấn luyện viên đội một tại câu lạc bộ League Two Chesterfield.

Kieron Dyer
Tập tin:KeironDyerWHU21082010.jpg
Dyer tập luyện với West Ham United năm 2010
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ Kieron Courtney Dyer[1]
Ngày sinh 29 tháng 12, 1978 (47 tuổi)[1]
Nơi sinh Ipswich, Anh
Chiều cao 5 ft 8 in (1,73 m)[2]
Vị trí Tiền vệ
Thông tin đội
Đội hiện nay
Chesterfield (huấn luyện viên
đội một)
Sự nghiệp cầu thủ trẻ
Năm Đội
1995–1996 Ipswich Town
Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp*
Năm Đội ST (BT)
1996–1999 Ipswich Town 91 (9)
1999–2007 Newcastle United 190 (23)
2007–2011 West Ham United 30 (0)
2011Ipswich Town (mượn) 4 (0)
2011–2013 Queens Park Rangers 5 (0)
2013 Middlesbrough (2)
Tổng cộng 329 (34)
Sự nghiệp đội tuyển quốc gia
Năm Đội ST (BT)
1997 Anh (0)
1997–1999 Anh 11 (1)
1998 Anh B 3 (0)
1999–2007 Anh 33 (0)
*Số trận ra sân và số bàn thắng ở câu lạc bộ tại giải quốc gia

Là một tiền vệ, Dyer thi đấu bóng đá trẻ cho câu lạc bộ quê nhà Ipswich Town trước khi có gần 100 lần ra sân tại giải vô địch quốc gia cho đội một của câu lạc bộ. Ông được bán cho Newcastle United với giá 6 triệu bảng, khi đó là mức phí cao nhất từng được trả cho một cầu thủ Ipswich, và có gần 200 lần ra sân cho Newcastle từ năm 1999 đến năm 2007. Sau đó, ông chuyển đến West Ham United với cùng mức phí, nhưng gặp nhiều chấn thương khác nhau, khiến ông chỉ có 30 lần ra sân tại giải vô địch quốc gia trong bốn mùa giải. Sau một thời gian ngắn trở lại Ipswich theo dạng cho mượn vào tháng 3 năm 2011, ông ký hợp đồng với câu lạc bộ mới thăng hạng Queens Park Rangers trước mùa giải Premier League 2011–12 của đội. Tuy nhiên, quãng thời gian của ông tại QPR một lần nữa bị ảnh hưởng bởi chấn thương, và ông chỉ có tám lần ra sân cho câu lạc bộ trước khi được giải phóng vào tháng 1 năm 2013. Ông trải qua phần còn lại của mùa giải tại Middlesbrough trước khi giải nghệ.

Dyer khoác áo Anh 33 lần từ năm 1999 đến năm 2007. Ông là thành viên đội hình Anh vào đến tứ kết tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2002Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004.

Sự nghiệp câu lạc bộ

Ipswich Town

Dyer sinh tại Ipswich, có cha là người Antigua và mẹ là người Anh.[3] Sự nghiệp của Dyer bắt đầu với đội bóng quê nhà Ipswich Town, nơi ông ký hợp đồng với tư cách cầu thủ học việc 17 tuổi vào năm 1996.[4] Ông chen chân vào đội một Ipswich ngay trong mùa giải đầu tiên tại câu lạc bộ, và nhanh chóng tạo dựng danh tiếng là một trong những cầu thủ trẻ hàng đầu của bóng đá Anh ngoài Giải bóng đá Ngoại hạng Anh.[4][5] Sau ba năm ở Portman Road, ông yêu cầu được chuyển nhượng để nâng cao triển vọng thi đấu quốc tế, sau khi Ipswich không thể giành quyền thăng hạng lên Premier League qua loạt play-off năm 1999.[6]

Newcastle United

Tập tin:Kieron Dyer.JPG
Dyer khởi động cho Newcastle vào tháng 7 năm 2007

Dyer được bán cho Newcastle United vào tháng 7 năm 1999 với mức phí 6 triệu bảng,[7] đây là kỷ lục phí chuyển nhượng mà Ipswich Town nhận được cho đến khi Connor Wickham được bán cho Sunderland.[8] Ông là cầu thủ người Anh duy nhất được Ruud Gullit ký hợp đồng trong thời gian Gullit làm huấn luyện viên Newcastle.[9] Dyer ghi bàn đầu tiên cho Newcastle trên sân nhà trước đối thủ cùng vùng Sunderland, nhưng trận đấu kết thúc với thất bại 1–2, sau đó Gullit từ chức không lâu.[9][10]

Dưới thời người thay thế Gullit là Bobby Robson, Dyer là cầu thủ quan trọng trong đội Newcastle lần lượt kết thúc ở vị trí thứ tư, thứ ba và thứ năm tại Premier League các mùa 2001–02, 2002–032003–04.

