Bước tới nội dung

Kerry Dixon

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Kerry Dixon
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ Kerry Michael Dixon
Ngày sinh 24 tháng 7, 1961 (65 tuổi)
Nơi sinh Luton, Anh
Chiều cao 6 ft 0 in (1,84 m)[1]
Vị trí Tiền đạo cắm
Sự nghiệp cầu thủ trẻ
Năm Đội
Tottenham Hotspur
Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp*
Năm Đội ST (BT)
Chesham United
1979–1980 Dunstable
1980–1983 Reading 116 (51)
1983–1992 Chelsea 335 (193)
1992–1993 Southampton 9 (2)
1993–1995 Luton Town 75 (19)
1995–1996 Millwall 31 (9)
1996 Watford 11 (0)
1996–1997 Doncaster Rovers 16 (3)
1997 Basildon United
Tổng cộng 593 (231)
Sự nghiệp đội tuyển quốc gia
Năm Đội ST (BT)
1985 Anh 1 (1)
1985–1986 Anh 8 (4)
Sự nghiệp huấn luyện
Năm Đội
1996–1997 Doncaster Rovers (cầu thủ-huấn luyện viên)
2003–2004 Hitchin Town
2005–2006 Dunstable Town (đồng huấn luyện viên)
*Số trận ra sân và số bàn thắng ở câu lạc bộ tại giải quốc gia

Kerry Michael Dixon (sinh ngày 24 tháng 7 năm 1961) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh từng thi đấu ở vị trí tiền đạo.

Sự nghiệp cấp câu lạc bộ của ông gắn bó nổi bật nhất với Chelsea, nơi ông hai lần giành chức vô địch Second Division. Với 193 bàn thắng cho câu lạc bộ trên mọi đấu trường, ông là cầu thủ ghi bàn nhiều thứ ba trong lịch sử Chelsea.

Trong ba mùa giải liên tiếp (1982–83, 1983–841984–85), ông là cầu thủ ghi bàn hàng đầu tại hạng đấu mà đội bóng của ông góp mặt, lần lượt là hạng Ba (với Reading), hạng Hai và hạng Nhất (với Chelsea).

Dixon ghi bốn bàn trong tám lần khoác áo đội tuyển Anh, đồng thời đại diện cho quốc gia này tại Giải vô địch bóng đá thế giới 1986.

Sự nghiệp thi đấu

Những năm đầu

Dixon sinh tại Luton. Là một tiền đạo cắm cao lớn, giàu thể lực, có tốc độ, khả năng đánh đầu ấn tượng và hiệu quả bằng cả hai chân, ông khởi đầu sự nghiệp với tư cách học việc tại Tottenham Hotspur nhưng sau đó bị câu lạc bộ thanh lý hợp đồng.[2]

Reading

Sau những quãng thời gian thi đấu cho Chesham UnitedDunstable,[2] ông lần đầu được trải nghiệm bóng đá cấp giải đấu chuyên nghiệp với Reading, đội bóng ký hợp đồng với ông với mức phí 20.000 bảng Anh vào năm 1980.[2] Ông ghi 51 bàn thắng tại giải quốc nội trong 116 lần ra sân cho câu lạc bộ khi đó đang thi đấu ở Third Division,[2] trong đó có bốn bàn trong trận thua 7–5 trước Doncaster Rovers vào tháng 9 năm 1982. Reading kết thúc mùa giải đó với việc xuống hạng xuống Fourth Division.

Chelsea

Sau khi Reading xuống hạng, Dixon chuyển lên Second Division để ký hợp đồng với Chelsea vào tháng 8 năm 1983. Ông được chiêu mộ bởi huấn luyện viên John Neal. Chủ tịch Chelsea Ken Bates ban đầu do dự trước mức phí chuyển nhượng 150.000 bảng Anh, cộng thêm 25.000 bảng nếu Dixon từng thi đấu cho đội tuyển Anh, nhưng cuối cùng đã chấp thuận để thương vụ được hoàn tất. Dixon đến Chelsea trong khuôn khổ cuộc tái thiết mạnh mẽ đội hình của Neal, sau khi câu lạc bộ chỉ vừa thoát xuống hạng xuống Third Division ba tháng trước đó. Cùng mùa hè ấy, Chelsea cũng chiêu mộ Pat Nevin, Nigel Spackman, Joe McLaughlinEddie Niedzwiecki, khi đội bóng đặt mục tiêu thăng hạng lên First Division sau khi thi đấu ở Second Division từ năm 1979.

