K-8
| K-8 AA-3 Anab | |
|---|---|
| Tập tin:Sukhoi SU-15TM 2008 G2.jpg | |
| Loại | Tên lửa không đối không tầm trung |
| Nơi chế tạo | Liên Xô |
| Lược sử hoạt động | |
| Phục vụ | 1960–1992 |
| Sử dụng bởi | Lực lượng Phòng không Liên Xô (PVO) |
| Lược sử chế tạo | |
| Người thiết kế | Matus Bisnovat |
| Nhà sản xuất | Nhà máy Sản xuất Hàng loạt Kaliningrad |
| Thông số (R-98MR) | |
| Khối lượng | 292 kg (644 lb) |
| Chiều dài | 4,3 m (14 ft) |
| Đường kính | 280 mm (11 in) |
| Đầu nổ | Đạn nổ mảnh |
| Trọng lượng đầu nổ | 40 kg (88 lb) |
| Động cơ | Động cơ tên lửa nhiên liệu rắn |
| Tầm hoạt động | 23 kilômét (14 mi) |
| Tốc độ | Mach 2 |
| Hệ thống chỉ đạo | Dẫn đường bằng radar bán chủ động (R-98MR) Tự dẫn hồng ngoại (R-98MT) |
| Nền phóng | Su-11, Su-15, Yak-28P |
Kaliningrad K-8 (R-8) (tên định danh NATO AA-3 'Anab') là một loại tên lửa không đối không tầm trung do Liên Xô phát triển để sử dụng cho các máy bay tiêm kích đánh chặn.[1]
K-8 được phát triển bởi OKB-339/NII-339 (hiện nay là Phazotron NIIR). Đầu dò hồng ngoại được phát triển bởi TsKB-589 GKOT (hiện nay là TsKB Geofizika), đơn vị cũng đã phát triển đầu dò cho tên lửa 9M31 của hệ thống 9K31 Strela-1.[1]
Lịch sử
Quá trình phát triển của K-8 bắt đầu vào năm 1955, được biết đến với tên gọi phổ biến trong biên chế là R-8. Giống như hầu hết các loại tên lửa không đối không của Liên Xô, nó được chế tạo với hai lựa chọn đầu dò: radar bán chủ động (SARH) hoặc hồng ngoại. Phiên bản nguyên bản tương thích với radar Uragan-5B sử dụng trên máy bay Sukhoi Su-11 và một số máy bay thử nghiệm khác của hãng Mikoyan-Gurevich.[1]
Năm 1961, tên lửa được nâng cấp lên tiêu chuẩn R-8M (thường được biết đến với tên gọi R-98), giúp biến thể SARH có khả năng đánh chặn từ phía đối diện (head-on). Đến năm 1963, nó tiếp tục được nâng cấp lên phiên bản R-8M1, tương thích với radar RP-11 Oryol-D trên máy bay Sukhoi Su-15 và Yakovlev Yak-28P.[1]
Quá trình phát triển sau đó dẫn đến sự ra đời của R-8M2 vào năm 1965, thường được gọi là R-98, với tầm bắn xa hơn và đầu dò cải tiến, tương thích với radar nâng cấp RP-11 Oryol-M ("Đại bàng"). Biến thể cuối cùng, được giới thiệu từ năm 1973, là R-98M1 (NATO gọi là 'Advanced Anab') với khả năng kháng nhiễu tốt hơn và tầm bắn xa hơn, đồng bộ với radar Taifun-M của các máy bay đánh chặn Su-15TM và Yak-28PM.[1]
R-98M1 tiếp tục phục vụ suốt thập niên 1980 và chỉ bị rút khỏi biên chế cùng với những chiếc máy bay đánh chặn Su-15 'Flagon' cuối cùng.[1]
Một biến thể tầm ngắn, được phát triển dựa trên tên lửa tầm trung K-8 kết hợp với đầu dò hồng ngoại Malyutka đang được phát triển cho dòng K-13, đã được chế tạo vào năm 1960 với tên gọi K-88, nhưng nó không được đưa vào sản xuất hàng loạt.[1] Dự án này đã thất bại trước đối thủ là tên lửa K-55.[2]
Một phiên bản huấn luyện không chứa thuốc nổ cũng đã được phát triển với định danh UR-8M.[1]
Chính tên lửa R-98 là vũ khí đã bắn hạ Chuyến bay 007 của Korean Air Lines vào ngày 1 tháng 9 năm 1983.