Ngày 2 tháng 4 năm 2005, Dyer tham gia một vụ ẩu đả trên sân với đồng đội Lee Bowyer trong trận Premier League của Newcastle gặp Aston Villa, và cả hai phải được đồng đội cùng cầu thủ Villa kéo ra, tách khỏi nhau.[11] Kết quả là Dyer và Bowyer đều nhận thẻ đỏ, khiến Newcastle chỉ còn tám người vì Steven Taylor trước đó đã bị truất quyền thi đấu vì cố ý dùng tay chơi bóng.[11] Dyer bị FA treo giò ba trận vì thẻ đỏ này;[12] Bowyer nhận án treo giò bốn trận từ FA và bị Newcastle phạt hơn sáu tuần lương, khoảng 200.000 bảng. Cuối tháng 4, FA tăng án treo giò của Bowyer thêm ba trận và phạt ông 30.000 bảng.[13] Năm 2006, tòa án Newcastle Magistrates phạt Bowyer 600 bảng và buộc ông trả 1.000 bảng chi phí sau khi ông nhận tội khơi mào vụ ẩu đả.[14]

Đầu mùa giải 2005–06, Dyer một lần nữa nằm trong danh sách chấn thương, lần này vì chấn thương gân kheo, khiến ông không thể được lựa chọn cho cả câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia.[15][16] Điều này diễn ra sau kỳ nghỉ giữa mùa, khi huấn luyện viên Newcastle Graeme Souness ký hợp đồng với nhiều tiền vệ khác, bao gồm Emre Belözoğlu, Scott Parker, Albert LuqueNolberto Solano.[17]

Dyer trở lại thi đấu đội một vào ngày 4 tháng 2 năm 2006 trước Portsmouth, trận đầu tiên của Newcastle sau sự ra đi của Souness.[18] Ông đánh dấu lần đá chính đầu tiên trong mùa giải kể từ ngày khai màn gặp Arsenal bằng một bàn thắng trong trận vòng Năm Cúp FA gặp Southampton ngày 18 tháng 2 năm 2006.[19]

Dyer trở thành cầu thủ Newcastle United đầu tiên ghi bàn tại Emirates trong trận hòa 1–1 với Arsenal ngày 18 tháng 11 năm 2006.[20] Trong lần đá chính đầu tiên sau bảy tháng, Dyer mở tỷ số ở phút 30 với bàn thắng đầu tiên tại giải vô địch quốc gia cho Newcastle sau hơn 20 tháng. Ông tiếp tục duy trì phong độ tốt, ghi bàn trước Tottenham Hotspur,[21] Bolton Wanderers,[22] Birmingham City,[23] Aston Villa,[24] AZ[25]Watford.[26] Sau khi trở lại từ chấn thương, Dyer thể hiện sự đa năng bằng cách chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm, tiền vệ phải và tiền vệ tấn công, hỗ trợ Obafemi Martins.

Dyer được phép đàm phán với West Ham United vào tháng 8 năm 2007 sau khi hai câu lạc bộ thống nhất mức phí chuyển nhượng không được tiết lộ.[27] Ngày 4 tháng 8, West Ham xác nhận thương vụ đổ vỡ do Newcastle rút khỏi thỏa thuận.[27] Tuy nhiên, thương vụ sau đó được khắc phục và Dyer hoàn tất việc chuyển đến Upton Park.[28]

West Ham United

Tập tin:DyerWHU.jpg
Dyer khởi động trước trận đấu cho West Ham, tháng 4 năm 2009

Dyer hoàn tất việc chuyển đến West Ham vào ngày 16 tháng 8 năm 2007 với giá 6 triệu bảng, ký hợp đồng bốn năm.[28] Ông ra mắt West Ham trong chiến thắng 1–0 trên sân Birmingham City ngày 18 tháng 8 năm 2007.[29] Tuy nhiên, đây là một trong số ít điểm tích cực trong thời gian Dyer khoác áo West Ham, khi sau đó ông liên tục bị chấn thương ảnh hưởng.[30] Chỉ mười ngày sau trận ra mắt, ông phải rời sân bằng cáng sau pha vào bóng của Joe Jacobson trong trận Cúp Liên đoàn gặp Bristol Rovers, khiến chân phải của ông bị gãy ở hai vị trí.[31] Dyer sau đó bỏ lỡ phần còn lại của mùa giải 2007–08. Chấn thương của ông được đánh giá lại vào tháng 8 năm 2008, khi có quyết định rằng ông cần một chương trình phục hồi chuyên biệt kéo dài sáu tuần trước khi bắt đầu tập luyện tiền mùa giải.[32]

Trong thời gian này, quá trình hồi phục chậm chạp của Dyer làm dấy lên nhiều đồn đoán rằng sự nghiệp của ông có thể đã kết thúc.[33]

Ngày 3 tháng 1 năm 2009, Dyer trở lại thi đấu cho West Ham sau 17 tháng vắng mặt, vào sân thay người trong hiệp hai trước Barnsley ở trận vòng Ba Cúp FA tại Boleyn Ground.[34] Các chấn thương của Dyer tiếp diễn vào tháng 5 năm 2009, khi ông phải nghỉ vì chấn thương gân kheo.[35] Ông thi đấu trận đầu tiên của West Ham trong mùa giải 2009–10 trước Wolverhampton Wanderers, nhưng tiếp tục gặp vấn đề chấn thương sau trận đấu.[35][36] Ông chỉ đá thêm một trận, trên sân Blackburn Rovers, trước khi lại gặp vấn đề gân kheo. Ông trở lại thêm hai trận trước khi một chấn thương khác vào tháng 9 khiến ông vắng mặt cho đến khi trở lại trong một trận đội dự bị gặp Stoke City vào tháng 11, nơi ông ghi hai bàn.[36][37]