Tác động của Dixon tại Chelsea là tức thì; ông ghi hai bàn trong trận ra mắt gặp Derby County và có thêm 32 bàn trong suốt mùa giải, giúp câu lạc bộ thăng hạng với tư cách nhà vô địch Second Division để trở lại First Division sau năm năm vắng bóng. Chelsea chính thức giành quyền thăng hạng bằng chiến thắng 5–0 trước Leeds United, trận đấu mà Dixon lập một hat-trick. Ông hình thành một cặp tiền đạo ấn tượng với chân sút người Scotland giàu cá tính David Speedie, bất chấp những vấn đề cá nhân ban đầu giữa hai người, đồng thời phối hợp tốt với cầu thủ chạy cánh Nevin; ba cầu thủ này ghi tổng cộng gần 200 bàn trong ba năm tiếp theo, khi Chelsea không chỉ giành quyền thăng hạng mà còn nhanh chóng tái lập vị thế tại First Division. Tác động của ông tại First Division ở mùa giải kế tiếp cũng ấn tượng không kém, khi ông ghi bàn bằng một cú vô-lê đáng nhớ trong trận mở màn gặp Arsenal tại Highbury, kết thúc với tỉ số hòa 1–1. Dixon cuối cùng kết thúc mùa giải với tư cách đồng vua phá lưới giải đấu, cùng Gary Lineker, với 24 bàn thắng tại giải quốc nội, trong khi Chelsea đứng thứ sáu trên bảng xếp hạng chung cuộc. Cũng trong mùa giải đó, ông ghi thêm tám bàn tại Cúp Liên đoàn khi Chelsea vào đến bán kết, nơi đội bóng bất ngờ thua Sunderland. Trong hai mùa giải đầu tiên tại Chelsea, ông ghi tổng cộng 70 bàn chỉ sau 101 trận.

Chelsea cạnh tranh chức vô địch trong mùa giải 1985–86, nhưng Dixon bị rách cơ bụng trong một trận đấu Cúp FA gặp Liverpool vào tháng 1, điều góp phần lớn làm suy giảm cơ hội của đội bóng. Chelsea cuối cùng lại kết thúc mùa giải ở vị trí thứ sáu, dù ông đã ghi hai bàn trong chiến thắng 2–1 trước Manchester United tại Old Trafford. Chấn thương này cũng lấy đi phần lớn tốc độ của Dixon, và ông không bao giờ còn hoàn toàn là cầu thủ như trước nữa.

Trong năm 1986, Dixon thường xuyên được liên hệ với khả năng chuyển đến Manchester United, khi huấn luyện viên Ron Atkinson của đội bóng này đã theo dõi phong độ của ông từ lâu. Tuy nhiên, Atkinson bị sa thải vào tháng 11 năm đó và huấn luyện viên mới Alex Ferguson không tiếp tục theo đuổi Dixon, người rốt cuộc vẫn ở lại Stamford Bridge thêm gần sáu năm nữa.[3]

Chelsea gặp nhiều khó khăn trong hai mùa giải tiếp theo, sau khi một loạt mâu thuẫn giữa các cầu thủ chủ chốt và ban huấn luyện khiến đội hình thành công giữa thập niên 1980 dần tan rã. Bản thân Dixon bị loại khỏi đội hình sau khi sa sút phong độ và từng tiến gần đến việc gia nhập đối thủ cùng Luân Đôn của Chelsea là Arsenal, nhưng thương vụ cuối cùng đổ vỡ sau khi chủ tịch Ken Bates can thiệp. Chelsea xuống hạng vào năm 1988, một sự kiện trớ trêu thay lại hồi sinh sự nghiệp của ông tại câu lạc bộ. Ông ghi 25 bàn tại giải quốc nội khi Chelsea trở lại First Division với tư cách nhà vô địch ngay trong lần đầu tiên ở mùa giải 1988–89. Một năm sau, ông ghi thêm 26 bàn, trong đó có một hat-trick ở vòng đấu cuối gặp Millwall, giúp Chelsea kết thúc mùa giải ở vị trí thứ năm, thứ hạng cao nhất của đội bóng tại giải quốc nội kể từ năm 1970. Ông tiếp tục gắn bó với câu lạc bộ thêm hai mùa giải và vẫn ghi bàn đều đặn, mặc dù Chelsea không thể kết thúc cao hơn khu vực giữa bảng vào các năm 1991 hoặc 1992. Cơ hội nghiêm túc cuối cùng của Dixon để giành một danh hiệu lớn cùng Chelsea đến ở mùa giải 1990–91, khi đội bóng có hành trình tốt tại Cúp Liên đoàn nhưng thua Sheffield Wednesday ở bán kết. Chelsea cũng hai lần giành Full Members Cup ngắn ngủi trong thời gian Dixon khoác áo câu lạc bộ, vào các năm 1986 và 1990, dù Dixon bị chấn thương trong lần đầu đội bóng vô địch giải đấu này.

