Bước tới nội dung

K-8

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
K-8
AA-3 Anab
Tập tin:Sukhoi SU-15TM 2008 G2.jpg
LoạiTên lửa không đối không tầm trung
Nơi chế tạoLiên Xô
Lược sử hoạt động
Phục vụ1960–1992
Sử dụng bởiLực lượng Phòng không Liên Xô (PVO)
Lược sử chế tạo
Người thiết kếMatus Bisnovat
Nhà sản xuấtNhà máy Sản xuất Hàng loạt Kaliningrad
Thông số (R-98MR)
Khối lượng292 kg (644 lb)
Chiều dài4,3 m (14 ft)
Đường kính280 mm (11 in)
Đầu nổĐạn nổ mảnh
Trọng lượng đầu nổ40 kg (88 lb)

Động cơĐộng cơ tên lửa nhiên liệu rắn
Tầm hoạt động23 kilômét (14 mi)
Tốc độMach 2
Hệ thống chỉ đạoDẫn đường bằng radar bán chủ động (R-98MR)
Tự dẫn hồng ngoại (R-98MT)
Nền phóngSu-11, Su-15, Yak-28P

Kaliningrad K-8 (R-8) (tên định danh NATO AA-3 'Anab') là một loại tên lửa không đối không tầm trung do Liên Xô phát triển để sử dụng cho các máy bay tiêm kích đánh chặn.[1]

K-8 được phát triển bởi OKB-339/NII-339 (hiện nay là Phazotron NIIR). Đầu dò hồng ngoại được phát triển bởi TsKB-589 GKOT (hiện nay là TsKB Geofizika), đơn vị cũng đã phát triển đầu dò cho tên lửa 9M31 của hệ thống 9K31 Strela-1.[1]

Lịch sử

Quá trình phát triển của K-8 bắt đầu vào năm 1955, được biết đến với tên gọi phổ biến trong biên chế là R-8. Giống như hầu hết các loại tên lửa không đối không của Liên Xô, nó được chế tạo với hai lựa chọn đầu dò: radar bán chủ động (SARH) hoặc hồng ngoại. Phiên bản nguyên bản tương thích với radar Uragan-5B sử dụng trên máy bay Sukhoi Su-11 và một số máy bay thử nghiệm khác của hãng Mikoyan-Gurevich.[1]

Năm 1961, tên lửa được nâng cấp lên tiêu chuẩn R-8M (thường được biết đến với tên gọi R-98), giúp biến thể SARH có khả năng đánh chặn từ phía đối diện (head-on). Đến năm 1963, nó tiếp tục được nâng cấp lên phiên bản R-8M1, tương thích với radar RP-11 Oryol-D trên máy bay Sukhoi Su-15Yakovlev Yak-28P.[1]

Quá trình phát triển sau đó dẫn đến sự ra đời của R-8M2 vào năm 1965, thường được gọi là R-98, với tầm bắn xa hơn và đầu dò cải tiến, tương thích với radar nâng cấp RP-11 Oryol-M ("Đại bàng"). Biến thể cuối cùng, được giới thiệu từ năm 1973, là R-98M1 (NATO gọi là 'Advanced Anab') với khả năng kháng nhiễu tốt hơn và tầm bắn xa hơn, đồng bộ với radar Taifun-M của các máy bay đánh chặn Su-15TMYak-28PM.[1]

R-98M1 tiếp tục phục vụ suốt thập niên 1980 và chỉ bị rút khỏi biên chế cùng với những chiếc máy bay đánh chặn Su-15 'Flagon' cuối cùng.[1]

Một biến thể tầm ngắn, được phát triển dựa trên tên lửa tầm trung K-8 kết hợp với đầu dò hồng ngoại Malyutka đang được phát triển cho dòng K-13, đã được chế tạo vào năm 1960 với tên gọi K-88, nhưng nó không được đưa vào sản xuất hàng loạt.[1] Dự án này đã thất bại trước đối thủ là tên lửa K-55.[2]

Một phiên bản huấn luyện không chứa thuốc nổ cũng đã được phát triển với định danh UR-8M.[1]

Chính tên lửa R-98 là vũ khí đã bắn hạ Chuyến bay 007 của Korean Air Lines vào ngày 1 tháng 9 năm 1983.

Quốc gia vận hành

 Liên Xô
Lực lượng Phòng không Liên Xô (PVO)

Tham khảo

  1. ^ a ă â b c d đ e Gordon, Yefim (2004). Soviet/Russian Aircraft Weapons. Midland. ISBN 1-85780-188-1.
  2. ^ "Ракета Х-22 / Х-32". militaryrussia.ru (bằng tiếng Nga).