Sau khi tiếp quản West Ham vào tháng 1 năm 2010, David Sullivan tiết lộ toàn bộ mức nợ của câu lạc bộ, tổng cộng 110 triệu bảng.[38] Không lâu sau, bên cạnh các biện pháp cắt giảm mạnh do phó chủ tịch Karren Brady thực hiện, Sullivan gợi ý rằng Dyer nên theo Dean Ashton giải nghệ; Sullivan bày tỏ sự thất vọng của câu lạc bộ khi Dyer, người nhận lương 60.000 bảng mỗi tuần, chỉ thi đấu 18 trận trong ba năm.[30] Câu lạc bộ quê nhà của Dyer là Ipswich Town từng bày tỏ sự quan tâm đến việc tái ký hợp đồng với ông, nhưng thương vụ đình trệ giữa các thông tin cho rằng Dyer yêu cầu West Ham trả 1 triệu bảng để chấm dứt hợp đồng; truyền thông cũng đồn đoán về việc liệu Dyer có thể vượt qua kiểm tra y tế hay không.[30]

Tháng 5 năm 2010, các số liệu trên The Daily Telegraph cho biết Dyer, người chỉ có 22 lần ra sân và chưa từng thi đấu đủ 90 phút cho West Ham, là cầu thủ hưởng lương cao nhất câu lạc bộ với 83.000 bảng mỗi tuần. Hợp đồng của ông bao gồm 424.000 bảng mỗi mùa cho quyền hình ảnh và 100.000 bảng phí trung thành.[39] Dyer được West Ham giải phóng vào cuối mùa giải 2010–11, sau khi khiến câu lạc bộ tốn khoảng 450.000 bảng cho mỗi trận mà ông thi đấu.[40]

Trở lại Ipswich Town theo dạng cho mượn

Ngày 11 tháng 3 năm 2011, Dyer trở lại câu lạc bộ đầu tiên của mình, Ipswich Town, theo hợp đồng cho mượn một tháng.[41] Ông được trao áo số 30.[42] Ông có trận ra mắt thứ hai cho Ipswich tại Elland Road trước Leeds United vào ngày 12 tháng 3, trước khi bị thay ra trong hiệp hai ở trận hòa 0–0.[43]

Tháng 4 năm 2011, huấn luyện viên West Ham Avram Grant từ chối đề nghị của Ipswich muốn giữ Dyer đến hết mùa giải 2010–11, và ông trở lại West Ham sau khi có bốn lần ra sân cho Ipswich.[44]

Queens Park Rangers

Tháng 7 năm 2011, Dyer ký hợp đồng một năm với Queens Park Rangers.[45] Ông ra mắt vào ngày 13 tháng 8 năm 2011, ngày khai màn mùa giải Premier League, trong trận gặp Bolton Wanderers, nhưng chỉ sau ba phút, ông phải rời sân bằng cáng vì chấn thương bàn chân.[46] Trong quá trình hồi phục, ông bị tổn thương dây chằng bàn chân trong một trận đấu của đội dự bị. Chấn thương này cần phẫu thuật và khiến ông phải nghỉ thi đấu phần còn lại của mùa giải.[47] Do chấn thương, Dyer bị loại khỏi đội hình 25 người của QPR cho nửa sau mùa giải Premier League 2011–12. Dù chỉ thi đấu bảy phút trong mùa giải 2011–12, Dyer vẫn ký gia hạn hợp đồng một năm với QPR, giữ ông ở lại câu lạc bộ đến hết mùa giải 2012–13.[48] Dyer ghi bàn thắng duy nhất cho câu lạc bộ ở thời gian bù giờ vào ngày 5 tháng 1 năm 2013, trong trận vòng Ba Cúp FA gặp West Bromwich Albion, ấn định tỷ số hòa 1–1; đây là bàn thắng đầu tiên của ông sau gần sáu năm.[49] Chỉ ba ngày sau, ông bị huấn luyện viên Harry Redknapp giải phóng khỏi QPR; Redknapp nói: "[Dyer] không nằm trong kế hoạch của tôi."[50]

Tháng 1 năm 2013, sau khi được giải phóng, Dyer bắt đầu tập luyện cùng Ipswich Town để duy trì thể lực trong lúc tìm câu lạc bộ mới.[51]

Middlesbrough và giải nghệ

Dyer trở lại Ipswich sau khi rời QPR và tập luyện cùng đội bóng Championship này vào tháng 1 năm 2013.[52]

Ngày 31 tháng 1 năm 2013, Dyer ký hợp đồng "ngắn hạn" với câu lạc bộ Championship Middlesbrough.[53] Trận ra mắt Middlesbrough của Dyer diễn ra vào ngày 2 tháng 2 trên sân một trong những câu lạc bộ cũ của ông, Ipswich Town, khi Boro thua 0–4.[54] Ngày 2 tháng 3, Dyer ghi bàn đầu tiên trong chiến thắng 2–1 trên sân nhà trước đội đầu bảng Cardiff City, cũng là bàn thắng đầu tiên của ông tại giải vô địch quốc gia kể từ năm 2007. Ngày 16 tháng 4, trong chiến thắng 1–0 trên sân nhà trước Nottingham Forest, Dyer thi đấu trọn vẹn 90 phút lần đầu tiên kể từ khi gia nhập QPR vào năm 2010. Khi hợp đồng kết thúc, Dyer không được đề nghị gia hạn và rời câu lạc bộ.[55]