Với tổng cộng 193 bàn thắng, Dixon là cầu thủ ghi bàn nhiều thứ ba mọi thời đại của Chelsea, chỉ sau Bobby TamblingFrank Lampard. Ông cũng đứng thứ mười trong danh sách cầu thủ ra sân nhiều nhất mọi thời đại của câu lạc bộ. Tuy nhiên, những danh hiệu duy nhất của ông cùng câu lạc bộ là hai huy chương vô địch Second Division và Full Members Cup. Ông cũng chưa từng đại diện cho câu lạc bộ thi đấu tại các giải đấu châu Âu.

Southampton

Sau chín năm tại Stamford Bridge, Dixon rời Chelsea vào mùa hè năm 1992 và gia nhập Southampton trong một thương vụ trị giá 575.000 bảng Anh, nơi ông tái hợp ngắn ngủi với Speedie, dù không đạt được thành công tương tự. Trong thời gian ở Southampton, ông chỉ có chín lần ra sân tại giải quốc nội và ghi hai bàn ở Giải bóng đá Ngoại hạng Anh mới thành lập.[4]

Luton Town

Sau chưa đầy một năm tại The Dell, Dixon chuyển đến Luton Town theo dạng cho mượn vào tháng 2 năm 1993, trước khi gia nhập Kenilworth Road theo dạng chuyển nhượng tự do khi thương vụ được thực hiện vĩnh viễn vào tháng 10 cùng năm.[4] Điểm nhấn trong thời gian ông khoác áo Luton là việc vào đến bán kết Cúp FA năm 1994, nơi ông đối đầu đội bóng cũ Chelsea và để thua 2–0. Ông ghi 20 bàn trong 88 lần ra sân cho Luton.

Millwall và Watford

Vào tháng 3 năm 1995, Dixon gia nhập Millwall, cũng đang thi đấu ở Division One, với mức phí chỉ 5.000 bảng Anh. Sau 31 lần ra sân và chín bàn thắng, ông được bán cho Watford với giá 25.000 bảng Anh vào tháng 1 năm 1996. Dixon ra sân 11 trận cho Watford, đội bóng cùng với Millwall xuống hạng khỏi Division One trong mùa giải đó.

Doncaster Rovers

Câu lạc bộ cuối cùng ở cấp giải đấu chuyên nghiệp mà ông thi đấu là Doncaster Rovers trong mùa giải 1996–97. Điều này diễn ra sau khi ông được bổ nhiệm làm cầu thủ kiêm huấn luyện viên của câu lạc bộ Division Three đang gặp khó khăn tài chính. Ông ra sân 16 trận cho Rovers và ghi ba bàn.

Basildon United

Trong một giai đoạn ngắn của mùa giải 1997–98, Dixon thi đấu cho Basildon United tại Essex Senior League, nhưng ông dính chấn thương gân kheo khi rướn người ghi bàn vào lưới Great Wakering Rovers, trong trận đấu cuối cùng của ông cho câu lạc bộ.

Sự nghiệp quốc tế

Thành tích ghi bàn giúp ông được triệu tập lên đội tuyển Anh; ông ra mắt trong trận gặp México vào năm 1985 tại một giải đấu giao hữu quốc tế ở Thành phố México. Ba ngày sau, Dixon ghi hai bàn và kiến tạo bàn còn lại cho Bryan Robson trong chiến thắng 3–0 của Anh trước Tây Đức.[5][6] Bốn ngày sau, ông ghi thêm hai bàn trong trận gặp Hoa Kỳ tại Los Angeles.

