Tiết Cư Chính
Bản mẫu:Thông tin nhân vật phong kiến Tiết Cư Chính (chữ Hán: 薛居正; bính âm: Xuē Jū Zhèng; 912 – 12 tháng 7 năm 981), tự là Tử Bình (子平), người Tuấn Nghi, Khai Phong (nay thuộc Khai Phong, tỉnh Hà Nam), là nhà sử học thời Bắc Tống, đỗ Tiến sĩ vào năm Thanh Thái nhà Hậu Đường. Cha ông, Tiết Nhân Khiêm là Tân khách Thái Tử của Hậu Chu. Thời Hậu Chu làm quan tới Hình bộ thị lang. Trong thời nhà Tống, ông được bổ nhiệm làm Lại bộ thị lang, Binh bộ thị lang và Hộ bộ thị lang. Năm Khai Bảo thứ sáu (973) được nâng lên làm Môn hạ thị lang, Tham tri chính sự,[1] Tiết Cư Chính, Lư Đa Tốn, Hỗ Mông phụng mệnh triều đình tham gia vào việc trông coi, tu sửa và biên soạn bộ chính sử Ngũ Đại sử. Ngoài ra Ngũ Đại sử còn có tên gọi khác là Lương Đường Tấn Hán Chu thư. Người đời sau đổi lại thành Cựu Ngũ Đại sử để phân biệt với bộ "Tân Ngũ Đại sử" của Âu Dương Tu
Ông từng đảm nhiệm chức Đồng Bình chương sự. Năm đầu Thái Bình Hưng Quốc (976), ông được nâng lên làm Tư không. Sau trúng độc chết ở Đan Sa, vua Tống Thái Tông ban chức Thái úy, Trung thư lệnh, đặt tên thụy là Văn Huệ. Con nuôi là Tiết Duy Cát thu thập các tác phẩm của cha mình khi ông còn sống làm thành sách, gọi là Văn Huệ tập [2] hiện đã thất lạc. Năm Hàm Bình thứ hai (999) triều đình ra chiếu dựng đình miếu thờ cúng ông.
Tham khảo
- ^ Trường biên quyển 5 chú dẫn Thái Tổ tân lục - Đậu Nghi truyện chép: "Thái Tổ lũ đối đại thần xưng nghi hữu chấp thủ , dục dụng vi tương , Triệu Phổ kị nghi cương trực , cự dẫn Tiết Cư Chính tham tri chính sự (太祖屡对大臣称仪有执守,欲用为相,赵普忌仪刚直,遽引薛居正参知政事)。"
- ^ Thông chí - Nghệ Văn Lược Bát thử tác Tiết Cư Chính tập quyển 30