Dyer trở lại Ipswich với vai trò huấn luyện viên học viện sau khi rời Middlesbrough. Ông xác nhận đã tập luyện trở lại với đội một trong giai đoạn cuối mùa giải 2012–13. Khi đó, báo chí địa phương đồn đoán rằng ông có thể sớm tái gia nhập Ipswich, nhưng ông không được đề nghị hợp đồng và sau đó giải nghệ, dù vẫn ở lại câu lạc bộ với vai trò huấn luyện viên học viện.[56][57]

Sự nghiệp quốc tế

Sau khi đại diện cho Anh ở các cấp độ trẻ, U-21 và đội B,[58] Dyer ra mắt đội tuyển quốc gia vào ngày 4 tháng 9 năm 1999, khi ông đá chính trong chiến thắng 6–0 của Anh trước Luxembourg.[59] Ông được bố trí trái sở trường ở vị trí hậu vệ phải và bị thay bởi Gary Neville sau giờ nghỉ, sau khi bị chấn thương trong tình huống kiến tạo bàn thắng thứ ba của trận đấu cho Alan Shearer.[59] Chấn thương không nghiêm trọng và ông có thể ra sân lần thứ hai cho Anh bốn ngày sau đó, khi vào sân thay Steve McManaman ở cuối trận hòa 0–0 với Ba Lan.[60] Anh giành quyền tham dự Euro 2000, nhưng Dyer không được chọn vào đội hình dự giải,[61] dù ông đã hồi phục chấn thương và tham gia các trận giao hữu trước giải gặp Argentina[62]Ukraina.[63] Cùng một số cầu thủ trẻ khác không được dự giải, gồm Rio Ferdinand, Frank Lampard, Michael Duberry, Jody MorrisJonathan Woodgate, Dyer tham gia một kỳ nghỉ có sử dụng rượu tại khu nghỉ dưỡng Ayia Napa ở Síp.[64] Kỳ nghỉ này trở thành tâm điểm truyền thông khi một đoạn video ghi lại cảnh Dyer, Ferdinand và Lampard quan hệ tình dục với một số phụ nữ bị rò rỉ cho The News of the World.[65] Không lâu sau khi câu chuyện được công bố, có thông tin Dyer đã phải nằm viện một đêm sau khi bị một mảnh kính làm bị thương ở mặt trong một vụ ẩu đả tại một hộp đêm ở Ipswich.[66]

Dyer trở lại đội hình Anh ở trận đầu tiên sau Euro 2000, trận vòng loại đầu tiên cho Giải vô địch bóng đá thế giới 2002, gặp Đức, cũng là trận bóng đá cuối cùng tại sân Wembley cũ.[67] Anh thua 0–1, sau đó huấn luyện viên Kevin Keegan từ chức.[67]

Dù chỉ thi đấu 45 phút dưới thời huấn luyện viên mới Sven-Göran Eriksson, Dyer vẫn được điền tên vào đội hình dự World Cup 2002.[68] Hai ngày sau khi đội hình được công bố, Dyer bị tổn thương dây chằng đầu gối sau pha vào bóng của Tahar El Khalej trong một trận đấu tại giải vô địch quốc gia gặp Southampton.[69] Tuy nhiên, ông hồi phục kịp thời để tiếp tục có mặt trong đội hình.[70] Ông có ba lần ra sân, đều từ ghế dự bị, tại giải đấu trước khi Anh bị nhà vô địch sau đó Brasil loại ở tứ kết.[71][72][73]

Dyer thi đấu trong một số trận vòng loại Euro 2004,[74][75][76] nhưng chỉ có bảy phút thi đấu tại Euro 2004, khi vào sân ở cuối trận thay Wayne Rooney trong trận vòng bảng thứ hai của Anh gặp Thụy Sĩ.[75] Sau khi có một số lần ra sân trong chiến dịch vòng loại World Cup 2006 của Anh,[75][77][78] chuỗi hiện diện của Dyer trong đội hình Anh bị chấm dứt bởi sự tái phát chấn thương gân kheo khi thi đấu trước Middlesbrough.[79]

Sau gần hai năm không thi đấu cho Anh, phong độ của Dyer tại Newcastle giúp ông được triệu tập vào đội hình xuất phát của đội tuyển Anh dưới thời Steve McClaren cho trận giao hữu gặp Tây Ban Nha vào tháng 2 năm 2007.[75][80] Lần ra sân gần nhất, và sau đó cũng là cuối cùng, của ông cho Anh diễn ra trong thất bại giao hữu 1–2 trước Đức vào tháng 8 năm 2007, khi Dyer thay Alan Smith trong hiệp hai.[75][81]

Sự nghiệp huấn luyện

Sau khi giải nghệ, Dyer đảm nhận vai trò huấn luyện viên học viện tại câu lạc bộ đầu tiên của mình, Ipswich Town, vào năm 2014, rồi trở thành trợ lý huấn luyện viên đội U-18 vào tháng 8 năm 2018.[82] Ông rời câu lạc bộ vào tháng 8 năm 2019, nêu rõ ý định chuyển sang công tác huấn luyện đội một.[82]