Giải vô địch bóng đá thế giới 1986

Sau chấn thương năm 1985, ông vẫn được chọn vào đội hình Anh tham dự Giải vô địch bóng đá thế giới 1986, nhưng sự hiện diện của Lineker và Peter Beardsley trong đội hình khiến ông chỉ có sáu phút vào sân thay người trong trận gặp Ba Lan. Sau đó, ông chỉ thi đấu thêm một trận cho đội tuyển Anh và kết thúc sự nghiệp quốc tế với tám lần khoác áo cùng bốn bàn thắng.

Sự nghiệp huấn luyện

Doncaster Rovers

Sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu, ông trở thành cầu thủ kiêm huấn luyện viên của Doncaster, nhưng bị sa thải vào tháng 8 năm 1997.

Boreham Wood, Letchworth và Hitchin Town

Kể từ đó, Dixon đã có những giai đoạn huấn luyện các đội bóng ngoài hệ thống giải chuyên nghiệp gồm Boreham Wood, LetchworthHitchin Town.

Đời tư

Dixon thỉnh thoảng làm việc cho Chelsea TV. Ông từng bình luận các trận đấu của Chelsea cùng Gary Taphouse từ năm 2002 đến năm 2008 trên cả đài phát thanh kỹ thuật số riêng của câu lạc bộ, sau đó là trên Smooth FM. Ông cũng tham gia hoạt động tiếp đón khách trong ngày thi đấu tại câu lạc bộ. Ngoài ra, ông từng là đồng huấn luyện viên tại Dunstable cùng Paul Reeves và tham gia các hoạt động cộng đồng trong khu vực.[7]

Vào tháng 6 năm 2014, ông bị truy tố về một tội danh liên quan đến ma túy nhóm A.[8] Cáo buộc này sau đó được bãi bỏ.[9]

Vào tháng 6 năm 2015, Dixon bị kết tội hành hung một người đàn ông trong một quán rượu ở Dunstable. Ngày 19 tháng 6 năm 2015, ông bị phạt tù chín tháng vì hành vi này.[10][11]

Vào tháng 10 năm 2016, trong một cuộc phỏng vấn với BBC, ông nói về chứng nghiện cờ bạc lâu dài của mình và việc ông khi đó đang làm phụ tá cho một kỹ sư sưởi ấm.[12]

Cha của ông, Mike, cũng là một cầu thủ bóng đá.[13]

Thống kê sự nghiệp

Số lần ra sân và bàn thắng theo câu lạc bộ, mùa giải và giải đấu
Câu lạc bộ Mùa giải Giải vô địch Cúp FA Cúp Liên đoàn Khác Tổng cộng
Hạng đấu Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng Số trận Bàn thắng
Reading
1980–81[14] Third Division 39 13 1 0 4 0 44 13
1981–82[14] Third Division 42 12 1 0 1 0 3[a] 0 47 12
1982–83[14] Third Division 35 26 1 0 1 0 4[a] 6 41 32
Tổng cộng 116 51 3 0 6 0 7 6 132 57
Chelsea
1983–84[15] Second Division 42 28 1 0 5 6 48 34
1984–85[16] First Division 41 24 2 4 10 8 53 36
1985–86[17] First Division 38 14 2 0 7 5 4[b] 4 51 23
1986–87[18] First Division 36 10 3 0 3 1 1[b] 1 43 12
1987–88[19] First Division 33 11 2 1 2 0 6[c] 2 43 14
1988–89[20] Second Division 39 25 1 0 2 1 2[b] 2 44 28
1989–90[21] First Division 38 20 3 2 2 0 6[b] 3 49 25
1990–91[22] First Division 33 10 1 1 8 4 2[b] 0 44 15
1991–92[23] First Division 35 5 5 0 2 0 3[b] 1 45 6
Tổng cộng 335 147 20 8 41 25 24 13 420 193
Southampton 1992–93[24] Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 9 2 1 0 2 0 12 2
Luton Town
1992–93[14] First Division 17 3 0 0 0 0 17 3
1993–94[14] First Division 29 9 6 0 0 0 2[d] 1 37 10
1994–95[14] First Division 29 7 3 0 2 0 34 7
Tổng cộng 75 19 9 0 2 0 2 1 88 20
Millwall
1994–95[25] First Division 9 4 0 0 0 0 9 4
1995–96[25] First Division 22 5 1 0 3 0 26 5
Tổng cộng 31 9 1 0 3 0 0 0 35 9
Watford 1995–96[26] First Division 11 0 0 0 0 0 11 0
Doncaster Rovers 1996–97[14] Third Division 16 3 1 0 2 0 1[e] 0 20 3
Tổng cộng sự nghiệp 593 231 35 8 56 25 34 20 718 284