Ngày 26 tháng 10 năm 2020, Ipswich xác nhận Dyer sẽ trở lại câu lạc bộ để trở thành huấn luyện viên trưởng đội U-23 của câu lạc bộ.[83] Dyer cũng tham gia tích cực hơn vào công việc của đội một sau khi huấn luyện viên mới Paul Cook được bổ nhiệm vào tháng 3 năm 2021, thường hỗ trợ huấn luyện và có mặt trong khu kỹ thuật.[84] Dyer bất ngờ từ chức vào ngày 21 tháng 3 năm 2022.[85] Tháng 6 năm 2023, Dyer gia nhập Chesterfield với vai trò huấn luyện viên đội một, tái hợp với Cook trong ban huấn luyện của ông.[86]

Đời tư

Tháng 11 năm 2015, Dyer được công bố là một thí sinh trong loạt thứ 15 của I'm a Celebrity...Get Me Out of Here!. Ông về thứ tư trong chương trình sau 21 ngày tham gia, và quyên góp toàn bộ thù lao cho Jude Brady Foundation.[87]

Tháng 2 năm 2018, Dyer công khai cho biết khi 11 tuổi, ông từng bị người chú họ Kenny, lúc đó đã qua đời, lạm dụng tình dục.[88][89]

Dyer tham gia loạt thứ ba của Celebrity SAS: Who Dares Wins vào năm 2021.[90] Trong quá trình ghi hình, ông xô xát dữ dội với huấn luyện viên Jason Fox, điều mà ông cho là liên quan đến việc bị lạm dụng khi còn nhỏ.[91] Dyer phải rời chương trình vì xẹp phổi, tình trạng khiến ông phải nhập viện vào tháng 10.[92] Ngày 31 tháng 10, sau một loạt xét nghiệm tại bệnh viện, Ipswich Town xác nhận ông được chẩn đoán mắc viêm đường mật xơ hóa nguyên phát và sẽ phải ghép gan.[93] Tháng 10 năm 2023, Dyer rời bệnh viện sau khi ghép gan thành công.[94]

Ngày 20 tháng 11 năm 2024, Dyer nhận được lời xin lỗi tại Tòa án Cấp cao sau khi dàn xếp một vụ kiện nghe lén điện thoại chống lại Daily Mirror để đổi lấy một khoản bồi thường tài chính. Chủ sở hữu của Mirror thừa nhận đã nghe lén trái phép hộp thư thoại của Dyer trong khoảng thời gian từ tháng 3 năm 2003 đến tháng 12 năm 2004.[95]

Thống kê sự nghiệp

Câu lạc bộ

Số lần ra sân và bàn thắng theo câu lạc bộ, mùa giải và giải đấu[96]
Câu lạc bộ Mùa giải Giải vô địch Cúp FA Cúp Liên đoàn Châu Âu Khác Tổng cộng
Hạng đấu Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng
Ipswich Town 1996–97 First Division 13 0 1 0 0 0 2[a] 0 16 0
1997–98 First Division 41 4 2 0 7 1 2[a] 0 52 5
1998–99 First Division 37 5 2 0 4 0 2[a] 2 45 7
Tổng cộng 91 9 5 0 11 1 6 2 113 12
Newcastle United 1999–2000 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 30 3 6 1 0 0 3[b] 0 39 4
2000–01 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 26 5 1 0 4 1 31 6
2001–02 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 18 3 2 0 1 0 0 0 21 3
2002–03 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 35 2 0 0 1 2 12[c] 2 48 6
2003–04 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 25 1 2 2 0 0 7[d] 0 34 3
2004–05 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 23 4 3 0 1 0 7[b] 2 34 6
2005–06 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 11 0 2 1 0 0 0 0 13 1
2006–07 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 22 5 2 1 2 0 4[b] 1 30 7
Tổng cộng 190 23 18 5 9 3 33 5 250 36
West Ham United 2007–08 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 2 0 0 0 1 0 3 0
2008–09 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 7 0 1 0 0 0 8 0
2009–10 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 10 0 0 0 1 0 11 0
2010–11 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 11 0 0 0 2 0 13 0
Tổng cộng 30 0 1 0 4 0 35 0
Ipswich Town (mượn) 2010–11 Championship 4 0 4 0
Queens Park Rangers 2011–12 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 1 0 0 0 0 0 1 0
2012–13 Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 4 0 1 1 2 0 7 1
Tổng cộng 5 0 1 1 2 0 8 1
Middlesbrough 2012–13 Championship 9 2 9 2
Tổng cộng sự nghiệp 329 34 25 6 26 4 33 5 6 2 419 51
  1. ^ a b c Lần ra sân ở play-off First Division
  2. ^ a b c Lần ra sân ở Cúp UEFA
  3. ^ Lần ra sân ở UEFA Champions League
  4. ^ Hai lần ra sân ở UEFA Champions League, năm lần ra sân ở Cúp UEFA

Quốc tế

Số lần ra sân và bàn thắng theo đội tuyển quốc gia và năm[97]
Đội tuyển quốc gia Năm Số trận Bàn thắng
Anh 1999 3 0
2000 5 0
2002 5 0
2003 6 0
2004 6 0
2005 3 0
2007 5 0
Tổng cộng 33 0

Danh hiệu

UEFA Intertoto Cup 2006-07

Cá nhân

Tham khảo

  1. ^ a b "Kieron Dyer". Barry Hugman's Footballers.
  2. ^ "Kieron Dyer". Premier League (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2021. Truy cập ngày 20 tháng 6 năm 2021.
  3. ^ Dyer, Kieron (ngày 22 tháng 2 năm 2018). Old Too Soon, Smart Too Late: My Story. England: Headline. tr. Chapter 1. ISBN 978-1472249371.
  4. ^ a b Csaba Abrahall. "Kieron Dyer – Ipswich Town FC". sporting-heroes.net. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  5. ^ "Ipswich sack Burley". BBC Sport. ngày 11 tháng 10 năm 2002. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  6. ^ "Dyer slaps in transfer request". Echo. ngày 27 tháng 5 năm 1999. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010. [liên kết hỏng]
  7. ^ "The rise of Kieron Dyer". BBC Sport Academy. ngày 31 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  8. ^ "Ipswich Town Football Club". talkfootball.co.uk. ngày 11 tháng 8 năm 2009. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  9. ^ a b Scott Barnes (ngày 29 tháng 8 năm 1999). "Exit Gullit with thanks all round". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  10. ^ John Donoghue (ngày 26 tháng 8 năm 1999). "Gullit's gamble backfires". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  11. ^ a b "Newcastle 0–3 Aston Villa". BBC Sport. ngày 2 tháng 4 năm 2005.
  12. ^ Harris, Nick (ngày 6 tháng 4 năm 2005). "FA charges Bowyer and dismisses Dyer appeal". The Independent. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.
  13. ^ Stewart, Rob (ngày 23 tháng 4 năm 2005). "Bowyer given extra three-game ban for brawl". The Telegraph. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.
  14. ^ "Court fines Bowyer £600 for Dyer brawl". The Independent. ngày 6 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.
  15. ^ "Souness plays down Dyer reports". BBC Sport. ngày 3 tháng 10 năm 2005. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2020.
  16. ^ "Further hamstring woe for Dyer". Raidió Teilifís Éireann. ngày 3 tháng 11 năm 2005. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2020.
  17. ^ Caulkin, George (ngày 2 tháng 9 năm 2005). "Newcastle's belief is born again". The Times. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.
  18. ^ Steve Tongue (ngày 5 tháng 2 năm 2006). "Newcastle United 2 Portsmouth 0: Wor Alan: the Shearer legend given a new lease of life". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  19. ^ James Corrigan (ngày 19 tháng 2 năm 2006). "Newcastle Utd 1 Southampton 0: Dyer hits fast forward for brighter future". The Independent. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  20. ^ Steve Tongue (ngày 19 tháng 11 năm 2006). "Arsenal 1 Newcastle Utd 1: Ghost of Highbury haunts Henry show". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  21. ^ James Corrigan (ngày 19 tháng 2 năm 2006). "Newcastle United 3 Tottenham 1: Parker's persistence damages Spurs' European pretensions". The Independent. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  22. ^ Dave Hadfield (ngày 27 tháng 12 năm 2006). "Bolton Wanderers 2 Newcastle United 1: Allardyce aiming for Champions' League as Anelka strikes again". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  23. ^ Tim Collings (ngày 7 tháng 1 năm 2007). "Birmingham City 2 Newcastle Utd 2: Larsson gives Blues reason to be cheerful". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  24. ^ Simon Rushworth (ngày 1 tháng 2 năm 2007). "Newcastle United 3 Aston Villa 1: Sibierski's late show douses Villa fightback". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  25. ^ Simon Rushworth (ngày 9 tháng 3 năm 2007). "Newcastle United 4 AZ Alkmaar 2: Newcastle offer AZ hope after flying start". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  26. ^ Conrad Leach (ngày 14 tháng 5 năm 2007). "Watford 1 Newcastle United 1: Freak collision sees concussed Owen off again". The Independent. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  27. ^ a b "Allardyce explains Dyer decision". BBC Sport. ngày 6 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  28. ^ a b "West Ham complete signing of Dyer". BBC Sport. ngày 16 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  29. ^ Sanghera, Mandeep (ngày 18 tháng 8 năm 2007). "Birmingham 0–1 West Ham". BBC Sport. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2007.
  30. ^ a b c Jason Burt (ngày 4 tháng 2 năm 2010). "£60,000-a-week Kieron Dyer should retire, says West Ham chairman David Sullivan". The Daily Telegraph. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  31. ^ "Curbishley fury at Dyer leg break". BBC Sport. ngày 29 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  32. ^ Lawless, Matt (ngày 4 tháng 8 năm 2008). "West Ham play down Kieron Dyer injury reports". The Daily Telegraph. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 8 năm 2008.
  33. ^ Aaron Ramsey, Eduardo, David Busst, Petr Cech and the Top 10 worst footballing injuries of all-time – Mirror Football Blog Lưu trữ ngày 29 tháng 4 năm 2014 tại Wayback Machine. MirrorFootball.co.uk. Retrieved on 3 tháng 1 năm 2013.