Ghi chú

  1. ^ a b Lần ra sân ở Group Cup
  2. ^ a b c d e f Lần ra sân ở Full Members' Cup
  3. ^ Lần ra sân ở Play-off Full Members' Cup (2 appearances, 1 goal) and play-offs (4 appearances, 1 goal)
  4. ^ Lần ra sân ở Anglo-Italian Cup
  5. ^ Lần ra sân ở EFL Trophy

Tham khảo

  1. ^ "Kerry Dixon: Overview". Premier League. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2023.
  2. ^ a b c d "Straight out of Wealdstone: The non-league players who made it big". The Independent. ngày 26 tháng 1 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2013.
  3. ^ "New Straits Times - Google News Archive Search". Truy cập ngày 12 tháng 6 năm 2015.
  4. ^ a b Holley, Duncan; Chalk, Gary (2003). In That Number – A post-war chronicle of Southampton FC. Hagiology Publishing. tr. 504. ISBN 0-9534474-3-X.
  5. ^ "1985 (June 12) England 3-West Germany 0 (Azteca 2000).avi". YouTube. ngày 16 tháng 6 năm 2011. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 12 năm 2021. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2013.
  6. ^ "Kerry DIXON". Sporting Heroes. Truy cập ngày 12 tháng 6 năm 2015.
  7. ^ "Chelsea FC transfer news, blog, forum and web site". Chelsea FC website & blog. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 9 năm 2007. Truy cập ngày 12 tháng 6 năm 2015.
  8. ^ "Ex-England footballer Kerry Dixon on drugs charge". BBC News. Truy cập ngày 12 tháng 6 năm 2015.
  9. ^ "Drug charge against ex-England footballer Kerry Dixon dropped". BBC News. ngày 9 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 9 tháng 9 năm 2020.
  10. ^ "Kerry Dixon guilty of Dunstable 'fatso' jibe assault". BBC News. ngày 12 tháng 6 năm 2015. Truy cập ngày 12 tháng 6 năm 2015.
  11. ^ "Former Chelsea and England footballer Kerry Dixon jailed for pub assault". BBC News. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2015.
  12. ^ Phillips, Owen; Aloia, Andrew (ngày 7 tháng 10 năm 2016). "Gambling, goals, drugs and jail – an England striker's fall from grace". BBC Sport. Truy cập ngày 9 tháng 10 năm 2016.
  13. ^ "Mike Dixon. 14/3/1937 – 13/11/2022". www.lutontown.co.uk.
  14. ^ a b c d e f g "Player search: Dixon, KM (Kerry)". English National Football Archive. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2022.
  15. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1983/1984". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  16. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1984/1985". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  17. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1985/1986". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  18. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1986/1987". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  19. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1987/1988". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  20. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1988/1989". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  21. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1989/1990". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  22. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1990/1991". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  23. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1991/1992". bounder.friardale.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  24. ^ "Games played by Kerry Dixon năm 1992/1993". saintsplayer.co.uk. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2022.
  25. ^ a b "Games played by Kerry Dixon for Millwall". millwall-history.org. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2022.
  26. ^ "Games played by Kerry Dixon for Watford". watfordarchive.co.uk. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2022.

Liên kết ngoài

Tiểu sử

Bản mẫu:Đội hình Anh tại Giải vô địch bóng đá thế giới 1986 Bản mẫu:Huấn luyện viên bóng đá Doncaster Rovers F.C. Lỗi Lua trong Mô_đun:Authority_control tại dòng 152: attempt to index field 'wikibase' (a nil value).