  34. ^ Simon Burnton (ngày 4 tháng 1 năm 2009). "Easy win capped by Dyer return". The Guardian. London. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  35. ^ a b Darren Lewis (ngày 14 tháng 1 năm 2010). "West Ham star could be forced to retire". The Daily Mirror. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  36. ^ a b "Kieron back with a bang". whufc.com. ngày 26 tháng 11 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 9 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  37. ^ "Dyer ready for West Ham comeback". BBC Sport. ngày 27 tháng 11 năm 2009. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  38. ^ Marcus Christenson (ngày 19 tháng 1 năm 2010). "David Sullivan admits West Ham are in an 'incredibly bad situation'". The Guardian. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  39. ^ Harry Harris, Sullivan lifts lid on West Ham's financial troubles, ESPN Soccernet, 6 tháng 5 năm 2010, [1]
  40. ^ "Sam Allardyce in the market for eight new signings". London Evening Standard. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2011.
  41. ^ "Dyer returns to Ipswich". whufc.com. ngày 11 tháng 3 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 11 tháng 3 năm 2011.
  42. ^ "Boss on Kieron Arrival". itfc.co.uk. ngày 11 tháng 3 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 11 tháng 3 năm 2011.
  43. ^ News | News | News | United Held In Stalemate. Leeds United. Retrieved on 3 tháng 1 năm 2013.
  44. ^ Gooderham, Dave (ngày 10 tháng 4 năm 2011). "Dyer returns to West Ham". East Anglian Daily Times. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.[liên kết hỏng]
  45. ^ "QPR seal Kieron Dyer deal". ESPN. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2011.
  46. ^ "Kieron Dyer suffers injury setback on QPR debut". BBC Sport. ngày 13 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2011.
  47. ^ "Warnock not writing Dyer off". Irish Independent. ngày 20 tháng 12 năm 2011. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2011.
  48. ^ "QPR give Kieron Dyer another new deal after his seven-minute season". The Daily Telegraph. London. ngày 21 tháng 5 năm 2012.
  49. ^ "QPR 1–1 WBA". BBC Sport. Truy cập ngày 6 tháng 1 năm 2013.
  50. ^ "Kieron Dyer has been released by QPR". Sky Sports. BSkyB. ngày 8 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2013.
  51. ^ "Back training at Ipswich, could Kieron Dyer do a job for Town? – Ipswich Town – East Anglian Daily Times". Eadt.co.uk. ngày 22 tháng 1 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 22 tháng 1 năm 2013.
  52. ^ Brammer, Chris (ngày 22 tháng 1 năm 2013). "Back training at Ipswich, could Kieron Dyer do a job for Town?". East Anglian Daily Times. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 26 tháng 1 năm 2017.
  53. ^ "Kieron Dyer: Middlesbrough complete deal for winger". BBC Sport. Truy cập ngày 31 tháng 1 năm 2013.
  54. ^ "Ipswich Town 4–0 Middlesbrough". BBC Sport. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2013.
  55. ^ "Kieron Dyer won't be staying at Middlesbrough". Www.gazettelive.co.uk. ngày 29 tháng 4 năm 2013. Truy cập ngày 9 tháng 5 năm 2013.
  56. ^ "Back training at Ipswich, could Kieron Dyer do a job for Town? – Sport – Ipswich Star". Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 6 năm 2014. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2014.
  57. ^ Dyer Taking First Steps in Coaching Back at Academy – Ipswich Town News | TWTD.co.uk
  58. ^ "Player profiles – Kieron Dyer". whufc.com. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 3 năm 2010. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  59. ^ a b Norman Fox (ngày 5 tháng 9 năm 1999). "Road to Euro 2000 – Dyer the flyer a breath of fresh air". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  60. ^ Glenn Moore (ngày 9 tháng 9 năm 1999). "England's fate hangs by thread". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  61. ^ David Lacey (ngày 1 tháng 6 năm 2000). "Keegan stakes pride on his lions". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  62. ^ David Lacey (ngày 24 tháng 2 năm 2000). "Heskey hoists England standard". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  63. ^ David Lacey (ngày 1 tháng 6 năm 2000). "Adams steals the Macca show". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  64. ^ Jonathan Northcroft (ngày 19 tháng 6 năm 2005). "The top 10 footballers and their holidays from hell". The Times. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  65. ^ Dan Rookwood (ngày 8 tháng 11 năm 2001). "When footballers go abroad". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  66. ^ "Dyer injured in glass attack". Darlington & Stockton Times. ngày 27 tháng 6 năm 2000. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng vĩnh viễn]
  67. ^ a b Paul Wilson (ngày 8 tháng 10 năm 2000). "Germans polish off Keegan". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  68. ^ Mark Bradley (ngày 9 tháng 5 năm 2002). "Joe Cole and Brown in England tại". The Independent. UK. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  69. ^ Norman Fox (ngày 13 tháng 5 năm 2002). "Dyer's world in tatters as Saints' stroll turns ugly". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  70. ^ Glenn Moore (ngày 1 tháng 6 năm 2002). "England turn to youth as tension rises for Eriksson". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  71. ^ David Lacey (ngày 3 tháng 6 năm 2002). "Half-hearted, half-fit and halfway home". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  72. ^ Paul Wilson (ngày 16 tháng 6 năm 2002). "England in rapid stride". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  73. ^ David Lacey (ngày 22 tháng 6 năm 2002). "England pass up a golden chance to stride on". The Guardian. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  74. ^ Paul Wilson (ngày 13 tháng 10 năm 2002). "Owen shades it with late strike". The Observer. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  75. ^ a b c d e "Kieron Dyer". englandfootballonline.com. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  76. ^ Paul Wilson (ngày 7 tháng 9 năm 2003). "Rooney sparks comeback among scenes of Becks and violence". The Observer. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  77. ^ Steve Tongue (ngày 27 tháng 3 năm 2005). "Cole lights up Eriksson's happy fiftieth". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  78. ^ Sam Wallace (ngày 31 tháng 3 năm 2005). "England make do with second helping but miss out on feast". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  79. ^ Jason Mellor (ngày 28 tháng 4 năm 2005). "Dyer in tights as Newcastle put on pantomime display". The Independent. UK. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2010.
  80. ^ Kevin McCarra (ngày 8 tháng 2 năm 2007). "McClaren feels the heat as England freeze". The Guardian. UK. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.
  81. ^ "England 1 Germany 2: Richards offers ray of light on night of horrors for McClaren". The Independent. UK. ngày 23 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2010.[liên kết hỏng]
  82. ^ a b "Dyer named Town's Under-18 assistant manager". ngày 2 tháng 8 năm 2018. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 6 tháng 12 năm 2019.
  83. ^ "Kieron To Take Role Role with U23s". Ipswich Town F.C. ngày 26 tháng 10 năm 2020. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2020.
  84. ^ Warren, Andy (ngày 28 tháng 3 năm 2021). "Sunday Snap: A surreal experience, Dyer's role and another kit crime". East Anglian Daily Times (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 30 tháng 3 năm 2021.
  85. ^ Warren, Andy (ngày 21 tháng 3 năm 2021). "Dyer leaves role as Town U23s boss in 'surprise' move". East Anglian Daily Times. Truy cập ngày 22 tháng 3 năm 2022.
  86. ^ https://www.bbc.co.uk/sport/football/66018033
  87. ^ Warren, Andrew (ngày 10 tháng 11 năm 2015). "Dyer to donate his fee to Ipswich charity after being confirmed in jungle line-up". Ipswich Star. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 11 năm 2015. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2015.
  88. ^ Hayward, Paul (ngày 16 tháng 2 năm 2018). "Kieron Dyer exclusive interview: 'If it wasn't for Joey Barton my abuse would still be a secret, and I would be going down a dangerous path'". The Daily Telegraph. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2018.
  89. ^ Magowan, Alistair (ngày 21 tháng 2 năm 2018). "Kieron Dyer: Strangers commend him for revealing sexual abuse". BBC Sport. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2018.
  90. ^ "All-Star line-up revealed for third series of Celebrity SAS: Who Dares Wins | Channel 4". www.channel4.com.
  91. ^ Doody, Kieran (ngày 20 tháng 9 năm 2021). "Kieron Dyer in tears over childhood sex abuse on Celebrity SAS: Who Dares Wins". Wiltshire Times. Truy cập ngày 31 tháng 10 năm 2021.
  92. ^ "Kieron Dyer: Former England and Ipswich Town midfielder in hospital". BBC Sport. ngày 27 tháng 10 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2021.
  93. ^ "Kieron Dyer: Ipswich Town confirm former England midfielder needs liver transplant". BBC Sport. ngày 31 tháng 10 năm 2021. Truy cập ngày 31 tháng 10 năm 2021.
  94. ^ "Ex-England international Dyer has liver transplant". BBC Sport. ngày 5 tháng 10 năm 2023. Truy cập ngày 5 tháng 10 năm 2023.
  95. ^ Siddique, Haroon; correspondent, Haroon Siddique Legal affairs (ngày 20 tháng 11 năm 2024). "Former England footballer Kieron Dyer settles Mirror phone-hacking case". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 20 tháng 11 năm 2024. {{Chú thích báo}}: |last2= có tên chung (trợ giúp)
  96. ^ "Kieron Dyer Career Stats". Soccerbase. ngày 2 tháng 1 năm 2010. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 2 tháng 1 năm 2010.
  97. ^ "Dyer, Kieron". National Football Teams. Benjamin Strack-Zimmerman. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2020.
  98. ^ Hugman, Barry J., biên tập (1998). The 1998–99 Official PFA Footballers Factfile. Harpenden: Queen Anne Press. tr. 352. ISBN 978-1-85291-588-9.
  99. ^ Hugman, Barry J., biên tập (1999). The 1999–2000 Official PFA Footballers Factfile. Harpenden: Queen Anne Press. tr. 352. ISBN 978-1-85291-607-7.
  100. ^ McKechnie, David (ngày 28 tháng 4 năm 2003). "Henry lands PFA award". The Guardian. London. Truy cập ngày 25 tháng 4 năm 2018.

Liên kết ngoài

  • Kieron Dyer tại SoccerbaseLỗi Lua trong Mô_đun:EditAtWikidata tại dòng 29: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).Lỗi Lua trong Mô_đun:WikidataCheck tại dòng 23: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).